BẬT DẬY VÀ GIẾT LIỀN : Hồ Sơ Mật các Vụ Ám sát Có Mục Tiêu của Israel- Bài 13

Ronen Bergman

Trần Quang Nghĩa dịch

Chương 13 :  TỬ THẦN TRONG KEM ĐÁNH RĂNG

VÀO THÁNG 5/1977, Đảng Lao động ISRAEL, đảng đã cai trị đất nước kể từ khi thành lập vào năm 1948, lần đầu tiên thất bại trong một cuộc bầu cử quốc gia. Nó đã bị đánh bại bởi Likud, một đảng cánh hữu theo chủ nghĩa dân tộc do Menachem Begin, cựu chỉ huy của Irgun, lực lượng ngầm chống Anh, lãnh đạo. Sự kết hợp của nhiều yếu tố khác nhau — sự phân biệt đối xử và sự sỉ nhục mà những người nhập cư Do Thái từ các nước Ả Rập phải chịu, những tiết lộ về tham nhũng trong Đảng Lao động, những khiếm khuyết của Chiến tranh Yom Kippur và khả năng của Begin đầy sức thu hút biết tận dụng các yếu tố này và cưỡi lên làn sóng của chủ nghĩa dân túy – đã dẫn đến một sự lật đổ khiến cả người Israel và các nhà quan sát ở nước ngoài bị sốc.

Begin bị nhiều nhà lãnh đạo nước ngoài và các quan chức cấp cao trong nước coi là kẻ cực đoan và cuồng nhiệt. Một số người đứng đầu các cơ quan quân sự và tình báo của Israel tin rằng họ sẽ sớm bị thay thế bởi đảng phái của chính phủ mới.

Nhưng những động thái ban đầu của Begin với tư cách là thủ tướng đã khiến tất cả mọi người, cả trong và ngoài nước ngạc nhiên. Tại cuộc gặp thượng đỉnh đầy kịch tính với Tổng thống Jimmy Carter và Anwar Sadat tại Trại David vào năm 1978, ông đồng ý với một hiệp ước hòa bình mang tính đột phá với Ai Cập nhằm tạo điều kiện cho Israel cuối cùng rút quân khỏi Bán đảo Sinai của Ai Cập, đã chinh phục vào năm 1967. Việc rút quân, việc tháo dỡ các khu định cư, và từ bỏ các mỏ dầu và các cơ sở du lịch thật cay đắng, bị cánh hữu của Israel phản đối. Nhưng Begin, mạo hiểm lập trường chính trị của mình, buộc đảng của mình phải tuân thủ. Ông cũng tăng cường đáng kể liên minh an ninh với Hoa Kỳ và củng cố quyền lực bao trùm của Tòa án Tối cao Israel.

Trong nội bộ, không có một cuộc thanh trừng nào. Thật vậy, Begin thậm chí còn yêu cầu hai nhân vật có quan hệ chặt chẽ với Đảng Lao động – Giám đốc Shin Bet Avraham Ahituv và Giám đốc Mossad Yitzhak Hofi – tiếp tục làm công việc của họ. “Điều đó rất kỳ lạ đối với chúng tôi,” Hofi nói. Đảng Lao động tỏ ra cứng rắn và thực dụng khi đề cập đến các vấn đề quân sự và tình báo. “Nhưng đối với Begin,” Hofi nói, “quân đội là một thứ gì đó thiêng liêng.”

Như một vấn đề thực tế, điều đó có nghĩa là Begin đã cho quân đội và các cơ quan tình báo toàn quyền hành động. Trong thời gian lãnh đạo phe đối lập ở quốc hội ông ta đã được cho phép tiếp cận rất hạn chế với cộng đồng tình báo, và ông ta phải học hỏi rất nhiều. Nhưng ngay cả sau khi ông ta đã tiếp xúc với các đai ốc và bu lông, khả năng giám sát của ông cùng lắm là hời hợt. “Cứ như thể ông ấy đang bay lơ lửng phía trên chúng tôi ở độ cao 80.000 bô,” phó giám đốc Mossad Nahum Admoni nói.

Begin ký thuận mà không có câu hỏi nào trên tất cả các lệnh giết người của Trang Đỏ nhắm mục tiêu mà Mossad đã gửi cho ông ta. Thủ tướng thậm chí không nhấn mạnh vào quy trình hoạt động tiêu chuẩn là có một phụ tá ghi lại các cuộc họp chỉ huy trưởng Mossad để phê duyệt các hoạt động phá hoại và giết người có mục tiêu. Điều này khiến Hofi ngạc nhiên. “Rabin,” anh nói, “luôn đưa vấn đề được thông qua trước một loại nội các bên trong.” Nhưng Begin thì ký thẳng vào các hoạt động “mặt đối mặt, không cần người mã hóa và không cần trợ lý quân sự của mình …. Tôi khuyên ông ta rằng điều quan trọng là phải viết mọi thứ bằng văn bản.”

Điểm bất đồng duy nhất giữa Begin và các lãnh đạo tình báo của ông ta là thứ tự các ưu tiên. Trong cuộc gặp đầu tiên với Hofi, ông nói rằng mình muốn Mossad khởi động một chiến dịch tiêu diệt có mục tiêu quy mô lớn chống lại những tên tội phạm chiến tranh lớn của Đức Quốc xã. “Tôi đã nói với ông ấy,” Hofi nói, ‘Thưa Thủ tướng, hiện nay Mossad có các sứ mệnh khác liên quan đến an ninh của Israel bây giờ và trong tương lai, và tôi ưu tiên cho ngày hôm nay và ngày mai hơn ngày hôm qua.’ Ông ấy hiểu điều đó, nhưng không thích điều đó… Cuối cùng, chúng tôi quyết định tập trung vào một mục tiêu, [Josef] Mengele, nhưng Begin là một người rất dễ xúc động và ông ấy đã rất thất vọng ”.

Tuy nhiên, cùng lúc đó, Begin hiểu quan điểm của Hofi. Shlomo Nakdimon, một nhà báo Israel nổi tiếng thân cận với Begin và từng là cố vấn truyền thông của ông khi ông còn là thủ tướng cho biết: “Không giống như những người Israel khác coi Holocaust là thảm họa lịch sử một thời. Begin tin tưởng rằng bài học của Holocaust là người Do Thái phải tự bảo vệ mình trên đất nước của họ để ngăn chặn một mối đe dọa mới đối với sự tồn tại của họ.”

Begin đã đánh đồng Yasser Arafat với Adolf Hitler và tin rằng Hiệp ước Palestine, vốn kêu gọi tiêu diệt nhà nước Do Thái, không kém gì Mein Kampf II. “Chúng tôi là những người Do Thái và những người theo chủ nghĩa Zionism, được hướng dẫn bởi kinh nghiệm, sẽ không đi theo con đường mà các nhà lãnh đạo ở châu Âu và trên toàn cầu thực hiện trong những năm ba mươi,” Begin nói trong một bài phát biểu đầy thuyết phục tại Knesset vào ngày 9 tháng 7 năm 1979, tấn công Tây Đức và Thủ tướng Áo, Willy Brandt và Bruno Kreisky, vì mối quan hệ của họ với Yasser Arafat.

“Chúng tôi rất coi trọng Mein Kampf II, và chúng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể — và với sự giúp đỡ của Chúa, chúng tôi sẽ có thể — để ngăn chặn sự hiện thực của nỗi kinh hoàng… được thốt ra bởi đứa con trai của Satan [Arafat]… thủ lĩnh một tổ chức hèn hạ gồm những tên giết người, bọn người tương tự đã không tồn tại kể từ thời Đức Quốc xã. “

__

KỂ TỪ NĂM 1974, các cuộc tấn công khủng khiếp ở châu Âu giảm dần, Arafat đã đặc biệt chú trọng đến các nỗ lực chính trị trên trường quốc tế để đạt được sự công nhận ngoại giao cho PLO và thể hiện mình là người sẵn sàng đàm phán với Israel. Trước sự phản đối gay gắt của Israel, các cơ quan đại diện ngoại giao chính thức và công khai của PLO đã được mở trên khắp thế giới, kể cả ở châu Âu. Vào đỉnh điểm của chiến dịch này, vào tháng 11 năm 1974, Arafat xuất hiện trước Đại hội đồng LHQ và có một bài phát biểu thường được chấp nhận là tương đối ôn hòa.

Hơn nữa, những nỗ lực của Arafat trong việc tỏ ra là người ủng hộ một giải pháp chính trị cho cuộc xung đột giữa Israel và Palestine đã bắt đầu làm tan băng trong quan hệ giữa PLO và Hoa Kỳ. Tình báo Israel lo ngại sâu sắc về mối quan hệ tiềm tàng giữa đồng minh chính và kẻ thù chính của họ. Một tài liệu tháng 12 năm 1974 do AMAN soạn cho thủ tướng lúc đó là Rabin cảnh báo rằng  “Hoa Kỳ mưu cầu lợi ich trong việc giành được ảnh hưởng tối đa trong PLO để tổ chức này không còn là thành trì độc quyền của Liên Xô.” Tài liệu cũng cho biết, về Ngoại trưởng Henry Kissinger, người được coi là thân Israel, “Chúng tôi không tìm thấy trong lời nói của ông ấy sự phủ định tuyệt đối đối với PLO trong tương lai.”

Cộng đồng tình báo của Israel đã không bị thuyết phục bởi chính sách ngoại giao của PLO. Đối với AMAN, đó không gì khác hơn là “một chiến lược dự thảo để thanh lý Israel”. Trong khi Arafat tán tỉnh các nhà ngoại giao Mỹ và được chúc mừng tại Liên Hợp Quốc, người của ông vẫn tiếp tục tấn công các công dân Israel. “Arafat hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài cục mịch. Ông ấy là một loại thiên tài, ”Thiếu tướng Amos Gilad, từ lâu là một nhân vật nổi tiếng trong giới tình báo quân sự, nói. “Ông ấy có hai đại diện cho các hoạt động chống khủng bố, Abu Jihad và Abu Iyad, nhưng, ngoại trừ một cuộc tấn công, bạn sẽ không tìm thấy bất kỳ mối liên hệ trực tiếp nào với Arafat. Nó giống như một người trông coi vườn thú thả rông một con sư tử đói trên đường phố để nó ăn thịt ai đó. Ai chịu trách nhiệm? Con sư tử? Rõ ràng đó là người trông coi vườn thú. Về nguyên tắc, Abu Jihad nhận được chỉ thị, và hắn ta đã tự mình thực hiện phần còn lại. Arafat không muốn báo cáo, không tham gia vào các cuộc họp lập kế hoạch, không mở miệng tán thành các hoạt động.”

Sự nổi tiếng ngày càng tăng của Arafat trên đấu trường thế giới đã dẫn đến một cuộc tranh luận gay gắt giữa Mossad và AMAN về việc liệu ông ta có còn là mục tiêu thích hợp để ám sát hay không. Chuẩn tướng Yigal Pressler, khi đó là người đứng đầu bộ phận AMAN phụ trách các mục tiêu ám sát, đã lập luận sôi nổi rằng Arafat nên được để ở đầu danh sách: “Ông ta là một kẻ khủng bố. Ông ta có máu Do Thái trên tay. Ông ta ra lệnh cho người của mình tiếp tục thực hiện các cuộc tấn công khủng bố. Mọi thứ phải được thực hiện để trừ khử ông ta ”.

Người đứng đầu tổ chức chống khủng bố tại Mossad, Shimshon Yitzhaki, không đồng ý: “Sau bài phát biểu của Arafat tại LHQ, ông ấy đã trở thành một nhân vật chính trị. Ông ta là đầu của con rắn, nhưng thế giới đã cho ông ta tính hợp pháp, và việc giết chết ông ta sẽ đưa Israel vào một thế lực chính trị không cần thiết ”.

Cuối cùng, ý kiến ​​thứ hai đã chiến thắng trong ngày. Điều đó có nghĩa là tên của Arafat đã bị xóa khỏi danh sách tiêu diệt và tên của Wadie Haddad được đẩy lên đầu.

__

TRONG VÒNG 18 THÁNG SAU cuộc đột kích Entebbe, Wadie Haddad sống an toàn và rất sung túc ở Baghdad và Beirut.

Tuy nhiên, Mossad e ngại về việc sử dụng súng ở các thủ đô Ả Rập như Baghdad, Damascus và Beirut, vì nguy cơ bị bắt giữ  đơn giản là quá lớn. Và do đó, các phương pháp ám sát thầm lặng hơn được tìm kiếm, những phương pháp ít có dấu hiệu rõ ràng hơn và khiến cái chết có vẻ tự nhiên hoặc ngẫu nhiên, là sản phẩm của một căn bệnh hoặc một vụ va chạm xe hơi. Trong những trường hợp như vậy, ngay cả khi đối phương nghi ngờ có dấu hiệu của tội phạm và trước khi có thể làm được điều gì, thì  sát thủ đã cao chạy xa bay từ ​​lâu, trong khi, với một cuộc tấn công bằng súng, rõ ràng là những kẻ giết người vẫn còn ở lân cận quanh đó.

Mossad quyết định khai thác khả năng thâm nhập tình báo sâu rộng vào tổ chức của Haddad và giao công việc loại bỏ hắn ta cho Junction. Vụ ám sát, sử dụng chất độc, được giao cho đặc vụ Nỗi buồn, người có khả năng cao đột nhập nhà ở và văn phòng của hắn ta.

Vào ngày 10 tháng 1 năm 1978, Nỗi buồn đã đổi kem đánh răng của Haddad với một ống kem giống hệt có chứa chất độc gây chết người, loại thuốc độc này được phát triển sau nhiều nỗ lực tại Viện Nghiên cứu Sinh học Israel, ở Ness Ziona, phía đông nam Tel Aviv, một trong những địa điểm được bảo vệ chặt chẽ nhất. ở Israel. Nó được thành lập vào năm 1952 và vẫn đóng vai trò là cơ sở tại đó  Israel phát triển các tác nhân chiến tranh sinh học tấn công và phòng thủ tối mật của mình. Mỗi lần Haddad đánh răng, một lượng nhỏ chất độc chết người sẽ thâm nhập vào màng nhầy trong miệng và đi vào máu. Sự tích tụ dần dần trong cơ thể hắn ta, khi đạt đến khối lượng tới hạn, sẽ gây tử vong.

Haddad bắt đầu cảm thấy ốm và được đưa vào bệnh viện của chính phủ Iraq. Hắn ta nói với các bác sĩ ở đó rằng vào giữa tháng giêng, hắn bắt đầu bị co thắt bụng dữ dội sau bữa ăn. Sự thèm ăn của hắn giảm dần, và hắn giảm hơn 25 cân.

Lần đầu tiên hắn được chẩn đoán là bị viêm gan và sau đó là cảm lạnh rất nặng. Các bác sĩ đã điều trị cho hắn bằng kháng sinh tích cực, nhưng tình trạng vẫn  không cải thiện. Tóc hắn bắt đầu rụng và cơn sốt tăng vọt. Các bác sĩ ở Baghdad đã bó tay. Họ nghi ngờ rằng Haddad đã bị đầu độc. Arafat đã chỉ thị một phụ tá tiếp cận Stasi, cơ quan mật vụ của Đông Đức, để yêu cầu họ giúp đỡ. Trong những năm 1970, Stasi đã cung cấp cho các tổ chức khủng bố Palestine hộ chiếu, thông tin tình báo, nơi trú ẩn và vũ khí. Nhà lãnh đạo Đông Đức, Erich Honecker và một số nhân vật khác ở quốc gia đó coi Arafat là một nhà cách mạng thực sự, giống như Fidel Castro, và sẵn sàng giúp đỡ ông ta.

Vào ngày 19 tháng 3 năm 1978, Haddad được đưa đến Regierungskrankenhaus, ở Đông Berlin, một bệnh viện danh tiếng phục vụ cho các thành viên của cộng đồng tình báo và an ninh. Các trợ lý của hắn đã sắp xếp hành lý cho hắn, không quên mang theo  đồ vệ sinh cá nhân của hắn, bao gồm cả ống kem đánh răng chết người.

Các tài liệu tình báo đến được với Mossad sau khi hắn lên máy bay từ Baghdad đến Berlin khiến họ vô cùng hài lòng. “Haddad đã hoàn toàn tiêu đời khi đến Đức,” một báo cáo tại cuộc họp chỉ huy Junction cho biết. “Các chuyên gia của Viện Sinh học nói rằng hắn ta là một người chết biết đi.”

Hắn ta được nhập viện dưới tên Ahmed Doukli, bốn mươi mốt tuổi, cao 5 bộ 6 in-xơ. Hắn thực sự trong tình trạng rất tồi tệ: xuất huyết ở nhiều nơi, bao gồm cả dưới da, từ màng tim, ở đáy lưỡi, amidan, màng phổi và bên trong sọ, với một lượng lớn máu trong nước tiểu. Chức năng hoạt động của tủy xương bị ức chế, dẫn đến số lượng tiểu cầu màu đỏ trong máu của hắn giảm xuống. Mặc dù hắn được đối xử như một bệnh nhân đặc biệt, tình trạng của Haddad tiếp tục xấu đi. Các bác sĩ quân y, những bác sĩ giỏi nhất ở Đông Đức, đưa bệnh nhân của họ qua mọi xét nghiệm có thể tưởng tượng được: máu, nước tiểu, tủy xương, chụp X-quang. Họ tin rằng hắn ta đã bị đầu độc, bằng thuốc diệt chuột hoặc một số kim loại nặng, có lẽ là thallium, nhưng họ không tìm thấy bằng chứng xác thực nào. Theo thông tin đến được  Israel từ một đặc vụ ở Đông Đức, tiếng la hét đau đớn của Haddad vang vọng khắp bệnh viện và các bác sĩ đã cho hắn ngày càng nhiều thuốc an thần và thuốc ngủ.

Wadie Haddad qua đời trong đau đớn tột cùng tại bệnh viện Đông Berlin vào ngày 29 tháng 3, mười ngày sau khi đến đó. Ngay sau đó, giám đốc Stasi, Erich Mielke, đã nhận được báo cáo đầy đủ, bao gồm cả kết quả khám nghiệm tử thi do Giáo sư Otto Prokop, thuộc Đại học Humboldt Đông Berlin, một trong những cơ quan hàng đầu thế giới về pháp y tiến hành. Ông ta viết rằng nguyên nhân tức thì của cái chết là “chảy máu não và viêm phổi do bệnh liệt tủy” và rằng, dựa vào các triệu chứng trên bệnh nhân, có khả năng nghi ngờ rằng ai đó đã ám sát anh ta. Nhưng trong ngành pháp y chẻ sợi tóc làm tư, ông ta thực sự thừa nhận rằng mình không biết chất gì đã hạ gục Haddad.

Vào thời điểm hắn qua đời, Haddad đang chỉ huy một cách hiệu quả một tổ chức hoàn toàn tách biệt với tổ chức do George Habash lãnh đạo. Nhưng Habash đau buồn về cái chết của đồng đội mình, và y không nghi ngờ gì rằng Israel đã nhúng tay vào nó.

Mossad và các nhà lãnh đạo của cơ sở quốc phòng Israel rất hả hê trước kết quả của chiến dịch. Một trong những kẻ thù mạnh mẽ và hiệu quả nhất của Israel đã bị vô hiệu hóa. Không kém phần quan trọng, 5 năm sau cuộc thất bại của Lillehammer, Mossad đã quay trở lại với những vụ giết người có mục tiêu, và đã thực hiện điều đó một cách cực kỳ tinh vi. Đây có thể là lần đầu tiên cụm từ “chữ ký chìm”, để mô tả một vụ ám sát trong đó cái chết dường như là tự nhiên hoặc tình cờ, được đưa vào từ vựng của Mossad.

Shimshon Yitzhaki nói: “Tôi rất vui khi nghe tin Haddad qua đời. Bởi vì Israel không bao giờ thừa nhận rằng họ đã giết Haddad, ông nhấn mạnh, “Đừng coi lời nói của tôi là xác nhận liên quan đến vụ án”, nhưng ông tuyên bố rằng “bất kỳ ai mà bàn tay nhuộm máu Do Thái đều phải chết. Nhân đây, không có Haddad, tổ chức của hắn không thể tồn tại. Nó đã hoạt động tách biệt với George Habash, và giờ đây nó lại phân chia giữa các cấp phó của Haddad và sau đó tiếp tục tách ra cho đến khi tan rãi. “

__

VỚI HADDAD BỊ LOẠI BỎ, Mossad chuyển sang mục tiêu tiếp theo: Ali Hassan Salameh.

Lý do Salameh phải chết là một vấn đề tranh cãi. Tình báo Israel tin rằng ông ta đã lên kế hoạch và thực hiện việc tàn sát đội tuyển Olympic Israel ở Munich, mặc dù những người từng làm việc với Salameh đều phủ nhận mạnh mẽ cáo buộc này. Trong mọi trường hợp, mong muốn loại bỏ y có thể càng tăng lên bởi thực tế là âm mưu ám sát y ở Lillehammer đã trở nên thất bại đáng xấu hổ và tai hại nhất trong lịch sử của Mossad. Chính Salameh đã đổ dầu vào lửa khi chế nhạo cơ quan này vì đã làm hỏng chiến dịch ở Na Uy. “Khi họ giết Bouchiki, tôi đang ở châu Âu,” Salameh nói trong một cuộc phỏng vấn với Lebanon Al-Sayad. “Bouchiki từng là một nhân viên bể bơi. Khuôn mặt và dáng người của anh ấy không phù hợp với nhân dạng của tôi”. Salameh nói rằng mình được cứu “không phải vì kỹ năng của bản thân, mà là vì sự yếu kém của tình báo Israel.”

Cuộc phỏng vấn này đã được phân phối cho những người đứng đầu cộng đồng tình báo bởi bộ phận AMAN chuyên xử lý tình báo nguồn mở — Harari đã yêu cầu đơn vị thu thập mọi chi tiết có thể về Salameh. “Đừng sợ,” ông nói với người của mình khi cuộc phỏng vấn được đọc tại một cuộc họp ở Caesarea. “Ngày của y sẽ đến.”

Không nghi ngờ gì nữa, Salameh có liên quan đến một số hành động khủng bố nhằm vào các mục tiêu của Israel và Ả Rập. Bản thân y  cũng thừa nhận có dính líu đến các hoạt động của Tháng Chín Đen trong hai cuộc phỏng vấn mà y tổ chức. Nhưng Tháng Chín Đen không còn tồn tại vào năm 1978, và Salameh đã đảm nhận một số vai trò trong nội bộ Fatah, để lại các hoạt động khủng bố cho những người khác. Viêc trả thù cho những gì y đã làm trong quá khứ có phải là một lý do đủ để loại bỏ y hay không?

Yair Ravid, chỉ huy khu vực phía bắc của Đơn vị 504 và là một trong những chuyên gia hàng đầu về các cuộc tấn công PLO bắt nguồn từ Lebanon, cho biết: “Giết Salameh trước hết là vấn đề kết thúc câu chuyện ở Munich. Theo quan điểm của chúng tôi, y không phải là người khởi xướng các cuộc tấn công khủng bố” vào cuối những năm 1970. Tuy nhiên, các đặc vụ khác của Caesarea vào thời điểm đó khẳng định rằng Salameh vẫn là một mối đe dọa với tư cách là chỉ huy của Lực lượng 17 của PLO, đơn vị vệ sĩ của Arafat. “Chúng ta phải nhớ rằng Lực lượng 17 không chỉ bảo vệ Arafat mà còn thực hiện nhiều hoạt động khủng bố khác nhau,” một cựu binh ở Caesarea nói.

Nhưng cũng có một động cơ sâu xa hơn.

Vào ngày 10 tháng 7 năm 1978, trong một cuộc họp cấp cao tại Mossad, thủ lĩnh Mike Harari của Caesarea đã báo cáo rằng đã có “tiến bộ đáng kể” nhằm đạt được mục tiêu loại bỏ Salameh. Nhưng David Kimche, người đứng đầu Vũ trụ (Tevel), bộ phận của Mossad phụ trách quan hệ với các cơ quan tình báo của các quốc gia khác, nói rằng những người đồng cấp CIA của ông đã ám chỉ rằng Salameh là tài sản của họ. “Họ không nói rõ ràng rằng họ muốn bảo vệ y, nhưng điều này phải được đặt trên bàn làm việc, và chúng tôi phải tự hỏi liệu mối quan hệ của chúng tôi với ‘Helga’- biệt danh của Mossad dành cho CIA – có làm thay đổi thái độ của chúng tôi về y hay không.”

Shimshon Yitzhaki phản ứng gay gắt, “Vậy thì sao? Giả sử y kết nối với người Mỹ. Gã này bàn tay vấy máu Do Thái. Y đã tham gia vào Munich. Y vẫn đang hoạt động chống lại chúng ta. Tôi không quan tâm nếu y là một đặc vụ Mỹ. “

Trên thực tế, Salameh không chỉ là nguồn tin bình thường cho CIA. MJTRUST / 2, mật danh mà các kiểm soát viên của y tại Langley (trụ sở CIA) đặt tên, mà còn là một trong những địa chỉ liên lạc quan trọng nhất của CIA ở Trung Đông. Hơn nữa, y đã hành động với đầy đủ kiến ​​thức và sự chấp thuận của Yasser Arafat, đóng vai trò là kênh trao đổi giữa người Mỹ và PLO.

“Dominick,” một quan chức cấp cao của Mossad tham gia vào cuộc săn lùng Salameh, nói rằng trong suốt những năm 1970, Mossad đã biết được mức độ sâu sắc của mối quan hệ giữa CIA và Salameh. Mossad, và các Thủ tướng Rabin và Begin, coi những mối quan hệ này là “sự phản bội cơ bản của một đồng minh, một nhát dao đâm sau lưng”.

Theo Kai Bird trong quyển The Good Spy, một cuốn tiểu sử có thẩm quyền về Robert C. Ames, một trong những đặc vụ thực địa hiểu biết nhất của CIA ở Trung Đông, Salameh và Ames gặp nhau lần đầu tiên vào năm 1969, tại quán cà phê Strand, ở Beirut, và tiếp tục gặp nhau sau đó tại những ngôi nhà bí mật của CIA trong cùng một thành phố. Ames báo cáo với CIA rằng Arafat đánh giá cao Salameh.

PLO chính thức bị Hoa Kỳ coi là một tổ chức khủng bố, nhưng CIA muốn bảo vệ một kênh hậu thuẫn. Năm 1973, với sự chấp thuận của Kissinger, kênh này đã trở thành một liên kết bí mật nhưng chính thức giữa Hoa Kỳ và Arafat. Trong những năm qua, cả hai đã gặp nhau ở Châu Âu và Beirut nhiều lần. Mối liên hệ vẫn tiếp tục ngay cả sau khi Salameh đóng vai chính trong Tháng Chín Đen. Người Mỹ khăng khăng không phải vì họ không đồng ý với đánh giá của Mossad về vai trò và trách nhiệm của Salameh trong các hoạt động khủng bố, mà vì bất chấp điều đó.

Salameh thậm chí còn thừa nhận với Ames rằng y đã tuyển dụng Mohammed Boudia, chủ nhà hát ở Paris, người đã cử đặc vụ đến cho nổ tung một khách sạn ở Israel, cho Tháng Chín Đen. Ames coi đây là “thông tin tình báo thú vị” và anh ấy thậm chí còn bày tỏ sự thông cảm đối với chính nghĩa của người Palestine: “Tôi hoàn toàn nhận thức được các hoạt động của người bạn  chúng tôi,” anh ấy viết trong một bức thư gửi cho người trung gian đã chuyển tin nhắn giữa anh ấy và Salameh, “ và mặc dù tôi không đồng ý với tất cả hoạt động ấy, nhưng tôi có thể thông cảm cho tổ chức của anh ta buộc phải thực hiện chúng ”.

Ames đã làm tất cả những gì có thể để thuyết phục Salameh rằng “chúng tôi không ra sức để ‘túm’ tổ chức của anh ấy. Trái ngược với điều anh ấy tin tưởng, chúng tôi không phải là một nhóm hành động như nhóm của anh ta ”. Anh cũng tiếp tục trấn an y để giữ cho mối liên hệ với y tồn tại: “Bạn của chúng tôi nên biết rằng anh ấy vẫn còn có bạn bè ở trên cao, và chính nghĩa của anh ấy cũng vậy”.

Điểm duy nhất mà Ames thấy phù hợp để cảnh cáo Salameh là khả năng Tháng Chín Đen sẽ hành động ở Hoa Kỳ: “Các hoạt động của anh ấy ở châu Âu, được ghi chép đầy đủ, và các kế hoạch của anh ấy bên trong lãnh thổ của chúng tôi, được chúng tôi biết hoàn toàn là sẽ đánh mạnh và làm bộc lộ sự lúng túng của tổ chức y, là những điểm duy nhất mà chúng tôi không đồng ý. “

Nói cách khác, miễn là Salameh cẩn thận không làm hại người Mỹ hoặc hành động trên đất Mỹ, y có thể tiếp tục tấn công các mục tiêu khác mà không sợ bị Mỹ trả đũa. Ames thậm chí còn đi xa đến mức đề nghị, “Tôi có thể sắp xếp chuyến đi an toàn đến… [một] địa điểm Âu châu, nếu anh ấy muốn.”

Thông qua trung gian Ames-Salameh, một cuộc họp giữa Phó giám đốc CIA Vernon Walters và các quan chức hàng đầu của Fatah đã được sắp xếp và tổ chức tại Rabat, Morocco, vào ngày 3 tháng 11 năm 1973. Sự hiểu biết tồn tại giữa Ames và Salameh đã trở thành một vị thế chính thức — Fatah sẽ không gây hại cho người Mỹ, và kênh liên lạc bí mật sẽ vẫn mở.

Ames đã không có mặt khi Salameh đi cùng Arafat đến Đại hội đồng ở New York vào năm 1974, nhưng anh đã tổ chức chuyến thăm và sắp xếp các cuộc họp tại Waldorf Astoria. Dominick nói: “Chúng tôi đã theo dõi anh ấy hộ tống Arafat đi khắp New York. Điều này thật xúc phạm, gây tổn thương, “như thể họ đã chọc một ngón tay vào mắt chúng tôi.”

Salameh, với tư cách là sứ giả của Arafat, đã cố gắng để được Mỹ chính thức công nhận PLO là đại diện duy nhất của người Palestine. Điều đó không xảy ra, nhưng sự tồn tại của kênh liên lạc là một thành tựu đáng kể theo quan điểm của Arafat. Đổi lại, Salameh đã cung cấp cho Ames nhiều loại thông tin khác nhau về những hoạt động ở Lebanon và PLO, cũng như về những nỗ lực của các đối thủ của PLO nhằm gây hại cho Hoa Kỳ.

Một tình bạn sâu sắc đã hình thành giữa Ames và Salameh, điều này, do vị thế ngày càng tăng của Ames trong cơ quan, đang dần ảnh hưởng đến thái độ của chính quyền Hoa Kỳ đối với PLO. Sau khi Nội chiến Lebanon nổ ra, vào năm 1975, biến Beirut thành vùng chiến sự, Salameh đã điều người của mình đến canh giữ đại sứ quán Mỹ. Người Israel nhìn và nghiến răng.

Liên kết với Salameh không phải là sáng kiến ​​riêng của Ames hay một hoạt động lừa đảo, mặc dù người Mỹ đã có những lập trường cực kỳ gắn bó đối với Israel. Trên thực tế, đó là một dự án ưu tiên cao của toàn bộ CIA. Vào cuối năm 1976, giám đốc của cơ quan, George H. W. Bush, đã gửi lời mời chính thức Salameh, thông qua Ames, đến Langley. Chuyến thăm diễn ra vào tháng 1 năm 1977, là sự kết hợp giữa công việc và niềm vui. Salameh nói với Ames rằng y “thực sự cần một kỳ nghỉ” – y vừa kết hôn với một cựu Hoa hậu Hoàn vũ, nữ hoàng sắc đẹp người Li-băng Georgina Rizk, và muốn biến giấc mơ của cô ấy thành hiện thực là được hưởng tuần trăng mật ở Hawaii và Disneyland. Ames hứa sẽ lo việc ấy.

CIA đã tổ chức chuyến đi và một quan chức cấp cao đã hộ tống cặp đôi đến bất cứ nơi nào họ đến, kể cả mọi chuyến đi trong công viên giải trí California. Rizk tha hồ tận hưởng. Salameh ghét Disneyland nhưng rất vui với món quà mà y nhận được từ nhân viên hoạt động CIA Alan Wolfe – một bao da đeo vai bằng da lộng lẫy cho khẩu súng ngắn của y.

Người tháp tùng của CIA, Charles Waverly, nhớ lại chuyến thăm: “Tất cả những gì anh ta [Salameh] thực sự muốn làm là ăn hàu. Anh nghĩ chúng là một loại thuốc kích dục. Tôi ở trong phòng khách sạn liền kề — vì vậy vào buổi tối, tôi đã nghe được kết quả. ”

Do mối quan hệ giữa cộng đồng tình báo Israel và Mỹ cũng như sự phụ thuộc tổng thể của Israel vào Hoa Kỳ, Mossad hạn chế hoạt động trên đất Mỹ. Salameh biết mình không bị đe dọa ở đó. Điều này có nghĩa là cặp đôi có thể có một kỳ nghỉ thực sự mà không cần vệ sĩ cản đường.

Tuy nhiên, thông thường, Salameh hầu như không bao giờ rời khỏi Beirut, và y bao quanh mình bằng hệ thống an ninh rất nghiêm ngặt. Y di chuyển khắp nơi trong một đoàn xe chở đầy vệ sĩ vũ trang, với một khẩu súng máy hạng nặng Dushka 22 ly gắn trên một chiếc xe bán tải Toyota hộ tống phía sau.

Ames và đồng nghiệp CIA của anh không mấy ấn tượng. Trong cuốn sách của mình, Bird đề cập rằng Sam Wyman, một trong những sĩ quan liên lạc của CIA với Salameh ở Beirut, đã từng hỏi Salameh, “Làm thế nào mà khẩu đại bác chết tiệt đó sẽ bảo vệ anh? Nó chỉ thông báo cho mọi người biết anh đang ở đâu ”. Salameh chỉ cười và nói, “Ồ, nó tốt mà.”

Bird lưu ý rằng Salameh đã nhận được hàng tá cảnh báo của CIA, một số với giọng điệu rất kiên quyết, rằng Mossad đang tung mẻ lưới để bắt y.

Wyman nói: “Tôi đã cảnh báo anh ta. “Tôi đã nói với anh ấy,” Đồ ngốc, họ sẽ bắt được anh, theo cách bạn lái xe quanh Beirut. Đó chỉ là vấn đề thời gian… Anh đang vi phạm mọi nguyên tắc thực hành tình báo an toàn. Người Israel biết anh là ai và họ biết anh đã làm gì, vì vậy anh nên thận trọng.”

CIA thậm chí còn cung cấp cho Salameh thiết bị liên lạc được mã hóa để tăng cường an ninh cho y, và họ cũng cân nhắc việc gửi cho Salameh một chiếc xe bọc thép  để bảo vệ y khỏi tay Israel.

Đối với Dominick, chỉ có một cách giải thích mối quan hệ này: “Hãy tưởng tượng rằng chúng tôi, Mossad, thiết lập một mối quan hệ bí mật với Osama bin Laden, không phải vì chúng tôi tuyển dụng hắn làm điệp viên để kiếm tiền mà là một mối quan hệ thân thiện, gần giống như đồng minh, trao đổi thông tin và ủng hộ lẫn nhau. Hãy tưởng tượng rằng chúng tôi đã mời y đến thăm Bộ chỉ huy Tel Aviv của chúng tôi, quỵ lụy y,  bày tỏ sự hiểu biết và thông cảm cho vụ tấn công Tòa Tháp đôi, nói với y rằng y cứ cho nổ các đại sứ quán Mỹ miễn là y không nổ sứ quán của chúng tôi, đã dành cho y và vợ y lòng hiếu khách hoàng gia, và làm mọi thứ để bảo vệ y khỏi lực lượng Hải quân SEAL đến giết y. Điều đó sẽ được người nhìn nhận như thế nào? “

Mossad cuối cùng đã đi đến kết luận rằng “việc cắt kênh này là rất quan trọng, để chứng tỏ rằng không ai được miễn nhiễm — và cũng gợi ý cho người Mỹ rằng đây không phải là cách cư xử đối với bạn bè”. Thủ tướng Begin đã được giám đốc Hofi của Mossad thông báo về mối quan hệ giữa Salameh và người Mỹ, nhưng ngay cả khi biết được điều này, ông đã chấp nhận lời đề nghị của Mossad để ám sát y.

__

VÀO THÁNG 6 NĂM 1978, BA tháng sau khi Wadie Haddad bị giết, Chiến dịch Maveer (Lò Đốt), cuộc săn lùng Salameh, đã bắt đầu tiến hành. Lần đầu tiên kể từ Chiến dịch Mùa xuân Tuổi trẻ, Caesarea lại tìm giết ai đó tại một quốc gia mục tiêu: “một công việc xanh-và-trắng để đảm bảo rằng công việc sẽ được hoàn thành,” theo lời của Harari. Một đặc vụ hàng đầu của Đơn vị 504 của AMAN, có mật danh là Rummenigge, theo tên một ngôi sao bóng đá người Đức thời đó, đã được yêu cầu cung cấp thông tin về các thói quen của con mồi.

Rummenigge là Amin al-Hajj, thành viên  một gia tộc Shiite nổi tiếng ở Lebanon và là một thương gia có quan hệ tốt. Việc tuyển dụng ông ta được thuận lợi bởi lòng căm thù của ông với người Palestine và mong muốn được phép di chuyển hàng hóa của mình (một số người nói rằng bao gồm rất nhiều ma túy bất hợp pháp) tự do quanh Trung Đông, đôi khi thông qua Israel, mà không bị Hải quân Israel cản trở. Các cuộc họp giữa Rummenigge và người điều khiển ông ta thường được tổ chức trên một tàu tên lửa của Israel ngoài khơi Lebanon.

Al-Hajj đã sử dụng mạng lưới các nguồn tin của mình để tìm ra rất nhiều chi tiết về thói quen hàng ngày của Salameh, phát hiện ra rằng y  dành nhiều thời gian tại phòng tập thể dục và spa của khách sạn Continental ở Beirut và y đã chia sẻ một căn hộ với cô vợ Rizk ở khu phố Snoubra cao cấp của thành phố.

Harari hài lòng. “Bản chất Salameh là một tay chơi, một nhân vật nổi bật trong tầng lớp xã hội xa hoa của Beirut,” ông nói. “Thật dễ dàng để tiếp cận những vòng kết nối như vậy. Tôi đã cử các chiến binh của mình đến để cọ vai cùng y”.

Một nhân viên của Caesarea đã đến Beirut, đặt một phòng trong khách sạn Continental dưới danh tính giả của một người Âu, và đăng ký tại phòng tập thể dục. Anh ta đến đó mỗi ngày, và lần này rồi lần nữa anh ta tình cờ gặp Salameh. Anh biết Salameh rất quan tâm đến đồng hồ sang trọng và quần áo thời trang, nên anh ăn mặc phù hợp trong phòng thay đồ, luôn đứng gần nhất có thể để đến với tên Palestine.

Một ngày nọ, một số thành viên trong phòng tập thể dục đang chúc mừng Salameh về giải thưởng mà vợ y Rizk đã nhận được trong một buổi dạ hội vào đêm hôm trước. Đặc nhiệm Caesarea liền tham gia và bắt chuyện với Salameh. Harari nói: “Có một số gắn kết nam giới ở đó.

Hai người trở nên thân thiện và nói chuyện nhiều lần. “Ý tưởng trong những cuộc gặp gỡ như thế này là để mục tiêu mở lời trước,” một nguồn tin tham gia hoạt động cho biết. “Nếu không thì có vẻ đáng ngờ, đặc biệt là đối với một người bị săn đuổi như Salameh.”

Khi đặc nhiệm của Caesarea trở lại Israel, người ta đã thảo luận về một “đòn nhẹ” đối với Salameh, bao gồm khả năng “nhỏ một ít thuốc vào kem đánh răng hoặc xà phòng hoặc kem dưỡng da y thường dùng sau khi cạo râu,” Harari nói. Nhưng rủi ro cho người đặc nhiệm bị phát hiện là quá lớn.

Một phương án khác, đặt một thiết bị nổ trong tủ đựng đồ của Salameh tại phòng tập thể dục, đã bị bác bỏ vì sợ rằng một người vô tội đứng ngoài cuộc cũng có thể bị thương. Cuối cùng, Harari quyết định từ bỏ hoàn toàn ý định khử y tại phòng tập thể dục hoặc văn phòng hoặc căn hộ của y, vì tình trạng an ninh nghiêm ngặt ở những địa điểm đó.

Giải pháp mà Harari áp dụng là mới đối với Mossad: một quả bom trên đường phố công cộng, đánh trúng mục tiêu đang di chuyển. Salameh sẽ được khử mạnh gọn khi lái xe qua Beirut, được hộ tống bởi chiếc xe tải Toyota với súng máy hạng nặng và chiếc xe thứ ba có chở theo vệ sĩ. Ở đâu đó dọc theo tuyến đường, khi ba chiếc xe chạy ngang qua, một thiết bị nổ lớn sẽ được kích hoạt bởi một đặc nhiệm Mossad được bố trí kín đáo cách đó một khoảng cách an toàn.

Yaakov Rehavi, một cựu khoa học gia NASA được Mossad tuyển dụng để làm trưởng bộ phận công nghệ, đã tạo ra một thiết bị đặc biệt để các đặc vụ thực hành hoạt động. Trong bài thực tập, người điều khiển phải nhấn một nút vào đúng thời điểm một khung gầm ô tô đặt trên các bánh xe kim loại, được kéo với tốc độ bởi một xe khác, đi qua một điểm nhất định. Không có tiếng nổ, chỉ là một tín hiệu điện tử cho biết liệu nút đã được đồng bộ hóa chính xác với thời điểm khung gầm chạy qua điểm định trước trên đường.

Các đặc vụ tham gia cuộc tập trận kể lại rằng Rehavi và hai đặc nhiệm nam khác không thể bấm đúng thời điểm. “Có lẽ các anh để tôi thử xem,” một nữ nhân viên trong bộ phận chống khủng bố, có mặt tại cuộc thực tập, đề nghị. Rehavi mỉm cười nhẫn nhịn, đưa cho cô thiết bị điều khiển. Cô ấy đã canh đúng thời điểm một cách hoàn hảo, trong nhiều cuộc thực tập liên tiếp. Cuối cùng, họ đã thử nghiệm với chất nổ, và một ma-nơ-canh ngồi trong ô tô, và một lần nữa người phụ nữ thao tác thật hoàn hảo.

Harari nói: “Chỉ cần đàn ông ấn nút, là sẽ có một bầu không khí tuyệt vọng. Nhưng khi cô ấy ra tay hết lần này đến lần khác, trong những điều kiện ánh sáng khác nhau, tôi nhận ra rằng phụ nữ dường như giỏi hơn đàn ông, và tôi đã đưa ra quyết định phù hợp.” Nữ đặc vụ, tên mã Rinah, sẽ nhấn nút ở Beirut. “Đây không phải là một quyết định dễ dàng,” Harari nói. “Chúng tôi đã phải thay đổi tất cả các vỏ bọc và xây dựng một cái gì đó phù hợp với một phụ nữ có thể sẽ phải ở lại nhiều giờ tại một địa điểm có tầm nhìn ra đường phố. Chỉ cần cô ấy biết cách nhấn nút là chưa đủ. Salameh không rời khỏi nhà vào cùng một thời điểm mỗi ngày. Đôi khi cần thiết phải ở trong tình trạng cảnh báo suốt 18 giờ và đôi khi cô ấy phải nhắm mắt hoặc đi tiểu. Đó không phải là vấn đề đơn giản. “

__

TÊN THỰC SỰ CỦA RINAH LÀ Erika Chambers, và cô sinh ra ở Anh vào năm 1948, là con gái của Marcus Chambers, một kỹ sư thiết kế xe đua và dành phần lớn cuộc đời của mình tại các đường đua, và vợ của ông, Lona, một ca sĩ và diễn viên từ một gia đình Do Thái Tiệp Khắc giàu có, hầu hết trong số họ đã bị giết trong Holocaust. Erika theo học tại Đại học Southampton vào những năm 1960, nơi cô được nhớ đến một cách rõ nét nhất vì hành động lái xe hoang dã của mình. Cô đã đi du lịch đến Úc và sau đó đến Israel, nơi cô đăng ký vào một chương trình thạc sĩ về thủy văn tại Đại học Hebrew. Đầu năm 1973, cô được một nhà tuyển dụng Mossad liên hệ. Cô thích ý tưởng kết hợp cuộc phiêu lưu với những gì cô mô tả là “đóng góp đáng kể vào an ninh nhà nước.” Cô đã vượt qua tất cả các bài kiểm tra sàng lọc, được giới thiệu vào Caesarea, và sau đó trải qua một chương trình đào tạo khắc nghiệt. Vào giữa năm 1975, cô rời Israel, lấy nhân thân giả là người Anh và bắt đầu thực hiện các sứ mệnh ở nước ngoài.

Rinah và hai đặc vụ nam được chọn cho vụ ám sát Salameh.

Kế hoạch phức tạp một lần nữa kêu gọi sự hợp tác chặt chẽ với các đơn vị hoạt động đặc biệt của IDF, những người sẽ thực hiện các khía cạnh hoạt động mà Mossad không thể tự thực hiện.

Rinah đến Beirut vào tháng 10 năm 1978, thể hiện mình là một nhân viên tổ chức phi chính phủ quan tâm đến việc hỗ trợ trẻ mồ côi Palestine tại một nơi trú ẩn trong trại tị nạn Tel al-Zaatar. Cô ấy sống ở thành phố trong khoảng hai tháng và cùng với một đặc vụ khác, bí mật thu thập thông tin về các động tĩnh của Salameh. Đầu năm mới, cô thuê một căn hộ trên tầng tám của một tòa nhà cao tầng trên phố Beka, nhìn ra căn hộ của Salameh. Vào ngày 16 tháng 1, hai đặc nhiệm khác đã đến Beirut một cách riêng rẻ, một người mang hộ chiếu Anh và người kia mang hộ chiếu Canada.

Vào ngày 18 tháng 1, một đội từ Sayeret Matkal đã vượt biên giới sang Jordan, thuộc vùng Arabah, phía nam Biển Chết, mang theo một trăm kg chất nổ dẻo và một thiết bị kích nổ. Ở bên kia biên giới, một điệp viên 504 đã đợi sẵn. Anh ta bỏ thuốc nổ vào xe và lái đến Beirut. Vào ngày 19 tháng 1, trong một hầm để xe, anh gặp hai nam đặc vụ. Anh ấy nói mật khẩu—Hai từ bằng tiếng Anh — và họ đưa ra câu trả lời hai từ đã được sắp xếp trước. Sau đó, đặc vụ giao thuốc nổ và thiết bị kích nổ, chào tạm biệt và rời đi. Phần của anh ta trong hoạt động đã được thực hiện.

Các đặc nhiệm đã chất bom vào cốp chiếc Volkswagen mà họ đã thuê hai ngày trước đó, đặt thiết bị kích nổ và đậu xe xuống đường cách khu chung cư của Salameh. một khoảng ngắn.

Harari đích thân đến Beirut để giám sát cực điểm của Chiến dịch Maveer. Ông không thể cho phép mình chịu một thất bại nữa như vụ Lillehammer. Để chiếc Volkswagen chứa bom đậu trên một con phố đông đúc trong một thời gian dài có lẽ là một vấn đề nan giải. Thanh tra bãi đậu xe có thể dấy lên mối ngờ vực. Giải pháp: “Đổi xe, vào thời điểm mà chúng tôi chắc chắn rằng Salameh sẽ không đi qua. Chỉ cần đảm bảo chúng tôi giữ được đúng chỗ đỗ xe tự nó đã là một chiến tích rồi.” Vào ngày 21 tháng 1 năm 1979, Harari rời Rinah và hai đặc vụ nam bay về nước, để đảm bảo có càng ít đặc nhiệm càng tốt trên chiến trường.

Ngày hôm sau, ngay sau 3 giờ chiều, Salameh ăn xong bữa trưa với vợ, hôn tạm biệt cô và rời đi. Y lên chiếc Chevrolet của mình và lái đi lúc 3:23 về phía văn phòng Lực lượng 17, các vệ sĩ của y đi trên chiếc Land Rover phía trước và chiếc Toyota phía sau y.  Y chỉ đi được khoảng 60 bộ thì chiếc Chevy của y chạy ngang qua chiếc Volkswagen đang đậu. Rinah nhấn nút. Một vụ nổ lớn làm rung chuyển Beirut, và chiếc Chevy trở thành một quả cầu lửa. Một trong hai đặc vụ nam, người đang theo dõi từ xa, sau đó đã kể lại cho bạn bè của mình rằng Salameh đã hết sức thoát ra khỏi xe, quần áo bốc cháy và ngã xuống đất.

Người đặc nhiệm lẩm bẩm qua kẽ răng, “Chết đi, đồ khốn! Cho mầy chết!”

Abu Daoud (Mohammed Oudeh), chỉ huy chiến dịch Munich của Tháng Chín Đen, người tình cờ đi ngang qua, đã chạy đến và cố gắng cứu giúp. Gã nhìn thấy một mảnh kim loại khổng lồ nằm trong hộp sọ của Salameh. Salameh được đưa đến Bệnh viện Đại học Hoa Kỳ, nơi y chết trên bàn mổ.

Tám người khác cũng thiệt mạng trong vụ nổ: tài xế của Salameh và hai vệ sĩ, ba công dân Lebanon, một người Đức và một người Anh. Harari thừa nhận rằng một hoạt động như thế này, với sự phát nổ của một thiết bị lớn trong một khu vực đông đúc người qua lại, sẽ không bao giờ được chấp thuận ở một quốc gia không phải là Ả Rập.

Rinah và hai đặc nhiệm khác đã đợi trên một bãi biển gần Jounieh, phía bắc Beirut, để một chiếc xuồng cao su do các thành viên Đội tàu 13 điều khiển đến đón họ vào khoảng nửa đêm. Một biệt kích hải quân trẻ nâng Rinah lên thuyền. Anh chàng này, trong nhiệm vụ đầu tiên của mình, là Holiday, một ngày nào đó sẽ trở thành người đứng đầu Caesarea. Chiếc xuồng cập một tàu tên lửa của hải quân đang chờ ngoài biển, và trong vài giờ đồng hồ, đội sát thủ đã có mặt ở Haifa.

Việc giết chết Salameh là một đòn giáng khủng khiếp đối với PLO. “Tôi đã cảnh báo họ!” Arafat đã thốt lên, với vẻ bệnh nặng, trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình ngay sau đó. “Tôi đã cảnh báo những người anh em của mình,‘ Hãy cẩn thận! Mossad sẽ săn lùng chúng ta, từng người một, hết chỉ huy này đến chỉ huy khác.’” Tại đại tang lễ của Salameh, Arafat bế Hassan, con trai của người chết, đặt theo tên ông nội, chỉ huy Palestine trong cuộc chiến năm 1948, lên đầu gối, ôm một khẩu AK-47 — giống như ông đã bế chính Ali trong một lễ tưởng niệm cho cha mình 25 năm trước.

Frank Anderson, trưởng trạm CIA ở Beirut, viết cho Hassan một bức thư chia buồn đầy xúc động: “Ở tuổi của cậu, tôi đã mất cha. Hôm nay, tôi mất đi một người bạn mà tôi kính trọng hơn những người  khác. Tôi hứa sẽ tôn vinh ký ức về cha cậu — và sẵn sàng trở thành bạn của cậu. ”

Israel đã đóng tài khoản của mình với Ali Salameh, nhưng họ không thể cắt đứt quan hệ giữa Hoa Kỳ và PLO. Robert Ames rất đau buồn trước cái chết của bạn mình, và anh đã cố gắng hết sức để tạo dựng mối quan hệ với người đàn ông mà PLO chỉ định để thay thế anh, Hani al-Hassan. Sau vụ giết người, Ames tán thành các quan điểm được coi là ủng hộ người Palestine, và anh ta là nhân vật chủ chốt trong việc xây dựng Kế hoạch Reagan, trên thực tế là sự công nhận chính thức đầu tiên của Mỹ đối với quyền của người Palestine được thành lập một nhà nước của riêng mình. .

Ali Hassan Salameh, mà Mossad tin là người đứng đằng sau vụ bắt giữ các vận động viên Olympic Israel.

Ali Salameh bị thương năng được mang ra khỏi xe một vài giây sau vụ nổ. Y chết không lâu sau đó trong bệnh viện.

Amin al-Hajj, bí danh “Rummenigge,” một thương gia có mối quan hệ khắp Trung Đông, người xuất thân từ một gia đình Shiite danh giá ở Lebanon, và đã trở thành một trong các đặc vụ quan trọng nhất của Mossad ở Lebanon.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s