BẬT DẬY VÀ GIẾT LIỀN : Hồ Sơ Mật các Vụ Ám sát Có Mục Tiêu của Israel- Bài 9

Ronen Bergman

Trần Quang Nghĩa dịch

CHƯƠNG 9 :  PLO TRỞ THÀNH VẤN ĐỀ QUỐC TẾ

Lúc 10:31 P.M.  GMT ngày 23 tháng 7 năm 1968, Chuyến bay El Al 426 (Hàng không Israel) cất cánh từ Sân bay Leonardo da Vinci – Fiumicino của Rome.  Một chiếc Boeing 707 với 38 hành khách, 12 người Israel và 10 thành viên phi hành đoàn Israel, máy bay dự kiến ​​hạ cánh xuống Tel Aviv lúc 1:18.

 Khoảng 20 phút sau khi máy bay cất cánh, một trong ba tên khủng bố người Palestine trên tàu đã xông vào buồng lái.  Ban đầu, các phi công nghĩ rằng y say rượu và yêu cầu một tiếp viên kéo y ta ra, nhưng y  đã rút ra một khẩu súng lục.  Phi công phụ, Maoz Porat, đánh vào tay người đàn ông, hy vọng y sẽ làm rơi khẩu súng lục.  Nhưng khẩu súng không rơi.  Tên khủng bố dùng súng đánh vào đầu Porat và làm anh bị thương, sau đó y bắn một phát về phía anh ta nhưng bắn trượt.  Y rút ra một quả lựu đạn, nhưng cơ trưởng của máy bay đã phản ứng nhanh chóng và nói với y rằng mình sẽ hạ cánh máy bay ở bất cứ nơi nào y chọn.  Lúc 11:07, tháp điều khiển ở Rome nhận được thông báo rằng chiếc máy bay, khi đó đang ở độ cao 33.000 bộ, đang đổi hướng và bay đến Algiers, nơi nó hạ cánh lúc 35 phút sau nửa đêm, với sự đồng ý của  chính quyền Algeria.  Trên đường đi, những kẻ không tặc đã phát thanh cho bất cứ ai đang nghe rằng chúng đang thay đổi ký hiệu của máy bay thành Giải phóng Palestine 707.

 Khi đến nơi, tất cả những ai không phải là người Israel, cũng như tất cả phụ nữ và trẻ em, đều được thả.  Bảy thành viên phi hành đoàn còn lại và năm hành khách bị bắt làm con tin tại một cơ sở của cảnh sát an ninh Algeria gần sân bay, nơi họ bị giam trong ba tuần, cho đến khi được trả tự do để đổi lấy hai mươi bốn người đồng cấp của họ trong nhà tù của Israel.

 Việc bắt giữ Chuyến bay 426 là một cuộc tấn công táo bạo đáng kinh ngạc của một phe mới, Mặt trận Bình dân Giải phóng Palestine.  PFLP đã được thành lập vào tháng 12 trước đó tại Damascus bởi hai người tị nạn, George Habash, từ Lydda và Wadie Haddad, từ Safed – cả hai bác sĩ nhi khoa, người theo chủ nghĩa Marx và Cơ đốc giáo Chính thống.  Chỉ trong một đòn thần tốc, PFLP đã giành được chiến thắng chiến thuật và chiến lược ngắn hạn, chứng tỏ rằng họ có khả năng đáng sợ trong việc bắt giữ một máy bay dân dụng của Israel và công khai chính nghĩa của người Palestine trên toàn thế giới.  Nó cũng buộc Jerusalem phải thương lượng với một tổ chức mà họ từ chối công nhận, một sự nhượng bộ bẽ mặt.  Tệ hơn nữa, cuối cùng, Israel buộc phải đồng ý trao đổi tù nhân, một sự sỉ nhục mà họ đã tuyên bố sẽ không bao giờ xảy ra.

 Nhưng Chuyến bay 426 chỉ đơn thuần là một khúc dạo đầu.  Mặc dù những nỗ lực không ngừng của IDF và Shin Bet đang khiến các cuộc tấn công dân quân bên trong và dọc theo biên giới của Israel ngày càng khó khăn, Arafat và những người theo ông ta— một loạt vô tận các nhóm nhỏ và phe phái phụ mà ông ta có thể thừa nhận hoặc loại bỏ, tùy thuộc vào nhu cầu nhất thời của mình – nhận ra rằng  thế giới đã cung cấp một sân khấu lớn hơn nhiều so với Dải Gaza hoặc Bờ Tây.

 Khủng bố có thể nổ ra ở bất cứ đâu.  Và Tây Âu đã hoàn toàn không chuẩn bị để ngăn chặn nó: Biên giới thì xốp, hàng rào ở sân bay và cảng biển dễ né tránh, lực lượng cảnh sát thì lúng túng và bất lực.  Các phong trào sinh viên cánh tả đã nuôi dưỡng sự đồng cảm với những người Palestine theo chủ nghĩa Mác xít và những người cực đoan của chính châu Âu—Ví ​​dụ, băng đảng Baader-Meinhof ở Đức hoặc Lữ đoàn Đỏ ở Ý — đề nghị hợp tác về hậu cần cũng như hoạt động.

Tất cả những điều này đã đặt ra một thách thức to lớn cho cộng đồng tình báo Israel.  Miễn là vấn đề của người Palestine chỉ giới hạn trong các vùng lãnh thổ mà Israel chiếm đóng sau Chiến tranh Sáu Ngày, mọi thứ còn tương đối đơn giản.  Nhưng giờ đây, toàn bộ thế giới rộng lớn là tiền tuyến, với người Do Thái – và đặc biệt là người Israel – là mục tiêu.

 __

 CHỈ MỚI HƠN MỘT NĂM sau khi Chuyến bay 426 gặp sự cố, Chuyến bay 840 của TWA đã cất cánh từ Los Angeles đến Tel Aviv với 120 hành khách — chỉ sáu người trong số họ là người Israel — và bảy thành viên phi hành đoàn.  Nó dừng lại ở New York, sau đó hạ cánh ở Rome để tiếp nhiên liệu.  Nửa giờ sau khi cất cánh cho chuyến nghỉ ngơi cuối cùng, tại Athens, bốn người Palestine vừa lên máy bay ở Rome bắt đầu hành động.  Một trong số họ đã dùng súng buộc một tiếp viên phải mở cửa buồng lái.  Phi công phụ, Harry Oakley, đã rất kinh ngạc khi thấy đằng sau người đàn ông là một phụ nữ, với một quả lựu đạn trong tay.

Margareta Johnson, một nữ tiếp viên hàng không trên chuyến bay kể lại: “Cô ấy ăn mặc rất thời trang, toàn bộ là màu trắng. Một chiếc mũ mềm màu trắng, áo dài  trắng và quần tây trắng.”  Người phụ nữ “không phải là kém hấp dẫn” như một nam tiếp viên mô tả về cô, ra lệnh cho cơ trưởng chuyển hướng máy bay bay qua Haifa, nói rằng đó là nơi sinh của cô, nơi mà bọn Zionist  không cho phép cô quay trở lại.

Leila Khaled thực sự được sinh ra ở Haifa vào năm 1944. Sau chiến thắng của người Do Thái trong trận chiến cay đắng tại thành phố cảng đó, gia đình cô chạy đến Lebanon, dự định quay trở lại khi khói bụi chiến tranh lắng xuống.  Nhưng Nhà nước Israel mới thành lập đã ngăn cản sự trở lại của những người tị nạn, và Khaled lớn lên trong một trại tị nạn quá đông đúc ở Tyre, miền nam Lebanon.  Cô đã phát huy một nhận thức chính trị nhạy bén, và ở tuổi mười lăm, cô đã là thành viên chi nhánh Jordan của phong trào xã hội chủ nghĩa thế tục toàn Ả Rập do người đồng sáng lập sau này của PFLP George Habash đứng đầu.

 TWA 840 không phải là cuộc tấn công đầu tiên của Khaled vào hàng không dân dụng.  Vào ngày 18 tháng 2 năm 1969, cô đã giúp lập kế hoạch tấn công một chiếc El Al Boeing 707 khi nó chuẩn bị cất cánh từ sân bay Zurich.  Bốn thành viên Mặt trận Bình dân, ném lựu đạn và bắn AK-47, tấn công máy bay từ đường băng, rải đạn vào buồng lái và làm phi công phụ bị thương nặng.  Cô cũng đã tham gia, trực tiếp hoặc hậu trường, trong một số cuộc tấn công khác.  Nhưng vụ cướp TWA 840 đã khiến cô trở nên nổi tiếng.

 Sau chuyến bay ngang nhiên qua Israel, được hộ tống bởi các máy bay chiến đấu của Không quân Israel mà không thể làm gì được, vì sợ làm hại các hành khách, máy bay đã hạ cánh an toàn xuống Damascus, nơi tất cả hành khách và phi hành đoàn được thả, ngoại trừ hai người Israel bị giữ.  làm con tin trong ba tháng và sau đó được thả để đổi lấy tù binh Syria.  Những tên không tặc đã bắn tung mũi chiếc máy bay trống rỗng và được tình báo Syria đưa đến nơi an toàn.

 Trong khi đó, Khaled trở thành biểu tượng của thời đại, nữ khủng bố nổi tiếng nhất thế giới.  Cô đã được mô tả trong hàng trăm bài báo và được ca tụng trong các bài hát ca ngợi những người đấu tranh cho tự do.  Hình ảnh của cô ấy đã xuất hiện trên các áp phích, trong đó mang tính biểu tượng nhất là cô ấy đang cầm trên tay một khẩu AK-47, tóc đen xỏa ra từ bên dưới khăn xếp, một chiếc nhẫn nổi bật trên ngón tay của cô.  “Tôi làm nó từ một viên đạn và chốt của một quả lựu đạn,” cô nói.

 Vào ngày 6 tháng 9 năm 1970, Khaled và các đồng bọn của cô cố gắng cướp một chuyến bay của El Al (Hàng không Israel) ra khỏi châu Âu, nhưng họ không thành công.  Cơ trưởng, Uri Bar-Lev, một cựu phi công máy bay chiến đấu của Không quân Israel, đã đưa máy bay lao xuống bất ngờ, tạo ra một lực trọng trường âm và hất những tên không tặc xuống sàn.  Một mật vụ của Shin Bet bắn chết đồng đội của Khaled, trong khi một người khác từ bên trong buồng lái khống chế cô.  Cô đã được giao cho cảnh sát ở London khi máy bay hạ cánh.

Nhưng bốn biệt đội Mặt trận nổi tiếng khác đã thành công hơn, cướp máy bay Pan Am, Swissair và TWA vào ngày hôm đó (và ba ngày sau, một máy bay BOAC), đáp họ xuống Jordan và yêu cầu thả Khaled và nhiều đồng đội của cô.

 Các hành khách đã được thả, ngoại trừ năm mươi lăm người Do Thái và một nam thành viên phi hành đoàn,  được đưa đến một khu phố của người Palestine ở Amman.  Những tên không tặc đã cho nổ tung những chiếc máy bay trống rỗng khi máy quay truyền hình phát hình ảnh ra thế giới.  Các phương tiện truyền thông gọi đó là “ngày đen tối nhất trong lịch sử hàng không”.

 Đó cũng là một ngày đen tối đối với Vua Hussein của Jordan, người được mô tả trên các phương tiện truyền thông quốc tế như một vị vua bất tài, người đã mất quyền kiểm soát vương quốc của mình.  Người Palestine chiếm đa số trong dân số Jordan, và Hussein lo sợ một cách chính đáng rằng tính tham lam của Arafat và tay sai của hắn, những kẻ đang cư xử như thể đất nước thuộc về họ, đang gia tăng và họ đang có kế hoạch cướp vương quốc của hắn.  Sau sự bối rối toàn cầu về những chiếc máy bay bị cướp và âm mưu lấy đi mạng sống của nhà vua bởi một tổ người Palestine, đòn trả đũa của ông diễn ra nhanh chóng và tàn khốc.  Vào giữa tháng 9, ông ra lệnh cho quân đội, cảnh sát và cơ quan tình báo Jordan mở một cuộc tấn công tàn bạo nhằm vào người dân của Arafat, tàn sát họ một cách bừa bãi.  Trong một loạt các hoạt động kéo dài một tháng mà người Palestine gọi là “Tháng 9 đen”, hàng nghìn người Palestine đã thiệt mạng và PLO buộc phải chuyển đến Lebanon, nơi những gì còn lại của ban lãnh đạo đã tan vỡ bắt đầu được xây dựng lại.

 Fatah và các phe phái của nó nhanh chóng tập hợp lại và gây ra làn sóng khủng bố quốc tế man rợ.  Bassam Abu Sharif, thuộc PFLP, giải thích quan điểm là “để chứng tỏ rằng việc trục xuất khỏi Jordan không hề làm suy yếu chúng tôi”.

 Vào ngày 28 tháng 11 năm 1971, chỉ hơn một năm sau khi thủ tướng Jordan Wasfi al-Tal ra lệnh tấn công người Palestine, ông đã bị bắn chết tại Cairo.  Hai tuần sau, một nhóm tay súng cố gắng giết đại sứ Jordan tại Vương quốc Anh, Zaid al-Rifai.  Hai tháng sau đó, bọn Palestine đã hành quyết 5 công dân Jordan tại Đức, được cho là vì cộng tác với Israel, và sau đó ném bom văn phòng của một công ty khí đốt Hà Lan và một công ty điện tử Đức, cáo buộc họ buôn bán với Israel.

 Tất cả các cuộc tấn công đó đều được thực hiện bởi một tổ chức không rõ cho đến nay có tên là Ailool al-Aswad — tiếng Ả Rập có nghĩa là “Tháng 9 đen”, được đặt tên để tưởng nhớ vụ thảm sát ở Jordan.  Tên có thể là mới, nhưng đây không phải là một tổ chức mới.  Mossad nhanh chóng phát hiện ra rằng Tháng Chín Đen là một trong các phe nhóm Fatah ngày càng phát triển, do Salah Khalaf (bí danh: Abu Iyad), cựu chỉ huy của Rassed, chi nhánh tình báo của PLO, lãnh đạo, người đang cố gắng duy trì lập trường khủng bố của mình trong bối cảnh các cuộc tranh chấp nội bộ tái diễn.  Để hành động chống lại nhiều mục tiêu hơn, Khalaf đã xác định lại kẻ thù của người dân Palestine, bắt đầu bằng “chủ nghĩa đế quốc Mỹ, đi qua các chế độ Ả Rập hợp tác với nó, và kết thúc với Israel ”.

Vào ngày 8 tháng 5 năm 1972, bốn kẻ khủng bố — ba từ Tháng Chín Đen và một từ PFLP — cướp một máy bay của Sabena chở 94 hành khách và 7 thành viên phi hành đoàn từ Brussels đến Tel Aviv.  Hơn một nửa số hành khách là người Israel hoặc người Do Thái.  Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Lod (nay là Ben-Gurion), bọn không tặc yêu cầu trả tự do cho 315 đồng đội khủng bố của chúng đang bị giam cầm ở Israel.

 Hai kế hoạch ứng phó khác nhau đã được trình lên Bộ trưởng Quốc phòng Moshe Dayan.  Meir Dagan và các thành viên của đơn vị Tắc kè hoa đề nghị họ cạo đầu và đóng giả như những tù nhân Ả Rập, hòa nhập với những tù nhân mới được giải thoát khác và lên máy bay với họ, sau đó, khi các con tin đã an toàn, hãy rút vũ khí cất giấu ra và quét sạch  những tên khủng bố – và, như Dagan đề xuất với chỉ huy cấp cao, “cả những tù nhân được trả tự do, nếu cần”.

 Dayan thích kế hoạch được đưa ra bởi Ehud Barak, chỉ huy của đơn vị biệt kích Sayeret Matkal.  Barak và nhóm của anh ta đã tiếp cận chiếc máy bay bị cướp trong vỏ bọc của một nhân viên mặt đất ở sân bay, mặc quần yếm màu trắng và mang theo khẩu súng lục Beretta .22 được giấu kín.  Sau đó, họ xông vào máy bay và giết hoặc làm bị thương tất cả các tên khủng bố.  Một nữ hành khách đã thiệt mạng trong cuộc đọ súng, và hai người khác bị thương.  Một anh lính trẻ tên là Benjamin Netanyahu cũng bị thương nhẹ do trúng đạn của một binh sĩ đột kích khác.

 Chiến dịch Sabena mang tầm vóc huyền thoại ở Israel.  Nhưng bất chấp thành công của nó, mục tiêu chiến lược chính của người Palestine cũng đã đạt được.  “Trong suốt một ngày,” một chỉ huy của Tháng Chín Đen nói, “các nhà cách mạng trên toàn thế giới đã nín thở chờ xem điều gì sẽ xảy ra tại sân bay ở Palestine bị chiếm đóng.  Cả thế giới đã theo dõi. “

 Nhiều nhà cách mạng trong số đó đã sớm tập hợp lại chính nghĩa của người Palestine.  Làn sóng hoạt động khủng bố mới đã tạo ra một lượng lớn đơn xin gia nhập các tổ chức ngầm.  Theo một thành viên của Tháng Chín Đen, gần như tất cả các đơn xin gia nhập này đều chứa một số biến thể của cụm từ “Cuối cùng thì bạn đã tìm ra cách để khiến tiếng nói của chúng ta được nghe thấy trên thế giới”.

Những tân binh này đã quen với hiệu ứng tàn phá.  Vào ngày 30 tháng 5 năm 1972, ba thành viên của Hồng quân Nhật Bản, bọn cánh tả hoạt động ngầm đã được huấn luyện bởi PFLP ở Bắc Triều Tiên và Lebanon, đã bay trên chuyến bay Air France từ Rome đến Sân bay Lod.  Bên trong Mặt trận Bình dân, có một số nghi ngờ liệu hệ tư tưởng Mao-it của họ có tương thích với chủ nghĩa Mác của Mặt trận hay không, nhưng người Palestine  ấn tượng trước tính sốt sắng của người Nhật – hay nói đúng hơn là khát khao nhiệt thành của họ – được chết vì chính nghĩa.

Họ không thu hút sự chú ý ở sân bay.  Những nhân viên kiểm tra màn hình mà Shin Bet đã bố trí xung quanh các quầy Hàng không Israel đang căng mắt đến những người Trung Đông đang lo lắng, chứ không phải khách du lịch châu Á.

 Ba người đàn ông Nhật Bản rút súng AK-47 và lựu đạn từ hành lý của họ và bắt đầu bắn bừa bãi vào nhà ga hành khách đông đúc.  Một nhân chứng kể lại: “Tôi nhìn thấy 25 người chồng chất trong vũng máu gần băng chuyền số 3.  “Một tên đứng gần băng chuyền với một khẩu súng tiểu liên và bắn xuyên suốt chiều dài căn phòng. Một tên khác ném lựu đạn cầm tay  bất cứ khi nào y nhìn thấy một nhóm khách lớn. ”

 Tiếng xe cấp cứu tràn ngập đường phố Tel Aviv trong nhiều giờ.  26 người, trong đó có 17 người là Puerto Rico theo đạo Thiên chúa hành hương đến Thánh địa, đã chết, và 78 người bị thương.

 Trong một cuộc họp báo ở Beirut, Bassam Zayed, phát ngôn viên của PFLP (và là chồng của Leila Khaled), đã biện hộ vụ thảm sát những người hành hương, tuyên bố rằng luận điểm của Mặt trận là không có người nào vô tội – tất cả đều có tội, chỉ vì  họ đã làm ngơ không hề giúp đỡ  người Palestine.”  Cảm giác ân hận cay đắng tràn ngập cơ sở quốc phòng Israel vì thất bại trong việc ngăn chặn vụ thảm sát.

__

TRONG SUỐT LÀN SÓNG khủng bố mới, Israel đã phải vật lộn để đưa ra một phản ứng tương xứng.  Thoạt đầu, vì không có bất kỳ thông tin tình báo chắc chắn nào, Thủ tướng Levi Eshkol đã ra lệnh thực hiện một chiến dịch trừng phạt nhằm vào một mục tiêu tương đối dễ dàng: hàng không dân dụng Ả Rập.  Điều này dựa trên lập luận rằng các chế độ Ả Rập kiểm soát các hãng hàng không này phải chịu trách nhiệm về những gì đang xảy ra vì đang ủng hộ PLO.

 Vào tháng 12 năm 1968, một lực lượng đặc nhiệm đã đột kích vào sân bay quốc tế ở Beirut và làm nổ tung 14 chiếc máy bay trống rỗng của các hãng hàng không Middle East Airlines, Lebanon International Airways và Trans Mediterranean  Chiến dịch thành công ở chỗ nó đã phá hủy các máy bay mà không gây thương vong cho Israel, nhưng nó không có tác động thực sự trong việc ngăn chặn các cuộc tấn công khủng bố trong tương lai vào hàng không dân dụng của Israel.  Và Quốc tế phản ứng dữ dội trước cuộc đột kích của Israel nhằm vào các mục tiêu dân sự.  Trước sự lên án của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc, Tổng thống Pháp de Gaulle đã thắt chặt lệnh cấm vận vũ khí của nước ông đối với Israel, hủy bỏ việc bán 50 máy bay chiến đấu.

Những thất bại tiếp theo sẽ xảy ra.  Thông tin tình báo do Junction thu được đã xác định một văn phòng cụ thể ở Beirut là trụ sở của PLO trong thành phố.  Vào ngày 2 tháng 2 năm 1970, các đặc nhiệm Caesarea đã bắn 4 quả rốc két RPG từ các bệ phóng có gắn thiết bị hẹn giờ vào cửa sổ  các văn phòng.  Hóa ra các cơ sở chủ yếu có chức năng hành chính.  “Một số thư ký bị thương và một số giấy tờ bị đốt cháy,” một nhân viên ở Caesarea nói, nhưng chỉ có vậy thôi.  Đây là một trong những hoạt động chống khủng bố đầu tiên được chấp thuận bởi thủ tướng mới của Israel, Golda Meir, phe diều hâu, đã lên nắm quyền thủ tướng sau khi Levi Eshkol qua đời, vào tháng 2 năm 1969.

 Những nỗ lực để giết các người sáng lập PFLP vẫn không thành công hơn.  Hai đặc vụ của Caesarea có thể lấy được địa chỉ của căn hộ ở số 8 phố Muhi al- Din, ở Beirut, mà Wadie Haddad đã sử dụng vừa làm văn phòng vừa là nơi ở.  “Haddad cư xử như chúa tể của trang viên ở Beirut.  Việc tìm thấy ông không thành vấn đề – ông ta không sợ hãi và ông ta không đề phòng,” Zvi Aharoni, người đứng đầu Caesarea cho biết.  Vào ngày 10 tháng 7, lực lượng biệt kích hải quân Israel (Đơn vị 707) đã xuất phát từ một chiếc tàu tên lửa và  cập xuống bãi biển gần Sòng bạc Beirut trên một xuồng cao su và giao hai khẩu súng phóng lựu cho nhóm sát thủ Caesarea, đã thuê một căn hộ đối diện nhà của Haddad.  Vào lúc 9 giờ sáng, họ nhắm rốc két vào cửa sổ của một căn phòng nơi họ nhìn thấy Haddad đang ngồi, nhấn nút sau khi đã đặt 30 giây trên thiết bị hẹn giờ và bỏ trốn khỏi hiện trường.

 “Nhưng bạn làm gì được,” Mike Harari nói.  “Liền sau đó Haddad bước vào căn phòng khác, nơi vợ con ông đang ngồi, và y sống sót.  Golda đã ra lệnh rằng không được làm mất một sợi tóc trên đầu người vô tội nào, nếu không chúng tôi sẽ phải  ‘cạo sạch tóc ’ cả sàn nhà ”.

Trong khi đó, một đặc vụ Israel ở Lebanon đã tìm thấy biệt thự của George Habash tại Bsaba, một khu vực miền núi phía đông nam Beirut.  Anh ta thậm chí còn chụp được ảnh Habash đang ngồi trên hiên nhà với một số thuộc hạ của mình.  Vào ngày 15 tháng 7, Không quân Israel đã được điều động để tiến hành ném bom ngôi nhà, nhưng thay vào đó bom đã rơi xuống và phá hủy một ngôi nhà lân cận.  Habash thoát ra ngoài mà không hề hấn gì.

 Ngay sau đó, Aharoni từ chức người đứng đầu Caesarea, một phần do những lời chỉ trích dồn dập đối với ông vì đã không loại bỏ được các thủ lĩnh khủng bố.  Ông đã được tiếp nối bởi Mike Harari.

 Harari đi thẳng đến mục tiêu hàng đầu: Yasser Arafat.  Chiến dịch sa mạc trắng là kế hoạch của Harari nhằm ám sát thủ lĩnh PLO tại lễ chào đón  Đại tá Muammar Qaddafi ở Libya vào ngày 1 tháng 9 năm 1970. Một bục VIP được xây dựng liền kề với bức tường tại thủ đô Tripoli.  Một số ý tưởng đã được đưa ra ở Caesarea: đặt một quả đạn cối được kết nối với đồng hồ hẹn giờ ở phía bên kia của bức tường và sau đó bắn vào khán đài, nơi Arafat và các nhà lãnh đạo khác sẽ ngồi, hoặc đặt chất nổ bên dưới khán đài và kích nổ chúng sau khi khẳng định rằng Arafat đã ở đó.  “Cuối cùng, chúng tôi đi đến kết luận rằng đây là một hoạt động có vấn đề, bởi vì, cùng với Arafat, 120 linh hồn khác sẽ được gửi lên bầu trời.  Vì vậy, chúng tôi quyết định đi cùng một tay súng bắn tỉa ”.  Harari và phi hành đoàn của ông đã đến Libya một số lần để thám thính hiện trường, thuê những ngôi nhà an toàn và lên kế hoạch cho các lối thoát hiểm.

 Mọi thứ đã sẵn sàng khi giám đốc Mossad Zvi Zamir đưa kế hoạch lên Thủ tướng Golda Meir để bà phê duyệt lần cuối.  Tuy nhiên, bà lo sợ rằng hoạt động này sẽ gây áp lực lên Israel và sẽ dẫn đến cơn bão chỉ trích dữ dội của quốc tế và nỗ lực ám sát trả đũa các nhà lãnh đạo Israel.  Kế hoạch đã bị loại bỏ.

 Thất vọng, Harari cử hai đặc vụ đến châu Âu, với lệnh kích hoạt lại hoạt động thiết lập bom thư.  Những quả bom này “có hai ưu điểm rõ ràng,” Moti Kfir nói.  “Chúng dễ dàng vận chuyển đến các quốc gia mục tiêu, bởi vì chúng trông vô hại và chúng cung cấp thời gian tẩu thoát dài – không giống như tiếng súng, thu hút sự chú ý ngay lập tức.”  Người Israel đã cố gắng tiêu diệt một vài chiến binh bằng những quả bom này, nhưng không lâu sau đó các nhân viên PLO học được cách xử sự cẩn thận hơn với thư của họ.

 Fatah và các nhánh của nó vẫn không hề nao núng.  Và các mục tiêu chính của Mossad —Arafat, Abu Jihad, Habash, Haddad — vẫn sống, khỏe mạnh và là mối đe dọa vĩnh viễn.

 Trong các cuộc họp kín của giới lãnh đạo Israel, cộng đồng tình báo đã bị chỉ trích đã không ngăn chặn được các cuộc tấn công khủng bố hoặc cản trở các cuộc tấn công trong tương lai.  Harari nói: “Khi một chiếc xe buýt nổ tung ở Jerusalem, họ đã nhìn tôi.  “Tại sao tôi không cho nổ tung bốn chiếc xe buýt ở Beirut hoặc Cairo?  Rốt cuộc, bất cứ điều gì chúng làm ở đây tại Israel, chúng tôi có thể trả đũa chúng ở Cairo, Damascus, Amman, hoặc bất cứ nơi đâu ai muốn.  Tôi có thể đã làm điều đó cùng một lúc. Nhưng tôi đã không chuẩn bị để thực hiện loại hoạt động đó, loại hành động tồi tệ và tàn bạo như chúng. Chúng tôi đã không hoàn toàn tuyệt vọng như vậy.  Chúng tôi đã tìm kiếm cú giáng trả có chọn lọc, những cuộc tấn công mà những kẻ khủng bố biết là của Israel nhưng sẽ không để lại bất kỳ dấu vân tay nào ”.

 Để làm được điều đó, Harari sẽ phải vượt qua hai trở ngại đáng kể.  Đầu tiên, tất cả trụ sở của các tổ chức khủng bố đều được đặt tại thủ đô các quốc gia Ả Rập đã cho họ tị nạn ở những nơi mà Caesarea rất khó hoạt động.  Thứ hai, người của Caesarea vào thời điểm đó đơn giản là không phù hợp với nhiệm vụ.  Các bộ phim về James Bond và những phim cùng loại có xu hướng miêu tả các điệp viên như một lô đồng nhất —cùng một người có thể là một điệp viên nhị trùng, một sát thủ, một nghệ sĩ đột nhập và một chuyên gia giám sát, tất cả đều thu thập thông tin tình báo và phân tích nó cho những người ra quyết định.  Thực tế, đặc biệt là ở Mossad, rất khác.  Các nhân viên của Caesarea đã được đào tạo để thực hiện các nhiệm vụ dài hạn dưới lớp vỏ bọc sâu sắc.  Họ phải thu hút càng ít sự chú ý càng tốt, càng ít xích mích với các tác nhân địa phương càng tốt, và thu thập càng nhiều thông tin càng tốt, để Israel có thể có thông báo trước về bất kỳ cuộc chiến nào sắp xảy ra.  “Người của tôi không phải là biệt kích,” Harari nói.  “Tôi sẽ tìm một người có thể dành thời gian ở Cairo với tư cách là một nhà khảo cổ học và mời Nasser tham quan các cuộc khai quật của ông ta, hoặc một phụ nữ có thể làm y tá trong một bệnh viện quân sự ở Damascus.  Những người này không được đào tạo để hạ gục lính canh, rút ​​súng lục hay ném dao.  Để chống lại khủng bố, tôi cần những người khác nhau và các loại vũ khí khác nhau ”.

Quá trình chuyển đổi của PLO thành hoạt động toàn cầu cũng tạo ra một thách thức chính trị đối với người Israel.  Các nước châu Âu đã không tự mình chống lại khủng bố trong những năm đó và họ cũng không cho phép người Israel làm như vậy trong biên giới của mình.  Người châu Âu coi cuộc xung đột Trung Đông là xa vời và vụn vặt, và không có động cơ để hành động.  Mossad đã thu thập hàng trăm tin nhắn về các hoạt động khủng bố đã được lên kế hoạch chống lại các mục tiêu của Israel và Do Thái ở châu Âu, nhưng để đối phó với chúng, nó cần sự hỗ trợ của các cơ quan tình báo thân thiện ở châu Âu.  “Chúng tôi thông báo cho họ về điều đó một lần, hai lần, ba lần hoặc năm lần,” Golda Meir giải thích tại một cuộc họp bí mật của Ủy ban Đối ngoại và Quốc phòng của Knesset, “và không có gì xảy ra”.

Sự thất vọng đang gia tăng trong Mossad.  “Tôi không hiểu tại sao chúng tôi lại ngồi yên lặng ở đây trong khi hàng ngày, những kẻ khủng bố đang âm mưu giết người Do Thái,” Avraham “Romi” Porat, sĩ quan tình báo của Caesarea, phàn nàn trong một cuộc họp ở Bộ Chỉ huy Mossad.  “Chúng tôi biết họ đang ở đâu.  Các văn phòng của họ ở Đức và Pháp, Ý và Síp là công chúng đều rõ.  Họ thậm chí không cố gắng che giấu.  Hãy cho nổ tung một trong những văn phòng của họ sau mỗi vụ cướp máy bay, và ‘vùng đất sẽ yên nghỉ trong bốn mươi năm’, ông nói, trích Sách Các Phán Quan trong Cựu ước

Giải pháp của Harari là thành lập một đội đặc nhiệm ở Caesarea không có nhiệm vụ thu thập thông tin tình báo trước khi xảy ra chiến sự mà tập trung vào “hoạt động bí mật và thực hiện xác định, giám sát và hành quyết các mục tiêu con người cũng như các hoạt động phá hoại”.  Đơn vị này sẽ có mật danh là Kidon (Lưỡi Lê), và nó sẽ hoạt động chủ yếu ở Tây Âu và các nước dân chủ  khác.

 Hạt nhân của Lưỡi Lê thực sự hình thành đầu tiên vào giữa năm 1969, dưới sự chỉ huy của một đặc nhiệm tên là Danny, nhưng trong nhiều năm Harari không thể sử dụng nó trong lĩnh vực này và phải giới hạn các hoạt động của mình chỉ để đào tạo và rèn luyện học thuyết chiến đấu.  Golda Meir, mặc dù cảnh giác với các nước phương Tây, nhưng vẫn tôn trọng chủ quyền của họ.  Bà hiểu rằng nếu không, các quốc gia thân thiện sẽ không bao giờ hợp tác với Israel nếu nước này thực hiện các vụ giết người có mục tiêu trên lãnh thổ của họ mà không có sự cho phép của họ.  Theo cách nói của bà, các cơ quan tình báo châu Âu “có thể quyết định điều gì được phép và điều gì bị cấm trên lãnh thổ của mình…. Có những quốc gia thân thiện nói rằng, ‘Bạn không làm được điều đó ở đây;  ở đây chúng tôi là chủ.’ Tất cả những điều này không hề đơn giản.  Đó không phải là đất nước của chúng tôi. “

 Harari, người tin rằng Meir cuối cùng sẽ thay đổi quyết định của mình, lặng lẽ ra lệnh cho Lưỡi Lê tiếp tục công việc đào tạo.  “Cuối cùng,” Harari nói với Zamir, “chúng ta sẽ không có lựa chọn nào khác ngoài việc giết chúng ở châu Âu.”  Zamir đồng ý rằng nên tiếp tục đào tạo.  “Chúng tôi tôn trọng chính sách của thủ tướng và do đó chúng tôi chỉ thực hiện các nỗ lực thu thập thông tin, đồng thời chuẩn bị nhân sự và vũ khí cần thiết trong tương lai.”

 Chế độ luyện tập và chuẩn bị này rất gian khổ.  Những người được tuyển dụng phải thành thạo trong việc di chuyển nhanh, điều khiển ô tô hoặc xe máy, bám đuôi và cắt đuôi, đột nhập vào các tòa nhà và chiến đấu tay đôi.  Họ cũng phải có khả năng hoạt động bình tĩnh trong nhiều điều kiện chiến đấu khác nhau.  Họ đã được luyện tập trong kỹ năng thiện xạ súng lục, với trọng tâm là một phương pháp được gọi là bắn theo bản năng.  Được phát triển một phần bởi một cựu chiến binh Quân đội Hoa Kỳ tên là Dave Beckerman, người đã giúp giải phóng Dachau, nó dựa trên chuyển động nhanh chóng từ vị trí nghỉ đến vị trí bắn hoặc đạt được độ chính xác tối đa khi vừa bắn vừa di chuyển.

 Sau đó, những người được tuyển dụng cần được đào tạo thêm một kỹ năng: ngụy trang.  Bởi vì hầu hết các nhiệm vụ của Lưỡi Lê đều diễn ra trong thời gian ngắn, nhiều cách ngụy trang khác nhau có thể được sử dụng để thay đổi danh tính.  Theo Yarin Shahaf, người hiện đang huấn luyện các nhân viên của Mossad về kỹ thuật ngụy trang, đây là một nhiệm vụ phức tạp: “Bạn phải đảm bảo rằng bộ ria mép sẽ không rụng ngay cả khi đánh nhau và bộ tóc giả vừa vặn và không bay  ngay cả trong một cuộc rượt đuổi trên các mái nhà.  Chiến binh phải biết cách mặc nó vào để trông thật đáng tin cậy, và cũng phải nhanh chóng sửa sang bản thân nếu phải trốn thoát”.

 Sau cùng, một người tuyển dụng sẽ trải qua một bài kiểm tra cuối cùng.  Cơ quan sẽ gửi anh ta về nhà, đến khu phố và môi trường xã hội quen biết mà anh ta sống, ngụy trang và sử dụng tên giả.  Nếu anh ta có thể đi lại ở nơi đó, giữa những người hiểu rõ anh ta nhất, mà không bị lộ nhân thân,  anh ta được coi là có khả năng hoạt động trong một quốc gia thù địch của những người lạ.

__

VÀO ĐẦU THÁNG 7 NĂM 1972, 8 thành viên của Tháng Chín Đen đã đến một trại huấn luyện ở sa mạc Libya do Muhammad Youssef al-Najjar, giám đốc bộ máy an ninh và thông tin của Fatah chỉ huy.  Tám người đều là những nhà hoạt động Fatah và được chọn vì nhiều lý do.  Một số có nhiều kinh nghiệm chiến đấu.  Số người khác đã quen thuộc với châu Âu nói chung và nước Đức nói riêng.  Trong số những tên này có Mohammed Massalha, sinh năm 1945, con trai của người đứng đầu đầu tiên của hội đồng làng Daburiyya Galilee.  Thông thạo cả tiếng Đức và tiếng Anh và lớn tuổi hơn những người khác, y không phải là một chiến binh mà đóng vai trò là nhà tư tưởng và phát ngôn viên của nhóm.  Giọng nói và hình tượng của Massalha, người có mật danh Issa, sẽ sớm trở nên nổi tiếng trên toàn thế giới.

 Trên trại ở Libya, tám người đã được gặp Salah Khalaf (Abu Iyad), người sáng lập Tháng Chín Đen và Mohammed Oudeh (Abu Daoud), một đặc vụ lâu năm của Fatah, người thân tín đáng tin cậy và có khả năng của Abu Iyad.  Oudeh thông báo cho họ biết họ sắp tham gia vào một hoạt động rất quan trọng, mà không tiết lộ chính xác hoạt động đó là gì.  Trong vài tuần tiếp theo, nhóm đã trải qua khóa huấn luyện về các loại súng, bao gồm súng lục, súng tiểu liên và lựu đạn, cũng như chiến đấu tay không và rèn luyện sức khỏe.  Sự đầu tư đặc biệt  được dành cho ngụy trang.  Họ được cấp mật danh và làm giả hộ chiếu Libya, đồng thời được hướng dẫn giấu mặt trong suốt quá trình hoạt động và thay quần áo thường xuyên, nhằm tạo cho những ai theo dõi họ có ấn tượng rằng có nhiều thành viên trong nhóm hơn.

 Tình báo Israel hoàn toàn bỏ sót những chuẩn bị này ở Libya.  Vào ngày 7 tháng 7, một đặc vụ Palestine có mật danh Lucifer cảnh báo Mossad rằng “Tháng Chín Đen đang lên kế hoạch tấn công ở châu Âu” và anh ta báo cáo vào ngày 5 tháng 8 rằng “Tháng Chín Đen đang chuẩn bị một hoạt động mang tính chất quốc tế.”  Nhưng anh ta không có chi tiết.  Và rất nhiều cảnh báo và khuyến cáo về khủng bố đã tràn ngập bộ phận nghiên cứu của Mossad, chắc chắn rằng không ít cảnh báo đã bị bỏ qua.  Cảnh báo của Lucifer  nằm trong số những cảnh báo rơi qua các vết nứt.

 Vào ngày 3 và 4 tháng 9, tám chiến binh của Tháng Chín Đen đã thực hiện các chuyến bay riêng biệt đến Tây Đức.  Họ hẹn nhau ở Munich, nơi đang diễn ra Thế vận hội Olympic 1972, được hàng trăm triệu người trên thế giới theo dõi.  PLO, thay mặt cho những người Palestine không quốc tịch, đã yêu cầu tham gia nhưng đã bị Ủy ban Olympic quốc tế từ chối.  Sau đó, Khalaf nói: “Rõ ràng, theo quan điểm của cơ quan có uy tín, vốn giả vờ là phi chính trị này, chúng tôi không tồn tại.  “Ban lãnh đạo của Tháng Chín Đen quyết định nắm mọi thứ vào tay mình. ”

Vào đêm trước khi hành động, tại một nhà hàng gần ga đường sắt Munich, Oudeh cuối cùng đã tiết lộ với họ kế hoạch.  Tám tên đã cùng nhau lập ra bản di chúc chung cuối cùng và cùng với Oudeh thu thập vũ khí và chất nổ được nhập lậu từ Tây Ban Nha và Thụy Điển và giấu trong tủ đựng đồ ở ga đường sắt.  Oudeh thu thập hộ chiếu của họ và chở họ đến cổng số A25 của Làng Olympic.  Họ dễ dàng trèo qua hàng rào và đi bộ đến Connollystrasse 31, nơi đoàn đại biểu Israel tham dự Thế vận hội cư ngụ.  Vào thời điểm đó, có 32 cảnh sát trong làng — hai người có súng ngắn nhưng số còn lại không có vũ khí, bởi vì chủ nhà Đức muốn tạo ra một bầu không khí bình yên và hiếu hòa nhất có thể.  Không ai trong số họ nhận thấy điều gì đang xảy ra.

Vào khoảng 4 giờ sáng.  vào ngày 5 tháng 9, Tháng Chín Đen đã ập vào các khu của đội Israel.  Một trong các vận động viên đã cố gắng trốn thoát.  Một huấn luyện viên đấu vật, Moshe Weinberg, và một vận động viên nâng tạ, Yossef Romano, đã cố gắng chống lại những kẻ khủng bố nhưng đã bị bắn chết.  Thi thể của họ bị bỏ lại trên sàn trong 9 giờ sau đó, trước sự chứng kiến ​​đầy đủ của 9 thành viên khác của đội, những người đã bị bắt làm con tin.  Dấu hiệu của sự cắt xẻo nghiêm trọng sau đó đã được tìm thấy trên xác của Romano.

 Massalha (Issa) đã tiến hành đàm phán với đại diện của cảnh sát và chính phủ bang Bavaria khi hàng trăm triệu khán giả trên toàn cầu đang theo dõi.  Buổi sáng hôm đó tại Jerusalem, Golda Meir thông báo với Knesset (Quốc Hội) rằng: “Những kẻ sát nhân đang yêu cầu thả 200 kẻ khủng bố ra khỏi các nhà tù Israel để đổi lấy việc thả con tin.”

 Như bà đã làm trong mọi tình huống trong nhiệm kỳ thủ tướng của mình, Meir dựa vào phán quyết của các cơ sở quốc phòng và tình báo, chỉ với một quy định rõ ràng: Sẽ không có thương lượng với bọn khủng bố, không trong bất kỳ trường hợp nào.

Người Đức kiên quyết từ chối cho dừng Thế vận hội, cho rằng TV Tây Đức không có chương trình thay thế.  Jim Murray của Los Angeles Times viết: “Thật đáng kinh ngạc, họ đang tiếp tục tiến hành.  “Nó gần giống như tổ chức một buổi khiêu vũ tại Dachau (trại tập trung Đức Quốc xã).”

ĐỘI SAYERET MATKAL ngay lập tức tiến hành chiến dịch giải cứu.  Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên của Israel, người Đức — ít kinh nghiệm hơn trong những vấn đề như vậy — từ chối cấp phép cho người Israel vào nước họ.  Hai quan chức cấp cao – Mossad trưởng Zvi Zamir và trưởng bộ phận thẩm vấn Shin Bet, Victor Cohen — chỉ được phép quan sát cuộc đàm phán từ xa.

Cohen, người gốc Syria và người nói tiếng Ả Rập thông thạo với nhiều kinh nghiệm thẩm vấn bọn khủng bố, là người đã đàm phán với bọn không tặc chiếc máy bay Sabena của Tháng Chín Đen.  Cohen nhớ lại: “Trong vụ Sabena, họ đã để tôi làm việc bình thường.  “Từ những cuộc trò chuyện với những tên không tặc, tôi đã có thể học được rất nhiều điều: từ tiếng địa phương của họ, họ đến từ đâu;  từ sự lựa chọn từ ngữ của họ, chính xác tâm trạng của họ;  từ năng lượng mà tôi cảm thấy, họ đã tỉnh táo như thế nào.  Khi tôi cảm thấy họ đang trở nên mệt mỏi, tôi đã nói với Sayeret Matkal rằng đã đến lúc phải đột nhập ”.

 Tuy nhiên, ở Munich, chính quyền Đức liên tục khước từ đề nghị của Cohen và Zamir tư vấn cho người Đức cách xử lý bọn khủng bố.  Thay vào đó, họ theo dõi khi các thành viên sống sót của đội vận động viên được giải ra khỏi tòa nhà cư ngụ trước họng súng bọn khủng bố để  đi đến trực thăng Bell UH-1 quân sự đang đậu gần đó.  Toàn bộ sự kiện đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tâm trí Zamir: “Cảnh tượng các vận động viên được dẫn lên trực thăng, tôi sẽ không bao giờ quên cho đến ngày nhắm mắt. Hai bên lối đi, vốn là một loại bãi cỏ, có hàng chục nghìn người đến từ vô số quốc gia.  Sự im lặng đến chết người.  Tôi đứng bên cạnh [Bộ trưởng Nội vụ Đức Hans-Dietrich] Genscher và [Franz Josef] Strauss, Victor ở bên cạnh tôi, và chúng tôi quan sát các vận động viên Israel, với tay bị trói, với bọn khủng bố vây quanh, và tất cả họ đều tiến về phía trực thăng  .  Đó là một cảnh tượng kinh hoàng, đặc biệt là đối với một người Do Thái trên đất Đức, ở Munich. ”

 Các máy bay trực thăng đã đưa các con tin đến một sân bay quân sự gần đó, nơi một máy bay được cho là sẽ đưa họ ra khỏi nước Đức ngay sau khi thỏa thuận thả các tù nhân Palestine kết thúc. Bay theo bọn khủng bố và con tin là một máy bay trực thăng bổ sung với Zamir và Cohen và các quan chức Đức trên tàu.

 Đức đã nghĩ ra một chiến dịch giải cứu tại sân bay quân sự, nhưng các lực lượng mà họ triển khai chưa được đào tạo và vô tổ chức, và họ thiếu thông tin tình báo cần thiết về những kẻ khủng bố, thiết bị bắn tỉa và hỗ trợ cho một nhiệm vụ như vậy.  Họ nổ súng một cách thiếu phối hợp và không bắn trúng hoặc tiêu diệt đủ số phần tử khủng bố để vô hiệu hóa đội hình.

 “Bọn khủng bố đã bắn vào tòa nhà nơi chúng tôi đang ở,” Zamir nói.  “Victor và tôi chạy xuống cầu thang, mò mẫm trong bóng tối, tìm kiếm những người chỉ huy chiến dịch, trong khi súng vẫn nổ liên tục.  Chúng tôi thấy rằng bọn khủng bố đã bắn các phi công trực thăng, và họ ngã sấp mặt xuống.  Khi chúng tôi xác định được vị trí  các chỉ huy chiến dịch [của Đức], tôi yêu cầu lên mái nhà để nói chuyện với bọn khủng bố và cảnh báo chúng rằng nếu vụ nổ súng tiếp tục, chúng sẽ không thể sống sót.

Các sĩ quan từ chối, và chúng tôi vẫn khăng khăng, cho đến khi họ đồng ý với điều kiện rằng chúng tôi phải nói tiếng Ả Rập chứ không phải tiếng Đức ”.

Cohen cầm lấy chiếc loa và bắt đầu cố gắng thuyết phục các tên khủng bố đầu hàng.  “Nhưng chỉ nói được quá ít và quá muộn, vì tất cả những gì chúng tôi nhận được là một tràng hỏa lực suýt giết chết cả hai chúng tôi.”

 Zamir hỏi người Đức tại sao không có một lực lượng nào tấn công những kẻ khủng bố. Ông ta được cho biết rằng cảnh sát đang đợi những chiếc xe bọc thép bị kẹt trên đường đến sân bay trong tình trạng tắc đường do đám đông người hiếu kỳ đứng nhìn tạo ra.

Zamir chứng kiến những kẻ khủng bố ném lựu đạn vào trực thăng nơi các vận động viên Israel đang bị giam giữ;  ông  thấy họ bốc cháy sau khi lựu đạn nổ.  Khi chạy đến chiếc máy bay đang cháy âm ỉ, ông chỉ tìm thấy 9 thi thể người Israel, bị còng tay vào nhau, cháy thành than và một số vẫn còn cháy.

 Đối với Zamir, hành vi của người Đức trong tình huống con tin đã nói lên: “Họ đã không thực hiện một nỗ lực nhỏ nhất để cứu sống, hoặc chấp nhận rủi ro tối thiểu để giải cứu mọi người – cả người của chúng tôi và của chính họ.”  Ông nói rằng mình đã nhìn thấy một trong những phi công Đức đang kêu cứu.  “Tôi đã nói với [cảnh sát Đức],‘ Vì Chúa, có người đang chảy máu trong trực thăng.  Một phi hành viên bị thương đã bò được hai trăm mét.  Đưa anh ta ra khỏi đó! ” Anh ta bò bằng bốn chân, bị thương và không ai có động thái giải cứu anh ta”.

Theo Cohen, “Sau đó, chúng tôi được biết một số cảnh sát được cho là tham gia chiến dịch cứu hộ đã đưa ra quyết định trước khi bắt đầu là họ không sẵn sàng liều mạng vì lợi ích của người Israel.”

Chỉ sau 3 giờ sáng, tức là chỉ hai mươi ba giờ sau khi vụ tấn công khủng bố bắt đầu, Zamir đã gọi điện cho Meir, bà đã chúc mừng thành công của ông.  Bà đã nhận được một nguồn tin của Đức thông báo sai rằng tất cả người Israel đều an toàn.  “Tôi rất tiếc phải nói với bà điều này, Golda,” ông nói với bà, “nhưng các vận động viên của chúng ta không ai được giải cứu.  Tôi đã nhìn thấy tất cả.  Không một ai trong số họ sống sót”.

Gần như ngay lập tức, những điểm tương đồng lịch sử đã được diễn ra.  Một lần nữa, người Do Thái bị tàn sát trên đất Đức khi phần còn lại của thế giới vẫn tiếp tục công việc kinh doanh như bình thường, như thể không có chuyện gì xảy ra.  Tệ hơn nữa, Nhà nước Israel đã bị chính quyền Đức trói tay và buộc phải đứng nhìn bọn khủng bố tàn sát công dân của mình một cách bất lực.  Ở Israel, cuộc sống trở nên bế tắc trong nhiều ngày sau đó.  Các lễ kỷ niệm Rosh Hashanah trên khắp đất nước đã bị hủy bỏ, và một tâm trạng u ám đè nặng khắp nơi trong dân chúng.

 Người Palestine coi chiến dịch này là một thành công, vì mục tiêu của họ đã trở thành tâm điểm thu hút sự chú ý của công chúng thế giới.  Một cơ quan của PLO đã viết, “Một quả bom ở Nhà Trắng, một bãi mìn ở Vatican, cái chết của Mao Trạch Đông, một trận động đất ở Paris không thể gây ra tiếng vang đối với mọi người trên thế giới to lớn hơn chiến dịch Tháng Chín Đen ở Munich….  Nó như vẽ cái tên “Palestine” lên một đỉnh núi có thể nhìn thấy từ mọi ngõ ngách trên quả địa cầu.”

 Ngay lập tức sau đó, chính quyền của Meir chỉ có thể làm được rất ít điều.  Họ đưa ra một tuyên bố quy ước rằng, “trong cơn phẫn nộ và ghê tởm, Chính phủ Israel lên án hành động giết hại 11 người Israel của bọn khủng bố Ả Rập.”  Meir cũng ra lệnh không kích vào hàng chục “căn cứ, trại huấn luyện và trụ sở của bọn khủng bố ở Syria và Lebanon.  Mục đích là sát hại những tên khủng bố chứ không phải dân thường ”.

Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.

 Vào tối ngày 6 tháng 9, Zamir đã trở về từ Munich.  Trong hai cuộc họp giao ban có tác động mạnh mẽ đến chính sách tương lai của Israel về chống khủng bố, ông mô tả đầy xúc động về cuộc tấn công khủng bố và phản ứng của Đức – Đức từ chối nhận hỗ trợ hoặc tư vấn, và sự hỗn loạn, thiếu chuyên nghiệp và thờ ơ mà các lực lượng Đức biểu lộ.

 Ông nói: “Sự ô nhục của người Đức là vô cùng lớn.  Tất cả những gì người Đức muốn là giải quyết vấn đề sao cho Thế vận hội có thể tiếp tục, ông nói với một nội các bị sốc.

 Khi lời kể của Zamir được loan truyền, cơn thịnh nộ  đối với các tổ chức khủng bố đổ máu chống người Do Thái – cũng như đối với các nhà chức trách Đức, những người đã thất bại thảm hại và từ chối chịu trách nhiệm – càng tăng mạnh.  Tại một cuộc họp bí mật tại nghị viện Knesset, một trong những người tham gia sôi sục, “Chúng ta không chỉ phải tự vệ mà còn phải tấn công.  Chúng ta phải tìm ra bọn khủng bố và tiêu diệt chúng.  Chúng ta phải biến chúng từ kẻ đi săn thành con mồi ”.  Menachem Begin đề xuất ném bom Libya.

 Meir, bị chỉ trích nặng nề vì sự thất bại của các tổ chức tình báo dưới quyền chỉ huy của bà trong việc phát hiện và ngăn chặn vụ thảm sát ở Munich, và lo sợ về cơ hội tái đắc cử của mình, giờ đây đã bừng tỉnh.  Nếu người Âu châu thậm chí không cố gắng ngăn chặn bọn khủng bố trên đất của họ, Meir và nội các của bà ấy đã quyết định, Mossad sẽ được bật đèn xanh để làm điều đó.  Vào ngày 11 tháng 9, nội các đã ủy quyền cho thủ tướng phê duyệt các mục tiêu ngay cả ở các nước thân thiện mà không cần thông báo cho chính quyền sở tại.  “Trả đũa hoặc không trả đũa”, Meir nói với Knesset vào ngày 12 tháng 9, “tại bất kỳ nơi nào có âm mưu được lên kế hoạch, nơi chúng đang chuẩn bị giết người Do Thái, người Israel – dân Do Thái ở bất cứ đâu – thì nơi đó chúng ta thề sẽ giáng trả chúng.”

 Harari đã đúng: Meir đã đổi ý.  Lưỡi Lê sẽ bắt tay vào tác vụ ngay tức khắc.

Leila Khaled, nữ khủng bố và không tặc Palestine, được mô tả trong một bức tranh năm 2001 vẽ trên bức tường ngăn chia Israel và Khu Thẩm quyền Palestine.

ĐỌC THÊM

BÁCH KHOA TOÀN THƯ BRITANNICA

VỤ THẢM SÁT MUNICH ĐỨC

 Vụ thảm sát Munich, cuộc tấn công khủng bố vào các thành viên đội tuyển Olympic Israel tại Thế vận hội Mùa hè 1972 ở Munich do các chi nhánh của nhóm chiến binh Palestine Tháng Chín Đen dàn dựng

 Thế vận hội Munich đánh dấu sự trở lại đầu tiên của Thế vận hội tại một thành phố của Đức kể từ Thế vận hội 1936 ở Berlin.  Việc Adolf Hitler sử dụng các môn chơi thể thao đó như một nền tảng để truyền bá hệ tư tưởng Đức Quốc xã đã bị chỉ trích gay gắt, cũng như chủ nghĩa phân biệt chủng tộc và chủ nghĩa bài Do Thái trắng trợn đặc trưng cho Thế vận hội đó. Lời mời của Tây Đức đã được mở rộng, ít nhất là một phần, để mang đến cho thế giới một cảnh tượng tương phản với cảnh tượng kinh hoàng ở Berlin năm nào.

Một tên khủng bố trên ban công nơi các con tin bị bắt giữ

 Bóng ma của Thế vận hội Mexico City 1968 cũng lờ mờ bao trùm Munich.  Mười ngày trước khi Thế vận hội năm 1968 khai mạc, hàng trăm sinh viên tại Tlatelolco Plaza ở Thành phố Mexico đã bị lực lượng chính phủ bắn hạ và quân đội Mexico hiện diện khắp nơi trong suốt Thế vận hội.  Ngược lại, các nhà tổ chức ở Munich đã chi ít hơn 2 triệu đô la cho an ninh và nhân viên an ninh không được trang bị vũ khí, ăn mặc kín đáo và không đối đầu.  Thế vận hội lần thứ XX bắt đầu vào ngày 26 tháng 8 năm 1972, khi hàng nghìn vận động viên từ hơn 120 quốc gia tổ chức lễ khai mạc mà ban tổ chức gọi là Die Heiteren Spiele (“Vận hội Vui vẻ”).

Tấn công làng Olympic

 Trong hơn một tuần, Thế vận hội đã diễn ra mà không có sự cố nào xảy ra.  Ngày khủng bố bắt đầu lúc 4:30 sáng ngày 5 tháng 9 năm 1972, khi tám chiến binh người Palestine liên kết với Tháng Chín Đen – một nhánh chiến binh của nhóm Fatah Palestine – leo qua một hàng rào bao quanh Làng Olympic ở Munich.  Cải trang thành vận động viên và sử dụng chìa khóa đánh cắp được, họ tiến vào khu vực của đội Olympic Israel tại 31 Connollystrasse.  Khi họ cố gắng vào Căn hộ 1, họ phải đối mặt với Yossef Gutfreund, trọng tài đấu vật và Moshe Weinberg, huấn luyện viên đấu vật.  Weinberg bị bắn khi ra sức chống đối những tên tấn công, khi chúng buộc anh phải dẫn chúng đến phòng các huấn luyện viên và vận động viên Israel còn lại.  Có ý kiến ​​​​cho rằng Weinberg đã dẫn bọn  tấn công đã bỏ qua Căn hộ 2 — nơi cũng được đội Israel sử dụng — vì anh ta tin rằng các đô vật và vận động viên cử tạ ở Căn hộ 3 sẽ có khả năng chống trả tốt hơn.  Tuy nhiên, Tháng 9 Đen đã có bản đồ chi tiết về Làng Olympic và vị trí các vận động viên Israel.  Shaul Ladany, một vận động viên đi bộ trong đội sống sót sau vụ tấn công nhờ trốn thoát khỏi Căn hộ 2, cho rằng nhiều khả năng phòng của anh ta đã bị bỏ qua vì anh ta ở chung với các thành viên của đội bắn súng Israel.  Những kẻ khủng bố đã phải vật lộn để khuất phục những vận động viên không có vũ khí trong Căn hộ 1;  không chắc là họ đã muốn tham gia vào một cuộc đấu súng cận chiến với những tay súng thiện xạ đẳng cấp thế giới trong những phút đầu tiên của cuộc tấn công.

Tại Căn hộ 3, bọn khủng bố đã tập hợp thêm con tin và buộc họ quay trở lại Căn hộ 1. Đô vật Gad Tsabari tách khỏi nhóm và lao xuống cầu thang về phía một ga ra đậu xe dưới tầng hầm, và Weinberg đã lợi dụng sự lộn xộn để chống lại những kẻ tấn công.  Weinberg gần như đã giành được quyền kiểm soát khẩu súng của một tên khủng bố thì liền bị bắn chết.  Mặc dù phải chống nạng do chấn thương trong khi thi đấu, Yossef Romano, một vận động viên cử tạ, cũng đã cố gắng tước vũ khí của tên khủng bố. Nhưng Romano cũng bị giết chết và thi thể bị cắt xén của anh bị bỏ lại trên sàn của Căn hộ 1 như một lời cảnh báo.  Trong khi hai vận động viên Israel nằm chết ở Làng Olympic và chín người khác đang bị bắt làm con tin, Chủ tịch Ủy ban Olympic Quốc tế (IOC) Avery Brundage nhấn mạnh rằng các trận thi đấu vẫn tiếp tục.  Bọn khủng bố yêu cầu phải thả hơn 200 người Palestine bị giam giữ trong các nhà tù của Israel, trả tự do cho Andreas Baader và Ulrike Meinhof của Phe Hồng quân khỏi các nhà tù của Đức và cung cấp một chiếc máy bay để đưa họ đến một điểm an toàn ở Trung Đông.  Trong khi các cuộc đàm phán đang diễn ra, một nỗ lực giải cứu đã lên kế hoạch phải bị hủy bỏ khi người ta nhận ra rằng hành động của cảnh sát Tây Đức đang được truyền hình trực tiếp tới gần 1 tỷ người trên khắp thế giới và nhiều đài truyền hình khắp Làng Olympic.  Vào khoảng 10 giờ tối ngày 5 tháng 9, tin rằng mình đã đạt được thỏa thuận, bọn khủng bố dẫn các con tin bị trói và bịt mắt từ nơi ở của họ lên xe buýt chở chúng đến trực thăng đang chờ sẵn.

 Thảm sát tại Fürstenfeldbruck

Máy bay trực thăng chở họ đến Căn cứ Không quân Fürstenfeldbruck, cách Làng Olympic 15 dặm (25 km) về phía tây, nơi cảnh sát Đức đang phục kích.  Mặc dù quân đội Đức được đào tạo và trang bị tốt hơn cho một nhiệm vụ như vậy, nhưng theo hiến pháp thời hậu chiến của Tây Đức, các lực lượng vũ trang bị cấm hỗ trợ cảnh sát dân sự.  Các tay súng bắn tỉa của cảnh sát được sử dụng trong chiến dịch không được đào tạo bài bản như những tay súng thiện xạ, họ được bố trí không đúng cách và không đủ số lượng, đồng thời họ thiếu bộ đàm để liên lạc với nhau hoặc với chỉ huy.  Ngoài ra, họ được trang bị súng trường tấn công chứ không phải súng bắn tỉa, và vũ khí của họ không có ống ngắm tầm xa cũng như khả năng nhìn ban đêm.  Trên đường băng của căn cứ không quân là một chiếc Boeing 727 chở 17 cảnh sát cải trang thành phi hành đoàn Lufthansa.  Dự định rằng những cảnh sát này sẽ khuất phục những tên khủng bố khi chúng lên máy bay, nhưng cảnh sát đã nhất trí quyết định từ bỏ kế hoạch này.  Những chiếc xe bọc thép hỗ trợ giải cứu người Israel đã được điều động quá muộn và bị kẹt xe.  Với vô số thất bại trong cả việc lập kế hoạch và thực hiện, kết quả là một thảm họa xảy ra ở hầu hết mọi cấp độ.

 Máy bay trực thăng đến vào khoảng 10:30 tối, và hai tên khủng bố đã đi kiểm tra máy bay phản lực.  Thấy nó trống rỗng và nhận ra sự đánh lừa, họ hét lên với đồng bọn của mình, lúc đó cảnh sát Tây Đức đã nổ súng vào họ.  Một cuộc đấu súng xảy ra sau đó, và một số tên khủng bố và một sĩ quan cảnh sát đã bị giết.  Phi hành đoàn trực thăng chạy tìm chỗ ẩn nấp, nhưng các vận động viên Israel đã bị trói vào nhau và mắc kẹt trong trực thăng.  Sau cuộc hỗn chiến ban đầu, trong đó những tên khủng bố cũng bắn cả đèn pha đang chiếu sáng đường băng, hiện trường chuyển sang thế bế tắc căng thẳng với những tiếng súng lẻ tẻ.  Những người xem vây quanh sân bay và phát thanh viên thể thao Jim McKay, người đang đưa tin về Olympic cho mạng ABC của Hoa Kỳ, đã cung cấp cho người xem truyền hình những thông tin cập nhật sơ bộ.  Vào lúc nửa đêm, một quan chức Đức thông báo rằng tất cả các con tin đã được giải thoát và tất cả những tên khủng bố đã bị giết, một báo cáo được xác minh là quá sớm một cách bi thảm.  Ngay sau nửa đêm, một tên khủng bố ném lựu đạn vào một chiếc trực thăng, giết chết tất cả, trừ một con tin Israel trên máy bay;  David Berger, một đô vật sinh ra ở Mỹ, đã chết vì ngạt khói trước khi nhân viên cứu hộ có thể tiếp cận anh ta.  Một tên khủng bố thứ hai đã ria đạn vào bên trong chiếc trực thăng kia ở cự ly gần, giết chết 5 người Israel còn lại.

Quá muộn để hỗ trợ nỗ lực giải cứu, những chiếc xe bọc thép cuối cùng cũng đến được đường băng, nhưng đội của họ không hề hay biết về việc triển khai nhân viên cảnh sát tại hiện trường và không có cách nào để liên lạc với họ.  Một tay súng chạy về phía vị trí mà một trong những phi công trực thăng và một cảnh sát bắn tỉa đã ẩn nấp.  Kẻ khủng bố đã bị bắn chết bởi tay súng bắn tỉa, nhưng việc di chuyển trên đường băng tối tăm đã khiến một chiếc xe bọc thép bị bắn, cả phi công và tay súng bắn tỉa đều bị thương nặng do hỏa lực phe ta.  Đến 12:30 sáng ngày 6 tháng 9, vụ nổ súng đã dừng lại và sự ngự trị của khủng bố kéo dài 20 giờ đã kết thúc.  Mười một người Israel đã bị giết, cùng với một cảnh sát Munich, và năm tên khủng bố Tháng Chín Đen đã chết.  Ba tay súng đã bị bắt.  Vào lúc 3:00 sáng, McKay, người đã phát sóng từ Làng Olympic trong 14 giờ liên tục, đã tóm tắt kết cục bi thảm của cuộc giải cứu bất thành bằng dòng chữ “Tất cả họ đã ra đi.”  Lần đầu tiên trong lịch sử, Thế vận hội Olympic bị đình chỉ trong 24 giờ để tưởng nhớ các vận động viên bị sát hại.

 Tại một buổi lễ tưởng niệm vào ngày 6 tháng 9, Brundage thông báo rằng các cuộc tranh tài sẽ tiếp tục.  Sau đó, ông đưa ra những điểm tương đồng giữa vụ sát hại 11 người Israel và quyết định của IOC cấm Rhodesia (nay là Zimbabwe) thi đấu ở Munich.  Rhodesia đã bị cấm vì các chính sách phân biệt chủng tộc của nó và Brundage, người đã ủng hộ việc đưa Rhodesia vào Thế vận hội, dường như coi phán quyết của IOC là một cuộc tấn công cá nhân.  Nhiều người trong sân vận động và trên khắp thế giới đã choáng váng trước tuyên bố chai đá của ông, và Brundage sau đó đã xin lỗi.  Tuy nhiên, vụ thảm sát ở Munich và việc Brundage dường như không muốn hiểu tầm quan trọng của việc người Do Thái đổ máu trên đất Đức đã phủ một màu tang trên hai thập kỷ phục vụ của ông ở vị trí người đứng đầu IOC trở nên .

 Phản ứng của Đức và Israel

 Một cuộc điều tra về thảm kịch do chính phủ Liên bang Đức, chính phủ Bavarian và cảnh sát Munich tiến hành đã phát hiện ra rằng vụ tấn công là không thể tránh khỏi.  Các quan chức liên quan đã minh oan cho cảnh sát và cho chính họ một cách hiệu quả.  Họ đi đến kết luận này mặc dù trước đây đã từng tiến hành một nghiên cứu dự đoán cuộc tấn công của Tháng Chín Đen với tính đặc hiệu đầy ám ảnh.  Trong những tháng trước Thế vận hội, ban tổ chức Thế vận hội Munich đã yêu cầu nhà tâm lý học hình sự Georg Sieber “đặt lên bàn” hàng chục tình huống an ninh xấu nhất.  Trong số 26 khả năng do Sieber đề xuất có các cuộc tấn công vào Thế vận hội của Quân đội Cộng hòa Ireland, Phe Hồng quân, ETA và các nhóm khủng bố khác.  Tình huống 21 của Sieber đề xuất rằng một tá tay súng Palestine sẽ leo qua hàng rào của Làng Olympic lúc 5:00 sáng, bắt giữ con tin Israel, giết một hoặc hai người và đưa ra yêu cầu thả tù nhân khỏi các nhà tù của Israel và cung cấp một máy bay để đưa chúng đi đến Trung Đông.  Ban tổ chức xác định rằng việc chuẩn bị cho các mối đe dọa như Sieber đề xuất sẽ tạo ra một môi trường an ninh không phù hợp với tầm nhìn của họ về Thế vận hội.  Trong vòng vài giờ sau cuộc tấn công vào Làng Olympic, Sieber đã bị sa thải khỏi vị trí cố vấn của mình bởi một bộ máy hành chính vốn đã bắt đầu làm việc để che giấu bằng chứng về những sai sót của mình.

 Vào ngày 29 tháng 10, chưa đầy hai tháng sau vụ thảm sát, hai tên khủng bố Tháng Chín Đen đã cướp một chiếc Boeing 727 của Lufthansa đang trên đường từ Damascus, Syria, đến Frankfurt và đe dọa sẽ cho nổ tung nó, cùng với phi hành đoàn và hành khách, nếu yêu cầu của chúng không được đáp ứng. Chiếc máy bay bị không tặc bay vòng qua Zagreb, Nam Tư (nay là Croatia), trong khi ba tay súng khủng bố sống sót ở Munich, đang chờ xét xử, được đưa từ các nhà tù riêng biệt và bay đến Zagreb trên một chuyên cơ riêng.  Những tên khủng bố được đưa lên chiếc Boeing, sau đó bay đến Tripoli, Libya, nơi các hành khách và phi hành đoàn được thả và ba tên khủng bố được chào đón như “những anh hùng của chiến dịch Munich”.  Israel không hề được hỏi ý kiến ​​về vụ trao đổi, và việc chính quyền Tây Đức vội vàng chấp nhận yêu cầu của bọn không tặc đã đặt ra câu hỏi về khả năng họ đồng lõa.  Thật vậy, một cuộc điều tra do các nhà sản xuất bộ phim tài liệu đoạt giải Oscar One Day in September (1999) tiến hành đã phát hiện ra rằng chiếc máy bay bị “không tặc” đã được các quan chức Tây Đức và Fatah lựa chọn trước.  Chiếc máy bay trống rỗng khi nó rời khỏi Damascus, và chứa đến một chục hành khách – tất cả là đàn ông – lên máy bay trong một điểm dừng theo lịch trình ở Beirut.  Để đổi lấy việc trả tự do cho các tù nhân, Bonn đã  có được một lời hứa từ Fatah là không tiến hành các hoạt động ở Tây Đức.

Thủ tướng Israel, Golda Meir, đáp lại bằng cách ủy quyền cho Chiến dịch Cơn Phẫn nộ của Chúa, một chiến dịch ám sát có mục tiêu chống lại những người tổ chức và điều hành Tháng Chín Đen.  Sau một loạt các hoạt động ngoạn mục họ đã tiêu diệt được một bộ phận  trong giới lãnh đạo cấp cao của Palestine, chương trình đó đã bị đình chỉ vào tháng 7 năm 1973 khi đội ám sát giết nhầm một người đàn ông vô tội ở Lillehammer, Na Uy.  Năm 1977, Abu Daoud, kẻ lập kế hoạch vụ tấn công Munich, bị bắt ở Pháp, nhưng yêu cầu dẫn độ của Tây Đức bị từ chối vì lý do kỹ thuật, và ông ta được thả và bay đi tự do đến Algeria.

 Một bước tích cực mà Tây Đức đã thực hiện sau sự kiện Munich là thành lập một đơn vị chống khủng bố chuyên biệt có thẩm quyền trên toàn quốc.  Ulrich Wegener, người từng có mặt với tư cách cố vấn tại Fürstenfeldbruck, được giao nhiệm vụ thành lập một đơn vị bán quân sự của Bundesgrenzschutz (Lực lượng Biên phòng Liên bang).  Grenzschutzgruppe 9 (Nhóm Bảo vệ Biên giới 9, hay GSG 9) sẽ tự khẳng định mình là một trong những lực lượng chống khủng bố hiệu quả nhất trên thế giới.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s