Các cựu chiến binh Mỹ đang chạy đua huấn luyện tân binh Ukraine thành lính thủy đánh bộ

 Cù Tuấn dịch từ Wall Street Journal.

Các tình nguyện viên nước ngoài chi tiền túi của họ để giúp đào tạo người dân thường chuẩn bị cho giai đoạn tiếp theo của trận chiến với Nga; ‘Nhiều người chưa bao giờ cầm vũ khí’

MYKOLAIV, Ukraine — Mặc trang phục rằn ri, các tân binh Thủy quân lục chiến Ukraine nằm dài trên bãi cỏ, giương súng trường tấn công và nhắm vào mục tiêu. Sau đó, trước sự ngạc nhiên của các thầy giáo người Mỹ, từng người một bắt đầu bóp cò.

“Ngừng bắn ngay!” Steven Tomberlin, 62 tuổi, một cảnh sát đã nghỉ hưu từ Colorado đang phụ trách phần này của khóa huấn luyện, hét lên. “Cho đến khi tôi ra lệnh. Mọi người. Không. Làm. Bất cứ điều gì.” Khi mọi người bắt đầu bắn trở lại, đạn chạm vào mép bia, thường đi xa khỏi vạch đích.

“Phần lớn những người lính này vừa được điều động nhập ngũ. Họ làm thợ điện hoặc lái máy kéo trước đó, và nhiều người chưa bao giờ cầm vũ khí trong tay”, Trung úy Anton Solohub, phó chỉ huy của tiểu đoàn Thủy quân lục chiến Ukraine, cho biết khi theo dõi ngày đầu tiên của khóa học cấp tốc do một nhóm hầu hết là cựu chiến binh Mỹ đứng ra giảng dạy.

“Những người hướng dẫn này đã hứa rằng họ sẽ biến người của tôi thành một lực lượng chiến đấu đặc biệt trong vòng 10 ngày,” Trung úy Solohub trầm ngâm. “Hãy chờ xem.”

Cuộc chiến Ukraine, cuộc chiến đẫm máu nhất của châu Âu kể từ năm 1945, đã tiêu diệt hàng chục nghìn quân của cả hai bên, làm mất đi hàng loạt lữ đoàn. Trong khi Ukraine đã huy động hàng trăm nghìn người để bổ sung quân số, vấn đề lớn nhất mà quốc gia này phải đối mặt hiện nay là làm thế nào để đào tạo những thường dân này để họ sẵn sàng chiến đấu trong một cuộc chiến tàn bạo chống lại một kẻ thù được trang bị tốt hơn và đông đảo hơn — đặc biệt là khi Kyiv tìm cách giành lại các vùng đất đã bị chiếm đóng.

Quân đội Ukraine đang thiếu hụt nghiêm trọng các huấn luyện viên có trình độ, bởi vì các binh sĩ có kinh nghiệm chiến đấu là cần thiết trên tiền tuyến hơn. Những người lính tại ngũ từ Anh, Mỹ và Canada, mà đã từng huấn luyện tại Ukraine đã bị rút đi trong thời điểm tháng Hai và một chương trình huấn luyện mới trên đất Anh chỉ có thể bù đắp phần nào thiếu hụt.

Và chỗ thiếu hụt này là nơi những tình nguyện viên như ông Tomberlin, người từng huấn luyện biệt kích Afghanistan, nhắm đến.

Các huấn luyện viên này nằm trong số hàng nghìn người phương Tây đổ xô đến Ukraine sau khi Tổng thống Volodymyr Zelensky tuyên bố trong những ngày đầu tiên của cuộc chiến rằng đất nước này sẽ chào đón bất kỳ ai sẵn sàng chiến đấu vì nền độc lập của Ukraine. Nhiều người lính nước ngoài đã tham gia Quân đoàn Quốc tế mới, tại đó họ đã phải chịu thương vong đáng kể trong chiến đấu. Một số binh sĩ phương Tây đã bị Nga bắt và một số binh sĩ phương Tây khác đã bị giết.

Những tình nguyện viên lớn tuổi hơn, giàu kinh nghiệm hơn như ông Tomberlin cảm thấy rằng họ sẽ hữu ích hơn nhiều trong việc truyền đạt kiến ​​thức cho các tân binh Ukraine hơn là đi đấu súng trong các chiến hào – và các chỉ huy cấp cao của Ukraine cũng nghĩ vậy. Ông Tomberlin, người đã huấn luyện khoảng 270 binh sĩ Ukraine, cho biết: “Ở đây, có rất nhiều người cần những kiến thức chúng tôi đang cung cấp. Những người này sẽ được đào tạo tốt hơn 75% binh lính Ukraine.”

Đơn vị đào tạo mà ông Tomberlin tham gia tự gọi mình là Nhóm Huấn luyện Tấn công Cơ động, hay MATG (Mobile Assault Training Group). Nhóm này bao gồm khoảng một chục người Mỹ, cộng với một số người Anh, Canada và Israel, được các phiên dịch và nhân viên người Ukraine hỗ trợ.

Các thành viên của nhóm đã tự bỏ tiền túi để bay đến Ukraine, do bị những hình ảnh hủy diệt trên truyền hình thúc đẩy, và họ đã kết nối với nhau thông qua các kết nối không chính thức, cuối cùng tập trung tại Mykolaiv, một thành phố miền nam Ukraine mà quân đội Nga đã không chiếm được vào tháng 3. Mykolaiv vẫn là một địa điểm nguy hiểm, phải hứng chịu các cuộc pháo kích hàng ngày và các đợt tên lửa tấn công.

Mặc dù chính phủ Mỹ khuyên tất cả công dân Mỹ rời khỏi Ukraine, nhưng chính phủ Mỹ không trừng phạt đối với những người đến đây để giúp đỡ quân đội Ukraine.

“Tôi đã được rất nhiều người lính Ukraine nói với tôi rằng đây là điều có ý nghĩa nhất mà họ đã làm trong đời và tôi cũng nói với họ như vậy”, một trong những huấn luyện viên của MATG, Brian Bentley, 29 tuổi, một cựu lính thủy đánh bộ Mỹ cho biết. Bentley dự định tham gia một khóa học của học viện cảnh sát ở Detroit nhưng thay vào đó lại quyết định bay đến Ukraine.

Đối với Nga, những người huấn luyện này là mục tiêu ưu tiên phải tiêu diệt. Lãnh đạo của MATG, Bradley Crawford, một trung sĩ quân đội Mỹ đã nghỉ hưu, cho biết thông tin chi tiết của ông đã được tìm thấy trong điện thoại của một thành viên đội tấn công Nga gần đây bị bắt ở Mykolaiv. Một tên lửa của Nga đã bắn trúng gần ngôi nhà nơi Crawford đang ở vào tháng trước, khiến ông bị bỏng vài chỗ và bị vài vết thương nhẹ.

Crawford, 39 tuổi, một cựu chiến binh Iraq đến từ Ohio, đã ở đây từ tháng 4 và mặc đồng phục có dán cờ Ukraine và Mỹ, cho biết: “Người Nga, họ chắc chắn không thích chúng tôi ở đây.”

Ông cho biết thêm, tính chất khốc liệt của cuộc chiến đã biến các tân binh Ukraine của ông trở thành những người học nhanh. Ông Crawford nói: “Họ không có sự lựa chọn và thời gian không đứng về phía họ. “Ở Afghanistan và Iraq, chúng tôi đã gặp nguy hiểm, nhưng ở đây chúng tôi đang đưa những tân binh này vào một cuộc chiến toàn diện, không phải một loại hình nổi loạn nào đó.”

Lữ đoàn thủy quân lục chiến số 36 của Ukraine, nơi quản lý các tân binh ở đây, đã được triển khai tại thành phố Mariupol của Biển Azov khi cuộc chiến bắt đầu, và nhanh chóng bị bao vây. Theo các quan chức ở Kyiv, lữ đoàn này về cơ bản đã không còn tồn tại, với khoảng một nghìn lính thủy đánh bộ bị giết, bị thương hoặc bị bắt, theo các quan chức ở Kyiv, sau nhiều tháng diễn ra một số cuộc giao tranh đô thị khốc liệt nhất trong lịch sử quân sự gần đây. Được thành lập mới tinh trở lại, tiểu đoàn gồm vài trăm quân này và phần còn lại của lữ đoàn 36 đang huấn luyện cho một nhiệm vụ mới: giành lại thành phố Kherson, thủ phủ khu vực duy nhất của Ukraine mà Nga đã chiếm được kể từ cuộc xâm lược ngày 24 tháng 2.

Chỉ huy tiểu đoàn mới, Đại úy Oleksandr Buntov, và nhiều người của ông có gốc gác ở Kherson. Viên đại úy này đã tìm cách đưa gia đình của mình ra ngoài, nhưng một số Thủy quân lục chiến khác vẫn có vợ/chồng, con cái hoặc cha mẹ sống dưới sự chiếm đóng của Nga.

“Động lực của tôi rất lớn: giải phóng quê hương bản quán của tôi,” Đại úy Buntov nói. “Tôi biết sẽ rất khó, và đây là lý do tại sao chúng tôi đang chuẩn bị — và tại sao chúng tôi cần những người hướng dẫn này đào tạo tân binh ở đây. Chiến đấu tầm gần trong đô thị là loại chiến đấu khó nhất, bất kể bạn huấn luyện bao lâu, và việc tấn công khó hơn nhiều so với phòng thủ ”.

Đại úy Buntov và các lãnh đạo cấp cao khác của tiểu đoàn là những sĩ quan thiện chiến, nhưng hầu hết các chỉ huy cấp dưới của họ đều là những người mới tham gia quân đội như phần lớn các tân binh. Vào một ngày gần đây, Đại úy Lục quân Mỹ đã nghỉ hưu Jim Lee đã dạy cho một số trung úy của đơn vị này cách lập kế hoạch cho một nhiệm vụ đô thị ở một thành phố như Kherson, với các bản in bản đồ và kế hoạch tấn công.

“Chúng tôi đang bắt đầu với những nguyên tắc cơ bản ở đây,” ông Lee, người đang học thạc sĩ ở Ba Lan và đã tham gia vào nỗ lực giúp đỡ những người tị nạn Ukraine khi cuộc chiến bắt đầu.

Một trong những trung đội trưởng mới ra lò, Trung úy Vitaly, người giống như hầu hết các binh sĩ Ukraine, không được phép tiết lộ tên đầy đủ của mình, là một công tố viên 42 tuổi người Ukraine. Ông đã trải qua một khóa đào tạo sĩ quan Ukraine kéo dài 40 ngày sau khi chiến tranh bắt đầu. “Tôi đang học khoa học quân sự từ đầu. Mọi thứ đều mới mẻ,” Vitaly thừa nhận, miệng ngậm điếu thuốc trong thời gian nghỉ giữa các lớp giảng dạy của ông Lee. “Kế hoạch của Nga là tiến công mà không quan tâm đến thương vong. Trong quân đội của chúng tôi, giá trị chính là tính mạng và sức khỏe của một người lính. Đó là lý do tại sao chúng tôi cần học cách qua mặt kẻ thù ”.

Một phần quan trọng của khóa huấn luyện là dạy các chiến thuật bộ binh của Mỹ để gây bất ngờ và bối rối cho quân Nga, những người mong đợi người Ukraine sẽ tuân theo học thuyết quân sự của Liên Xô giống như họ, các giảng viên người Mỹ cho biết.

Trong một khóa học điển hình ở vùng nông thôn gần Mykolaiv, các huấn luyện viên nước ngoài huấn luyện hai trung đội 32 người riêng biệt, chiến đấu với nhau trong một bài tập cuối cùng. Trung đội trưởng đầu tiên, Trung úy Maksym, 38 tuổi, là nhân viên kế toán tại Donbas do Ukraine kiểm soát cho đến tháng 6. “Tôi không phải là một quân nhân, thực ra còn khá xa mới đạt đến, và tôi đã hy vọng mọi chuyện sẽ không nghiêm trọng đến mức này,” anh nói khi nhíu mày, cố gắng tiếp thu những chỉ dẫn của người huấn luyện.

Người lãnh đạo còn lại, Trung úy Ihor, 32 tuổi, một kỹ sư hàng hải thương nghiệp tại Odessa với cái đầu cạo trọc, có vẻ thoải mái hơn trong vai trò mới của mình. “Nó không khác gì ở trên một con tàu. Trời nóng, nhà cửa thì san sát, bạn làm việc mọi lúc và không có thời gian để nghỉ ngơi, ”anh nói đùa. Cả hai người đều chưa bao giờ tham gia chiến trận.

Đến ngày thứ tư của khóa huấn luyện, lính thủy đánh bộ trong hai trung đội đã học cách xử lý vũ khí và xử lý sơ cứu. Bây giờ họ phải làm những nhiệm vụ phức tạp hơn. Người của Trung úy Maksym nhổ cành và lá từ những cánh đồng gần đó, với một trong số họ đội một vòng hoa ấn tượng trên đầu và ẩn mình trong bụi cây để thực hành phục kích người thầy hướng dẫn của họ. Một trong những huấn luyện viên, cựu lính dù người Israel gốc Mỹ Taylor Bridges, đã ngã xuống đất như thật khi Thủy quân lục chiến Ukraine hét lên “pam, pam, pam” để bắt chước tiếng súng. Anh nhăn mặt khi những người lính Ukraine lật anh lại và lục soát cơ thể anh để tìm tài liệu và vũ khí.

Trên đường trở về, sự căng thẳng trong trung đội xuất hiện. Mitya, một lính thủy đánh bộ kỳ cựu mặc áo sơ mi sọc xanh trắng kiểu Liên Xô và không chịu đội mũ bảo hiểm, đã đến gặp ông Crawford để phàn nàn về việc bị một trung úy mới vào nghề hành cho ra bã. Ông nói, hầu hết các đồng đội của Mitya đã chết trong chiến đấu ở mặt trận Mykolaiv trong năm tháng qua, và ông đã được đưa về tiểu đoàn sau khi mâu thuẫn với chỉ huy trước đó của mình. “Tất cả những người này đều có quyền ra lệnh cho tôi, thế họ đã ở đâu trong suốt thời gian qua?” anh nói. Ông Crawford lịch sự lắng nghe.

Trong khi đó, trung đội của Trung úy Ihor đã thực hành các hoạt động để chiếm một tòa nhà — trong trường hợp này là trụ sở tạm thời của tiểu đoàn tại một ngôi làng trong vùng Mykolaiv. Lo sợ trước việc tên lửa Nga thường xuyên tấn công các cơ sở như vậy, nhiều lính thủy đánh bộ đã dựng lều dưới tán cây gần đó, từ chối ngủ qua đêm trong tòa nhà.

Các thủy quân lục chiến chọn một con đường tiếp cận và chạy lên cầu thang, với người đàn ông cuối cùng của đội cầm súng quét qua lại để bảo vệ phía sau. Vào bữa trưa sau đó, viên trung úy rất vui. “Đây là những tân binh chưa bao giờ cầm vũ khí trong tay, và giờ họ đã học được cách chiếm cứ các tòa nhà,” anh nói. Tiểu đoàn trưởng, Đại úy Buntov, cũng hài lòng. “Thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu,” anh nói.

Trong cuộc tập trận cuối cùng vào ngày 10, hai trung đội trên tập trung trong một khu rừng thông và cây keo dại, và thiết lập hai sở chỉ huy dã chiến ở hai đầu đối diện của khu vực này. Một trung đội đeo băng tay màu xanh lá cây, một trung đội khác màu xanh lam và những người hướng dẫn đeo băng tay màu vàng. Nhiệm vụ của trung đội của Trung úy Maksym là chuẩn bị cho một cuộc phục kích dọc theo con đường đất được bao quanh bởi khu rừng ở một bên và một bên là cánh đồng hoa hướng dương cao ngang ngực. Vì không phải binh sĩ nào cũng được cấp mũ bảo hiểm nên hai đội nhất trí đều không đội mũ bảo hiểm để giữ cuộc chơi công bằng.

“Bản chất của cuộc chiến ở đây là kẻ thù sẽ có hỏa lực vượt trội và nhiều đạn hoặc nhiều người hơn bạn, nhưng bạn sẽ được giao nhiệm vụ tấn công chúng,” ông Tomberlin nói trước.

Không muốn đợi chỉ thị của trung úy, Mitya nhanh chóng leo lên một cái cây và tuyên bố rằng anh sẽ đề phòng kẻ thù. “Macaw, không có buồng chuối nào trên cây đâu,” một Thủy quân lục chiến khác chế nhạo. “Đi xuống nào, đồ con khỉ.” Sau khi Trung úy Maksym thiết lập một cuộc phục kích, hai thành viên đầu tiên của đội tuần tra đối phương – bao gồm cả Trung úy Ihor – nhanh chóng bị tiêu diệt. Đó là một thành công lớn.

Tuy nhiên, Trung úy Maksym không di chuyển hay ra lệnh nào. “Trung úy, anh đã giết hai người của họ, anh sẽ ra lệnh gì tiếp theo?” Crawford nóng nảy thúc giục Maksym. Một thông dịch viên đã dịch nhầm khi thực tế thì trung đội kia đã giết chết hai trinh sát của đội Trung úy Maksym.

“Chà, tôi đoán là chúng tôi đã thua,” anh thở dài thừa nhận thất bại. Khi Trung úy Maksym rút lui, phần còn lại của trung đội anh đã tập hợp lại lực lượng và phản công. “Sự thiếu quyết đoán của viên trung úy này đã phải trả giá bằng mạng sống của cả một đội chiến đấu,” ông Crawford lẩm bẩm.

Khi các vai trò thay đổi, Trung úy Ihor hỏi ông Tomberlin rằng người của ông có thể sáng tạo như thế nào. Một trong những người lính thủy quân lục chiến của anh, người gốc Kherson để ngực trần, người đã tự bỏ trốn khỏi các vùng lãnh thổ do Nga chiếm đóng để có thể gia nhập quân đội Ukraine, đề xuất sử dụng hình nộm với quân phục, mũ bảo hiểm và một vài khẩu súng để đánh lạc hướng sự chú ý của kẻ thù — trong khi ẩn náu chờ cơ hội phục kích bên trong cánh đồng hoa hướng dương. “Đó là một ý tưởng tuyệt vời,” ông Tomberlin gật đầu. Khi họ đi qua các bụi cây để chọn địa điểm phục kích hoàn hảo, một vài Thủy quân lục chiến khác, cả hai đều tên là Vova, dường như quan tâm hơn đến việc kiểm tra những quả hướng dương đang chín, họ hái và nếm thử hạt.

“Năm nay sẽ là một vụ mùa bội thu,” một người trong số họ nói. Cả hai người đàn ông đều đến từ vùng nông thôn của vùng Khmelnytskyi miền trung Ukraine. “Chỉ có những chàng trai nông dân mới được nhập ngũ. Bạn có thấy ai từ các thành phố lớn đến đây không,” cậu Vova trẻ hơn phàn nàn. Cho đến nay, những điểm nổi bật trong cuộc đời binh nghiệp của anh là sống sót sau một cuộc tấn công bằng tên lửa của Nga vào doanh trại của anh gần Lviv ở miền tây Ukraine, và vẫn còn sống sau một cuộc tấn công khác vào doanh trại ở Mykolaiv. “Chúng tôi là nông dân, chúng tôi không thực sự là những chiến binh,” anh nói.

Nhận thấy những gốc cây hướng dương bị xáo trộn, ông Tomberlin không giấu được sự tức giận. “Cái gì đây, ai đã làm việc này? Những thứ như thế này sẽ làm lộ vị trí của bạn”.

Trong suốt cả ngày, người dân Mykolaiv có thể nghe thấy những tiếng pháo kích từ xa của Nga. Sau đó, vào lúc hoàng hôn, một trong những người hướng dẫn hét vào bộ đàm rằng anh ta có thể nhìn thấy hai tên lửa đang hướng về phía mình. “Tắt điện thoại, tắt đèn,” ông Tomberlin hét lên. Các hệ thống tác chiến điện tử của Nga có thể phát hiện ra một lượng lớn điện thoại di động tập trung vào một chỗ và sử dụng thông tin này để xác định mục tiêu. Một khẩu đội phòng không Ukraine cách đó vài dặm đã bắn ra ba quả tên lửa phóng lên bầu trời đầy sao.

Trung úy Ihor đã lên kế hoạch cho một cuộc điều động phức tạp với ba nhóm nhỏ, liên lạc bằng tin nhắn điện thoại. Không có điện thoại, anh phải điều chỉnh lại kế hoạch. Toàn bộ trung đội bắt đầu đi bộ đường dài qua các cánh đồng, nhằm chiếm trụ sở của Trung úy Maksym từ một hướng bất ngờ.

Trong bóng tối, các hướng dẫn viên người Mỹ căng mắt, thận trọng càn quét bầu trời để tìm các máy bay không người lái tiềm năng của Nga. Một người nói: “Rồi, có một chiếc, chắc chắn nó đang di chuyển và rung lên vì gió.” “Không, không, tôi nghĩ đó là một vệ tinh,” một người khác nói.

Sau đó, họ nhận thấy một ánh sáng chói rực rỡ ngay phía trên hàng cây. “Đó chắc chắn không phải là một ngôi sao,” một người nói. Năm phút sau, hình như nó không di chuyển chút nào. Đại úy Lee bật điện thoại thông minh của mình và chĩa điện thoại vào vật không xác định thông qua một ứng dụng.

“Đó là Sao Thổ mà!” anh thốt lên.

Ngay sau nửa đêm, trung đội của Trung úy Ihor đã bao vây quanh một dải rừng và từ phía sau lẻn vào căn cứ của trung đội đối thủ. Ngay cả từ khoảng cách vài chục thước, người của Ihor chỉ có thể bị đối phương phát hiện bằng kính nhìn ban đêm.

“Pằng pằng pằng,” Các tân binh Thủy quân lục chiến hét lên khi họ ném lựu đạn tưởng tượng vào trạm chỉ huy của đối thủ. “Cậu chết rồi, cậu này chết, và cậu kia cũng chết,” ông Tomberlin nói với những tân binh vẫn còn đang ngạc nhiên.

“Họ đã làm khá tốt đấy,” ông nói và chép miệng khi các tân binh Thủy quân lục chiến Ukraine tiến vào rừng để ngủ qua đêm. Mặc dù các chiến thuật của họ còn có thể được cải thiện, Tomberlin nói thêm, những người lính mới này hiện đã gắn kết thành một đơn vị chiến đấu thực sự.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s