Pavlo Ivanovych Lazarenko, cựu thủ tướng Ukraine biển thủ nửa triệu USD/ngày trong thời gian làm thủ tướng

Long Phan

Lazarenko sinh ra tại ngôi làng Karpivka (Shyroke Raion) nằm ngay bên ngoài thành phố Inhulets (ngày nay là một phần của Kryvyi Rih) vào ngày 23/1/1953 trong một gia đình nông dân làm vườn. Cha của Lazarenko, Ivan Tryfonovych, sinh năm 1926 tại làng Hnidyn, Boryspil Raion. Ngay sau khi chào đời, ông cùng với cha mẹ chuyển đến vùng Kherson. Cha của Ivan Tryfonovych là một người làm vườn kiêm buôn bán ở chợ. Năm 1932, gia đình chuyển đến Karpivka, nơi ông nội ông nội ông sở hữu một khu vườn rộng 34 ha. Năm 1944, ông ra mặt trận và hy sinh. Ivan Tryfonovych cũng trở thành người làm vườn và thành lập một khu vườn khác ở Karpivka với diện tích 560 ha. Năm 1954, ông được bổ nhiệm làm người đứng đầu một kolkhoz (trang trại tập thể) địa phương và sau đó là ở làng lân cận. Năm 1956, Ivan Tryfonovych đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Liên Xô. Anh trai của Lazarenko, Mykola, từng là chủ tịch hội đồng nông thôn Hnidyn trong những năm 1975- 1986. Em trai của Lazarenko là Ivan làm việc tại một trong những công ty nông nghiệp của Novomoskovsk Raion.

Năm 1970, Pavlo Ivanovych Lazarenko làm lái xe cho kolkhoz Zoria Komunizma (Bình minh của chủ nghĩa cộng sản) ở Shyroke Raion. Từ tháng 5/ 1971 đến tháng 6/1973, Lazarenko phục vụ trong Quân đội Liên Xô ở biên giới với Afghanistan. Sau đó vào năm 1973-1978, ông theo học tại Đại học Nông nghiệp bang Dnipropetrovsk tại Khoa Nông học. Từ năm 1978 đến năm 1983, ông làm việc với tư cách là nhà nông học và người đứng đầu cơ quan hành chính ở kolkhoz Kalinin, Novomoskovsk Raion.

Năm 1984, Lazarenko được bổ nhiệm làm trưởng phòng nông nghiệp của Tsarychanka Raion. Từ năm 1985 đến năm 1987, ông hoạt động với tư cách là đảng viên Đảng Cộng sản ở Tsarychanka Raion. Năm 1987-1990 Lazarenko làm việc cho Đảng Cộng sản vùng Dnipropetrovsk trong các lĩnh vực sản xuất nông nghiệp và công nghiệp thực phẩm. Vào tháng 2/1990, ông được bầu làm người đứng đầu Tổ hợp Công nghiệp Nông nghiệp của vùng Dnipropetrovsk. Vào tháng 8/1991, Lazarenko được bầu làm phó thứ nhất của văn phòng Thống đốc vùng Dnipropetrovsk, trong khi ông cũng được bổ nhiệm làm giám đốc sở nông nghiệp khu vực.

Tháng 3/1992, Tổng thống Ukraine Leonid Kravchuk chỉ định Lazarenko làm đại diện của Tổng thống Ukraine tại vùng Dnipropetrovsk. Việc ứng cử của Lazarenko đã được đề cử bởi hội đồng các nhóm làm việc của Đại học Nông nghiệp Dnipropetrovsk, quyết định được hơn 200 nhóm ủng hộ. Leonid Kuchma vào thời điểm đó đang đề xuất một ứng cử viên khác của Valeriy Pustovoitenko. Lazarenko ở vị trí thống đốc cho đến tháng 6/1994. Mặc dù đứng về phía Kravchuk trong cuộc bầu cử năm 1994 (tháng 6 – tháng 7), ông đã cố gắng thiết lập quan hệ chặt chẽ với người chiến thắng cuộc bầu cử, Leonid Kuchma.

Theo đề nghị của Thủ tướng Ukraine Yevhen Marchuk, Tổng thống Ukraine Leonid Kuchma đã bổ nhiệm Pavlo Lazarenko làm Phó Thủ tướng thứ nhất kiêm bộ trưởng phụ trách các vấn đề năng lượng vào ngày 5/9/1995. Với tư cách là quan chức chính phủ phụ trách các vấn đề năng lượng, ông được giao trách nhiệm một nhiệm vụ đàm phán cung cấp khí đốt với Nga và Turkmenistan. Ngay vào năm sau, năm 1996, Ukraine đã báo cáo không có khoản nợ nào đối với Gazprom của Nga lần đầu tiên kể từ khi độc lập. Năm 1996, Lazarenko trở thành Tiến sĩ Khoa học Kinh tế.

Vào ngày 28/5/1996, Kuchma xác nhận Lazarenko là Thủ tướng Ukraine trong phạm vi quyền hạn được quy định bởi “Thỏa thuận Hiến pháp” hiện hành. Vào ngày 10/7/1996, chưa đầy hai tuần sau khi thông qua Hiến pháp mới của Ukraine, ông đã được quốc hội phê chuẩn về việc bổ nhiệm thủ tướng. Vào ngày 16/7/1996, Lazarenko đã sống sót sau khi một quả bom phát nổ gần chiếc xe bị chặn của ông trên đường từ Kyiv đến sân bay Boryspil.

Trong thời gian nắm quyền Nội các, Lazarenko được cho là đã thực hiện quyền kiểm soát đối với nhiều dự án kinh doanh sinh lợi và tính 50% lợi nhuận cho sự bảo trợ của mình. Vào thời điểm đó, ông duy trì mối quan hệ kinh doanh thân thiết với Yulia Tymoshenko, khi đó là Giám đốc điều hành của Yedyni Energosystemy Ukrayiny (United Energy Systems of Ukraine), một công ty độc quyền nhập khẩu khí đốt tự nhiên của Nga. Bà Tymoshenko là nữ doanh nhân rắn mặt, là đồng minh của thủ tướng Pavlo Lazarenko và đã kiếm khối tài sản khổng lồ từ những hợp đồng khí đốt mờ ám. Trong thời gian ông Lazarenko giữ chức Thủ tướng, bà Yulia Tymoshenko được bổ nhiệm làm Phó thủ tướng. Chính vì thế truyền thông Ukraine mới đặt cho bà biệt danh “nữ hoàng khí đốt” vì đã thành lập nhiều công ty dầu khí (cả nhà nước lẫn tư nhân), gây lũng đoạn thị trường dầu lửa và khí đốt trong một thời gian khá dài và kiếm được 20% tổng thu nhập quốc dân của Ukraina. Có người nói rằng, số tài sản của Yulia Tymoshenko sở hữu lên tới 11 tỉ USD. Bà là nhà lãnh đạo của cuộc cách mạng Cam với quan điểm chống Nga quyết liệt.

Lazarenko đã tham gia vào một cuộc đấu tranh kéo dài và gay gắt để giành quyền thống trị kinh tế với “gia tộc Donetsk” mới nổi (một tập đoàn công nghiệp có trụ sở tại Donetsk). Một số phương tiện truyền thông Ukraine gián tiếp cáo buộc Yevhen Shcherban, lãnh đạo Đảng Tự do Ukraine, về vụ ám sát Lazarenko năm 1996. Ông cũng có âm mưu chống lại Oleksandr Volkov, một cộng sự thân cận của Tổng thống Kuchma. Được biết, Volkov đã biết về kế hoạch ám sát và đã gọi điện cho Lazarenko đe dọa trả thù thích đáng. Đến giữa năm 1997, Lazarenko không còn nhận được ưu ái của Kuchma, người đã nghi ngờ ông lên kế hoạch tranh cử tổng thống vào năm 1999. Kuchma sau đó hối hận về việc bổ nhiệm Lazarenko và nói đó là sai lầm nghiêm trọng nhất của tôi.

Lazarenko, người chưa từng mắc bệnh hiểm nghèo trước đây, bất ngờ nhập viện vào cuối tháng 6/1997. Người ta suy đoán rằng ông đã dành hai tuần nghỉ phép vì căn bệnh của mình trong nỗ lực vô ích để hàn gắn hàng rào với Kuchma. Về mặt kỹ thuật, theo luật lao động Ukraine, một cá nhân nằm viện có thể không bị chấm dứt chức vụ. Tuy nhiên, khi ông sắp bị sa thải, Lazarenko đã tự ý từ chức vào ngày 2/7/1997. Ngày 12/5/1998, ông lại được bầu vào quốc hội từ khu vực bầu cử N40 của vùng Dnipropetrovsk như một phần của đảng đối lập Hromada. Trong quốc hội, Lazarenko trở thành một nhà lãnh đạo của phe Hromada. Hromada thường xuyên đứng về phe xã hội chủ nghĩa của Oleksandr Moroz.

Theo số liệu chính thức của Liên hợp quốc, khoảng 200.000.000 đô la đã bị Lazarenko cướp đoạt trong giai đoạn 1996-1997 từ chính phủ Ukraine. Lazarenko được cho là đã lạm dụng quyền lực chính thức của mình với tư cách là Thủ tướng Ukraine để tống tiền gần 50% lợi nhuận 60 triệu USD của doanh nhân Peter Kiritchenko. Sau đó, Lazarenko ra lệnh cho ông này hỗ trợ rửa số tiền thu được vào các tài khoản ở Ba Lan, Thụy Sĩ, Antigua, và cuối cùng là ở Hoa Kỳ, nơi một công ty vỏ bọc được sử dụng để che giấu việc mua tài sản của ông. Kiritchenko đã nhận tội nhận tài sản bị đánh cắp và đồng ý làm chứng chống lại Lazarenko. Tháng 12/1998, ông Lazarenko bị bắt tại Thụy Sĩ nhưng đã được phóng thích sau khi nộp khoản tiền bảo lãnh trị giá 2,5 triệu USD. Tháng 2/1999, ông Lazarenko bỏ trốn sang Mỹ, xin tị nạn chính trị. Nhưng trước yêu cầu bắt giữ của Ukraina và Thụy Sĩ, Cảnh sát Mỹ đã bắt giữ cựu Thủ tướng Lazarenko (tại sân bay quốc tế Kennedy) và tống giam vào nhà tù liên bang.

Trước khi bị xét xử tại Mỹ, cựu Thủ tướng Lazarenko từng bị một tòa án ở Genève, Thụy Sĩ xử vắng mặt (tháng 6/2000) vì tội rửa 6,6 triệu USD tại hệ thống ngân hàng nước này. Sau khi đưa ra những bằng chứng thuyết phục, Tòa án Genèva đã tuyên phạt 18 tháng tù treo đối với ông Lazarenko và số tiền trị giá 6,6 triệu USD bị tịch thu. Ông Pavlo Ivanovych Lazarenko đã vào Thụy Sĩ qua cửa khẩu Pháp nhờ một hộ chiếu Panama. Trong một báo cáo điều tra đặc biệt được thực hiện bởi Kelly Carr và Brian Grow, hai nhà báo của Reuters, có đoạn viết rằng Lazarenko từng bị tổ chức giám sát Transparency International xếp hạng là quan chức tham nhũng thứ tám trên thế giới.

Năm 2013, nhà chức trách Mỹ đã tịch thu dinh thự trị giá 6,75 triệu USD ở California của ông vì tội rửa tiền. Các nhà chức trách cũng tịch thu một bức tranh thạch bản của Pablo Picasso. Ngày 3/6/2004, Lazarenko cũng đã bị Tòa án San Francisco cáo buộc tội rửa tiền và lợi dụng chức vụ để trục lợi. Ông Lazarenko còn bị cáo buộc lạm dụng địa vị chính trị để thiết lập cả một mạng lưới các tài khoản bí mật tại nhiều ngân hàng trên thế giới để rửa tiền. Đó là những khoản tiền kiếm được nhờ buôn bán nông sản, bất động sản, khí đốt và nhiều lĩnh vực kinh doanh khác tại Ukraina.

Ngày 25/8/2006, ông bị tòa án San Francisco, bang California, Mỹ kết án 9 năm tù cùng khoản tiền phạt 10 triệu USD vì bị cáo buộc tới 29 tội danh như rửa tiền, tham nhũng, gian lận tài chính, tống tiền, lừa đảo… Điều đáng nói là ông Lazarenko bị một số công ty và ngân hàng ở Ukraina, Ba Lan, Hungary, Hà Lan, Thụy Sĩ và Mỹ cùng lên tiếng tố cáo về tội rửa tiền – khoảng 114 triệu USD đã được chuyển qua những tài khoản khác nhau tại những địa chỉ kể trên. Mặc dù luật sư cũng như bản thân ông Lazarenko cương quyết bác bỏ những cáo buộc mà tòa đưa ra, nhưng thẩm phán Martin Jenkins vẫn cho rằng, đó là mức án thích đáng dành cho vị cựu thủ tướng này. Nhưng để có thể được thi hành bản án 9 năm tù tại gia, ông Pavel Lazarenko phải nộp một khoản bảo lãnh trị giá 65 triệu USD. Lazarenko bị giam giữ tại Viện Cải huấn Liên bang ở Dublin, California. Ngày 5/4/2008, tòa án San Francisco yêu cầu ông phải trả lại cho thương gia Ukraina Peter Kiritchenko tổng số tiền lên tới 19,5 triệu USD.

Thẩm phán Charles Breyer đã giảm án Lazarenko từ 108 tháng xuống 97 tháng tù giam vào ngày 19/11/2009 cùng số tiền bảo lãnh 86 triệu USD nên ông Pavel Lazarenko đã thừa nhận từng tham gia rửa tiền. Vào tháng 11/2009, Bộ trưởng Nội vụ Ukraine Yuriy Lutsenko tuyên bố rằng nếu Lazarenko quay trở lại Ukraine, ông sẽ bị giam giữ vì nằm trong danh sách truy nã quốc tế. Ông bị giam tại FCI Terminal Island cho đến ngày 1/11/2012. Cùng thời gian đó, ông đã nộp đơn xin cư trú tại Hoa Kỳ. Lazarenko sở hữu một dinh thự sang trọng ở Quận Marin, California được mua bằng tiền cướp được từ ngân sách Ukraine. Theo luật sư bào chữa của Lazarenko, Viktor Chevhuz, Sở Di trú và Nhập tịch Hoa Kỳ sẽ giải quyết đơn này vào cuối năm 2013. Theo Chevhuz, điều này có thể dẫn đến yêu cầu Lazarenko rời khỏi đất nước trong vòng 72 giờ với quyền bay đến bất kỳ đâu hoặc trục xuất đến một quốc gia mà ông đặt chân đến – Hy Lạp, vì không có hiệp ước dẫn độ với Ukraine. Chevhuz cũng mong đợi Lazarenko sẽ không quay trở lại Ukraine vì các vụ án hình sự chống lại ông, vốn đã bị hủy bỏ trước đó, có thể được mở lại.

Ngay sau khi được thả ngày 1/11/2012, Văn phòng Tổng công tố Ukraine tuyên bố rằng ngay sau khi Lazarenko trở về Ukraine, ông sẽ bị bắt vì đã liên quan vào khoảng 50 vụ án hình sự. Năm 2012, Tổng Công tố Ukraine Viktor Pshonka nghi ngờ sự tham gia của Lazarenko (cùng Yulia Tymoshenko) trong vụ sát hại doanh nhân Yevhen Shcherban (lãnh đạo đảng Tự do) và Alexander Momot năm 1996, và vụ ám sát chủ ngân hàng Vadym Hetman năm 1998. Tuy nhiên, Lazarenko đã phủ nhận sự liên quan trong tất cả các vụ việc này. Vào tháng 7/2016, ông đang sống với vợ và các con của mình ở California, với đơn xin tị nạn ở Hoa Kỳ vẫn đang chờ xử lý.

Lazarenko đã kết hôn với người vợ Tamara (sinh năm 1954) và có một con trai và hai con gái. Vào thời điểm bị bắt vào tháng 12/1998, vợ và các con của Lazarenko đang sống trong một dinh thự trị giá 7 triệu đô la Mỹ ở Novato, gần San Francisco. Hoa Kỳ. Con trai của Lazarenko là Roman Lazarenko, sinh ngày 17/4/2001. Lazarenko hiện đã kết hôn với Oksana Tsykova và có 4 người con.


Hình 1: Pavlo Lazarenko (bên trái) và con trai ông, Olexander Lazarenko, vào năm 2004.

Hình 2: Pavlo Lazarenko cùng vợ, Oksana Tsykova và con trai Ivan Lazarenko.

Hình 3: Hồ bơi của dinh thự ở Novato, California, được Pavlo Lazarenko mua lại với giá 6,7 triệu USD.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s