Cố Hương của Lỗ Tấn – Một thoáng chim và người

Cố Hương của Lỗ Tấn – Một thoáng chim và người

                 Lê Thời Tân                                           Thân mến gửi tặng Huy Dũng Phan huynh Cố Hương – cá nước chim trời             Tự sự trong truyện Cố Hương có đoạn kể Nhuận Thổ bẫy chim:             “Hôm sau, tôi rủ hắn bẫy chim. Hắn nói: – Không được đâu! Phải chờ tuyết xuống cho nhiều đã. … Tiếp tục đọc

Tiếng Việt thời LM de Rhodes – vài suy nghĩ về ‘Phép Giảng Tám Ngày’ (phần 9)

Tiếng Việt thời LM de Rhodes – vài suy nghĩ về ‘Phép Giảng Tám Ngày’ (phần 9)

Nguyễn Cung Thông[1] Phần này bàn về cuốn “Phép Giảng Tám Ngày – Phép giảng tám ngày cho kẻ muốn chịu phép rửa tội, mà vào đạo thánh đức Chúa trời”.  Các tương quan ghi nhận trong bài cho thấy LM Alexandre de Rhodes đã sử dụng nhiều tài liệu dòng Tên để hoàn thành … Tiếp tục đọc

Đọc Lâm Ngữ Đường nghĩ lại Đào Uyên Minh

Đọc Lâm Ngữ Đường nghĩ lại Đào Uyên Minh

Mấy chữ “yêu đời” và “thanh nhàn” trở đi trở lại dưới ngòi bút của Lâm Ngữ Đường (Lin Yutang) rất có thể đã khiến độc giả thiên về cho rằng Đào Tiềm (Tao Yuanming) trước sau chẳng đau khổ sầu muộn gì. Thực ra, cần phải thấy được rằng – Đào Tiềm chính là đã siêu thoát lên cõi nhàn dật của tâm hồn từ một đời sống lầm than cố cùng. Đào Tiềm buộc phải cố cùng để giữ lấy chân ngã. Ông thấu nghiệm được sự thực kiếm sống bằng nghề quan bắt buộc phải hy sinh bản tính nhiệm chân và sở nguyện sống giữa thiên nhiên, tự tại trong tâm hồn. Sự tự nhiên trong đời sống cũng như trong thơ Đào Tiềm chủ yếu đến từ bản tính nhiệm chân quý báu của ông, một bản tính mà không phải văn nhân nào cũng có được. Chúng tôi đồng thời cho rằng cũng chính bản tính nhiệm chân đó là nguyên do sâu xa nhất khiến Đào Tiềm quy ẩn. Trong mảnh vườn của mình, Đào Tiềm đã tránh xa được quan quyền  bảo toàn chân ngã, vui đời tự tại. Bài viết này là một sự cố gắng cắt nghĩa trở lại hình tượng Đào Tiềm  nhân đọc Lâm Ngữ Đường. Tiếp tục đọc

Thái độ sai lầm của Lỗ Tấn đối Đào Tiềm

Thái độ sai lầm của Lỗ Tấn đối Đào Tiềm

Một vài thiên tạp văn của Lỗ Tấn cho thấy văn hào này không có cảm tình với thi nhân Đào Tiềm. Lỗ Tấn dường như cố tình lí giải sai thơ văn và nhân cách Đào Tiềm. Phản bác của chúng tôi đối với Lỗ Tấn không chỉ cho ta thấy sự cực đoan và quá khích của ông, quan trọng hơn nó cũng là cơ hội để  nhận thức lại chân tinh thần của tác giả bài ca “Quy Khứ” – Đào Tiềm. Tiếp tục đọc

Tiểu thuyết Người con gái viên đại úy của Puskin – câu chuyện dùng sử để đọc văn và việc lấy văn để viết sử

Tiểu thuyết Người con gái viên đại úy của Puskin – câu chuyện dùng sử để đọc văn và việc lấy văn để viết sử

Puskin là tác giả tiểu thuyết Người con gái viên đại úy (1836) mà cũng là người soạn tác phẩm sử học nhan đề “Lịch sử cuộc phiến loạn của Pugatsốp” (“История Пугачевского бунта”, 1834). Đối thoại với quan điểm cho rằng Người con gái viên đại úy là tiểu thuyết lịch sử mượn nhân vật hư cấu Grinhốp để viết về lãnh tụ khởi nghĩa nông dân Pugatsốp, bài viết đã chỉ rõ cần phải nhận thức sâu hơn như thế nào câu chuyện “dùng sử” để đọc văn và việc lấy văn “viết sử” trong trường hợp tác phẩm của Puskin. Tiếp tục đọc