BẬT DẬY VÀ GIẾT LIỀN : Hồ Sơ Mật các Vụ Ám sát Có Mục Tiêu của Israel- Bài 19

Ronen Bergman

Trần Quang Nghĩa dịch

Chương 19 : TỔ CHỨC INTIFADA

VÀO NGÀY 23 THÁNG 6 NĂM 1988, một nhóm ABC News đến ngôi làng Salfit của Palestine, trên sườn đồi Samari ở Bờ Tây.

Vào thời điểm đó, các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng vẫn đang trong cơn bạo loạn do Intifada gây ra. Các cuộc biểu tình bạo lực, tấn công khủng bố, đá và chai xăng Molotov đều xảy ra hàng ngày. Có rất nhiều người chết ở cả hai bên.

Các phương tiện truyền thông quốc tế đã bị thu hút bởi tình hình này.

Gia đình Dakdouk sinh sống tại ngôi làng nhỏ Salfit. Một trong các con trai họ, Nizar, nổi bật trong danh sách truy nã của Shin Bet, mặc dù anh ta mới mười tám tuổi. Thông tin tình báo chỉ ra rằng anh ta là thủ lĩnh của một nhóm thanh thiếu niên đã ném bom xăng vào xe buýt của Israel. Đáp lại hành động khiêu khích bằng hình thức trừng phạt tập thể thường được sử dụng vào thời điểm đó, IDF đã phá hủy ngôi nhà của gia đình Dakdouk vào ngày 16 tháng 6. Ngày hôm sau, truyền hình Israel đã phát sóng một cuộc phỏng vấn với Nizar và mẹ anh, đứng cạnh đống đổ nát của gia đình họ. Với một nụ cười, Nizar phủ nhận tất cả những lời buộc tội chống lại anh ta, nhưng anh ta không phản đối mạnh mẽ cho lắm khi người phỏng vấn gợi ý rằng anh ta được coi là một người hùng địa phương. Rõ ràng là anh ấy không ác cảm với sự chú ý của giới truyền thông.

Khi một nhóm khác từ ABC News đến một tuần sau đó và hỏi gia đình liệu họ có thể phỏng vấn Nizar không, anh ấy đã xuất hiện trong vòng vài phút. Phóng viên giải thích rằng mình rất ấn tượng với cuộc phỏng vấn anh ấy trên truyền hình Israel và muốn sản xuất một câu chuyện phim đàng hoàng hơn về anh ấy. Đoàn làm phim gợi ý rằng cuộc phỏng vấn với Nizar nên diễn ra trên một đỉnh đồi nhìn xuống ngôi làng. Nizar đồng ý nhưng yêu cầu họ đợi vài phút để anh thay áo.

“Không cần,” người phỏng vấn nói, với giọng thân thiện nhất có thể. “Tôi có một đống áo sơ mi sạch trong xe tải. Bạn mặc cỡ bao nhiêu?”

Hài lòng vì bất kỳ chàng trai trẻ nào cũng muốn được chú ý, Nizar nhảy lên một trong hai chiếc xe tải của đoàn làm phim, cả hai đều mang biển báo và logo ABC. Cả nhóm đi lên đồi để tiến hành cuộc phỏng vấn.

Khi Nizar không trở về nhà sau vài giờ, gia đình bắt đầu lo lắng. Sáng hôm sau, họ gọi cho văn phòng ABC ở Tel Aviv. Những nhân viên văn phòng của hãng tin rất ngạc nhiên khi biết rằng Nizar đã biến mất. Trên thực tế, họ rất ngạc nhiên khi biết rằng có ai trong hãng tin đã từng đến Salfit. Một cuộc điều tra ngắn gọn cho thấy trên thực tế, không có ai từ ABC đã đưa Nizar đi. ABC nghi ngờ tình báo Israel nhúng tay vào.

Roone Arledge, trưởng bộ phận tin tức của ABC, đã liên lạc với Thủ tướng Yitzhak Shamir. Tình bạn giữa hai người cho phép ông ta tiếp xúc được với thủ tướng.  Nhưng Arledge rất tức giận. Ông nói, hành động của Shin Bet “gây nguy hiểm nghiêm trọng cho sự an toàn của các nhà báo hợp pháp.” Ông yêu cầu “phải tiến hành ngay lập tức một cuộc điều tra để xác định ai đã cho phép hành động như vậy” và “xác nhận rằng Chính phủ Israel không hề có chính sách giả danh nhà báo vì bất kỳ lý do gì”.

Shamir không biết về vụ việc Salfit, nhưng ông nhận ra rằng đây là một vấn đề có thể nhanh chóng trở thành một vụ bê bối nghiêm trọng, và ông đã triệu tập một cuộc họp vào buổi tối hôm đó với những người đứng đầu quân đội và cộng đồng tình báo.

__

INTIFADA CHỦ TRÌ HAI LOẠI hoạt động của người Palestine chống lại sự chiếm đóng của Israel: các cuộc biểu tình rầm rộ của quần chúng và các hành động khủng bố chống lại binh lính và người định cư Israel.

Quay trở lại năm 1986, Thiếu tướng Ehud Barak, khi đó là người đứng đầu Bộ Tư lệnh Trung ương IDF, cùng với người đứng đầu bộ phận tác chiến của Bộ Tổng tham mưu, Thiếu tướng Meir Dagan, đã thành lập một đơn vị cực kỳ bí mật, Duvdevan (tiếng Do Thái có nghĩa là “Anh đào” ), để chống lại những kẻ khủng bố ở Bờ Tây. Các đơn vị bây giờ được đưa vào hoạt động.

Các chiến binh của nó được gọi là Mistaravim, những người hoạt động bí mật, thường đóng giả là người Ả Rập, ở sâu trong lãnh thổ Palestine và tấn công những kẻ trong danh sách truy nã. Hạt nhân của Anh đào bao gồm những sinh viên tốt nghiệp từ các đơn vị tinh nhuệ của IDF, đặc biệt là lực lượng biệt kích hải quân.

Chiến binh Anh đào thể hiện khả năng tác chiến đặc biệt nhờ quá trình huấn luyện lâu dài và mệt nhọc mà họ đã trải qua, bao gồm chương trình hướng dẫn đặc biệt để làm quen với các lãnh thổ Ả Rập, trang phục và kỹ thuật ngụy trang. Họ có khả năng hòa nhập độc đáo khi ở trong môi trường đông đúc và thù địch của người Palestine, ngay cả trong những ngôi làng nhỏ nơi người lạ thu hút sự chú ý ngay lập tức.

Chính nhóm Anh đào đã đóng giả là đoàn phỏng vấn ABC và bắt cóc Nizar Dakdouk ở Salfit.

Trước chiến dịch đó, những người đàn ông được chọn cho nhiệm vụ—một trong số họ sinh ra và lớn lên ở Canada và một người khác đến từ Hoa Kỳ—đã trải qua một vài ngày huấn luyện chuyên sâu tại trường quay truyền hình nhà nước  Israel ở Jerusalem. Họ đã học cách làm việc của một nhóm truyền hình, cách thực hiện một cuộc phỏng vấn, cách sử dụng máy quay và cách người phụ trách âm thanh cầm cần boom mic. Các đài truyền hình của Israel cũng cho họ mượn thiết bị. Shin Bet chịu trách nhiệm giả mạo các dấu hiệu và logo ABC cũng như thông tin đăng nhập báo chí.

Sau khi nhóm truyền hình giả đón Dakdouk và rời khỏi Salfit, bề ngoài là đi về phía địa điểm phỏng vấn trên đỉnh đồi, chiếc xe tải của họ đã bị chặn lại bởi thứ trông giống như rào cản thông thường của IDF nhưng thực tế lại là một phân đội khác của Anh đào. Sau đó, những người này còng tay cậu  thanh niên bị truy nã, bịt mắt và giao cho Shin Bet để thẩm vấn.

Shamir rất tức giận vì ông ta đã không được yêu cầu phê duyệt chiến dịch Salfit, và ông ngay lập tức cấm sử dụng phương tiện truyền thông giả mạo từ thời điểm đó trở đi— nhất là phương tiện truyền thông xuất xứ Mỹ. Thiếu tá Uri Bar-Lev, sĩ quan phụ trách, người đã thành lập Anh đào năm 1986, đã cố gắng trấn an Shamir và giải thích lý do tại sao việc sử dụng mưu mẹo ABC News lại quan trọng.

“Thưa Thủ tướng,” Bar-Lev nói, “chúng tôi hiểu rằng cậu ta chỉ đang tìm cơ hội để nói chuyện. Chúng tôi biết đây là cách dễ nhất để đưa cậu ta  ra khỏi làng mà không gây náo loạn.”

Bar-Lev nói rằng mình đã mang đoạn băng video do “đoàn làm phim” quay để chứng minh công việc hiệu quả như thế nào,“ và dần dần bạn có thể thấy khuôn mặt rùa nhăn nhúm của Shamir trở nên mềm mại hơn, và thậm chí ông ấy bắt đầu thích nó.”

 Shamir mỉm cười. “Ở thế giới ngầm, đôi khi chúng ta cũng phải cải trang,” ông nói. Nhưng ông nhanh chóng thoát ra khỏi nỗi hoài niệm và lặp lại mệnh lệnh của mình: “Việc gì đã xong thì đã xong. Nhưng từ giờ trở đi, không sử dụng phương tiện truyền thông nào nữa ”.

“Thưa Thủ tướng, chúng tôi đang thực hiện một chiến dịch khác với cùng một vỏ bọc,” Bar-Lev nói. “Tôi  yêu cầu ông không cấm tuyệt đối việc sử dụng phương thức hoạt động này.”

Sau một lúc suy nghĩ, Shamir nói, “Được rồi, nhưng tôi cấm sử dụng vỏ bọc của các nhà báo Mỹ.”

Dakdouk bị thẩm vấn và cuối cùng bị kết án tù dài hạn, nhưng cuối cùng cậu ta vẫn sống sót. Tuy nhiên, trong nhiều trường hợp khác – IDF cho đến ngày nay, hơn 30 năm sau, vẫn từ chối công bố số liệu chính xác – các mục tiêu của các chiến dịch Anh đào đã bị giết chết. Yoni Koren, một sĩ quan trong AMAN và là cộng sự thân cận của Barak, cho biết: “Bản chất của Anh đào là thực hiện các vụ giết người có đối với các đặc vụ khủng bố có cấp bậc thấp.

Bar-Lev nhận xét: “Mệnh lệnh giao chiến rất đơn giản. “Nếu thấy kẻ bị truy nã với vũ khí trong tay, nghĩa là gây nguy hiểm cho quân đội của chúng ta, thì hắn sẽ bị xử bắn ngay lập tức.”

Các cuộc trò chuyện với các thành viên cũ của đơn vị tiết lộ rằng trong một số lượng lớn các hoạt động của đơn vị, rõ ràng là nghi phạm có trang bị vũ khí, và do đó họ thực sự là các nhiệm vụ giết người có mục tiêu. Thông thường, thậm chí bắt buộc phải thực hiện việc “kiểm tra xác chết” – bơm thêm đạn vào người sau khi anh ta ngã xuống, không cho anh ta cơ hội để đầu hàng.

IDF phủ nhận việc Anh đào thực hiện quy trình kiểm tra xác chết, nhưng bằng chứng được đưa ra sau khi một người lính trong đơn vị, Trung sĩ Eliahu Azisha, bị giết bởi hỏa lực bạn khi nhầm lẫn anh ta là một người Palestine bị truy nã. Một cuộc điều tra của Bộ phận Điều tra Tội phạm IDF tiết lộ rằng anh ta đã bị bắn nhiều phát để đảm bảo rằng anh ta đã chết hẳn.

Anh đào và các đơn vị khác tương tự đã thực hiện hàng trăm nhiệm vụ trong Intifada. Những người bán rong, thợ chăn cừu, tài xế taxi, phụ nữ đi bộ trên đường – gần như bất kỳ kiểu người nào mà người ta có thể gặp ở một thành phố hoặc ngôi làng Ả Rập vào thời điểm đó đều có thể trở thành một người lính Anh đào bất ngờ rút vũ khí giấu kín. “Một kẻ khủng bố cố gắng sống sót không thực hiện các cuộc tấn công. Hoạt động của chúng tôi đặt thành viên các nhóm khủng bố vào tình thế hoàn toàn bấp bênh,” Bar-Lev nói. “Họ không biết nó đến từ đâu, không biết ai có thể tin tưởng được hoặc nơi nào họ có thể cảm thấy an toàn.”

Đôi khi những người lính Anh đào thậm chí còn giả làm người Do Thái Israel. Tháng 2 năm 1990, Shin Bet biết rằng một đội vũ trang có quan hệ với Fatah định tấn công lực lượng dự bị của IDF ở Quảng trường Manara, tại trung tâm thành phố Ramallah ở Bờ Tây. Những nhân viên Anh đào ăn mặc như lính dự bị lè phè:  trong bộ quân phục luộm thuộm, bụng phệ lấp ló khỏi áo sơ mi và súng trường ở ngoài tầm với khi họ ngồi ăn món khai vị trong một nhà hàng trên quảng trường. Sau hai tuần chờ đợi, cuộc tấn công được dự kiến đã diễn ra. “Quân dự bị” bắt đầu hành động. Họ xé toạc những chiếc bụng bằng cao su của mình và rút ra những khẩu súng máy Micro Uzi được giấu bên trong. Họ đã nổ súng và giết chết một số kẻ tấn công. Lính bắn tỉa gần đó lo phần còn lại.

Anh đào và các đơn vị tương tự do cảnh sát và Shin Bet thành lập đã đạt được mục tiêu của họ: gây thiệt hại nặng nề, đôi khi gây tử vong cho các nhóm khủng bố Palestine, do đó làm giảm đáng kể mức độ hoạt động của chúng.

Nhưng thành công này, dù quan trọng như nó có thể, chỉ làm nổi bật những thất bại chiến lược lớn hơn trong cuộc chiến chống lại cuộc nổi dậy của quần chúng. Chống lại các cuộc biểu tình rầm rộ, Israel đã đáp trả lại bằng tất cả sự duyên dáng của một người khổng lồ vụng về đang cố gắng đẩy lùi một bầy người lùn nhanh nhẹn. Binh lính vây bắt hàng nghìn người biểu tình, và đưa họ đến các trại giam đặc biệt được thiết lập ở miền nam đất nước. Phần lớn dân số tại các khu vực Palestine bị đặt dưới lệnh giới nghiêm kéo dài, nhà ở của các nhà hoạt động bị phá bỏ hoặc đóng ván bít cửa vào, và chính họ cũng bị trục xuất. Nhiều trường học vẫn đóng cửa hầu hết thời gian trong năm.

Cảnh quay bạo lực trên truyền hình đã khiến vị thế quốc tế của Israel bị suy giảm nhiều hơn và hứng chịu áp lực gia tăng, giờ đây là từ Tổng thống George H. W. Bush và Ngoại trưởng James Baker, phải  ngồi xuống và đàm phán với người Palestine.

Nhưng bất chấp sự chỉ trích quốc tế ngày càng tăng, sự bất mãn trong nước và nhu cầu gửi ngày càng nhiều quân đội để dập tắt các cuộc biểu tình, Thủ tướng Yitzhak Shamir và chính phủ do đảng Likud lãnh đạo của ông đã từ chối đàm phán với PLO về các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng. Shamir và các bộ trưởng cánh hữu của ông ta tiếp tục coi tổ chức này là lực lượng đằng sau Intifada, và tiếp tục tin rằng Intifada có thể bị dập tắt bằng cách nhắm mục tiêu vào các thủ lĩnh đám đông ở các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng cũng như người của Arafat ở Tunis. Thực tế là vụ ám sát Abu Jihad đã không làm gì để dập tắt cuộc nổi dậy của quần chúng không làm họ lung lay khỏi quan điểm này.

Thủ tướng ra lệnh cho Mossad tiếp tục tập trung vào việc thu thập thông tin tình báo về PLO và tìm ra cách tiêu diệt các thành viên của tổ chức này. Giám đốc Mossad Shabtai Shavit, người có quan điểm chính trị rất giống với Shamir, vui vẻ tuân theo. Trên thực tế, ông ấy còn muốn tiến xa hơn nữa: Với Intifada đang quay cuồng, Shavit đã xin phép giải quyết các điểm cũ và loại bỏ các thành viên cũ của Tháng Chín Đen.

Tuy nhiên, PLO đã thắt chặt đáng kể an ninh nội bộ của mình. Cuộc tấn công của Lực lượng Không quân Israel vào Tunis năm 1985 và cuộc tấn công đặc công sau đó vào Abu Jihad đã dẫn đến việc thành lập một số ban điều tra của Fatah để xác định vị trí rò rỉ cung cấp thông tin tình báo cho người Israel. Những cuộc điều tra đó không mang lại kết quả gì, tuy nhiên, các biện pháp phòng ngừa nghiêm ngặt đã được thiết lập tại các cơ sở PLO – kiểm tra lý lịch đối với các ứng viên muốn gia nhập tổ chức, phân chia nghiêm ngặt, kiểm tra bằng máy phát hiện nói dối do tình báo Tunisia thực hiện – khiến Mossad rất khó theo dõi họ.

Không có cách nào để Mossad tuyển mộ điệp viên ở Tunis. Chính quyền địa phương đã rất tức giận trước các hành động của Israel trên lãnh thổ của họ và họ đã công khai hỗ trợ PLO, giúp tổ chức này thắt chặt an ninh.

Vì vậy, thay vào đó, như đã thực hiện trong nhiều hoạt động tuyển mộ của mình, Mossad tìm kiếm các điệp viên người Palestine có khả năng là đi du lịch ở những quốc gia được gọi là căn cứ, những quốc gia mà các đặc vụ và sĩ quan phụ trách vụ việc có thể hoạt động tương đối tự do và là nơi Israel có đại diện ngoại giao.

Quốc gia thuận tiện nhất cho các hoạt động này là Pháp, nơi mà hầu hết các quan chức PLO đã đi qua sau khi rời Tunis. Nhiều người trong số họ ở tại Le Méridien Montparnasse, ở Paris, một khách sạn lâu đời, đáng kính, nổi tiếng đối với các doanh nhân Trung Đông. Trước sự ngạc nhiên của nhân viên Mossad, ngay khi họ bắt đầu điều tra khách sạn, họ phát hiện ra rằng El Al, hãng hàng không quốc gia Israel, được hưởng chiết khấu dành cho công ty tại cùng một khách sạn, và các phi công cũng như phi hành đoàn đã dành thời gian nghỉ ngơi ở đó. Mỗi buổi sáng, các đội giám sát của Mossad theo dõi các thành viên cấp cao của PLO nhai bánh sừng trâu, nhâm nhi cà phê sữa trong một quán ăn tự phục vụ cùng với các phi công El Al, nhiều người trong số họ là sĩ quan trong lực lượng dự bị của Lực lượng Không quân Israel, tất cả hoàn toàn là do trùng hợp ngẫu nhiên.

Trong số những nhân vật  PLO thường lui tới khách sạn có Adnan Yassin, một nhà hoạt động cấp trung chịu trách nhiệm về hậu cần và an ninh tại Trụ sở Tunis. Yassin cũng hỗ trợ các ông chủ của mình về những tiện nghi cá nhân, điều phối các kỳ nghỉ của họ, sắp xếp việc chăm sóc y tế cho họ và mua sắm những món hàng xa xỉ: ô tô thể thao được vận chuyển trong các công-ten-nơ từ Marseille, nước hoa đắt tiền, xì gà Cuba và đồ uống có cồn. Cuộc sống lưu vong, cách xa điều kiện gian khổ của người dân ở các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng, đã khiến một số quan chức PLO trở nên cực kỳ biến chất.

Yassin cũng lo cho những tiện nghi của mình. Vào cuối những năm 80, nhiều quan chức cấp cao trong tổ chức nhúng tay vào ngân quỹ, tận hưởng cuộc sống tốt đẹp với cái giá phải trả là cuộc cách mạng Palestine. Ở Mossad, những người này được gọi một cách chế giễu là midawar – tiếng Ả Rập có nghĩa là “những kẻ lười nhác” – hay là “những tên cách mạng Champs-Élysées.”

Bên cạnh các nhiệm vụ của PLO, Yassin cũng thường xuyên lui tới Paris vì người vợ bị ung thư của anh ta đang hóa trị ở đó. Cặp đôi luôn ở tại Le Méridien Montparnasse. Yassin có một địa chỉ đáng tin cậy, một thói quen cơ bản và vô số thông tin tình báo của PLO. Cuối năm 1989, Avi Dagan, người đứng đầu bộ phận Junction của Mossad, đã bật đèn xanh cho Chiến dịch Bộ lông Cừu vàng để chiêu mộ Adnan Yassin.

MỘT BUỔI SÁNG THÁNG 3 NĂM 1990, Adnan Yassin ngồi ăn sáng với một số đồng nghiệp PLO tại khách sạn. Ở chiếc bàn gần đó, một người đàn ông Trung Đông ăn mặc bảnh bao, chìa khóa phòng để trên bàn, đang đọc một tờ báo in trên những trang giấy xanh nhạt. Những món đồ này—chìa khóa, tờ báo—không tình cờ có ở đó. Thay vào đó, chúng là công cục mà một nhà tuyển dụng Junction đang sử dụng để cố gắng thiết lập liên hệ ban đầu với một đặc vụ tiềm năng. Đây là một giai đoạn tinh tế, đòi hỏi kỷ luật và sự kiên nhẫn. “Điều quan trọng nhất vào thời điểm này,” một nhân viên thực địa của Junction, người có liên quan trong Chiến dịch Bộ lông Cừu vàng giải thích, “là cố gắng khiến phía bên kia hành động trước và bắt đầu liên lạc. Hoặc, ít nhất, không ra vẻ như thể bạn đang cố gắng quá mức, không hành động vồn vã gây ngờ vực. Ví dụ, bạn có thể nghi ngờ một người đến trạm xe buýt sau bạn, nhưng ít nghi ngờ người đã ở đó khi bạn đến. Nếu tôi bước vào thang máy và ai đó vội vã theo sau tôi rồi xuống cùng tầng với tôi, điều đó có vẻ đáng ngờ. Nếu anh ấy đã ở đó rồi, thì nghi ngờ ít hơn nhiều. Chúng ta đang nói về vô số sắc thái tinh tế, mục đích là để cho một tình huống diễn ra một cách tự nhiên. Hiếm khi bạn gặp một người tham nhũng quá mức để bạn có thể giải quyết mọi thứ bằng cách đưa cho anh ta một vali đầy tiền mặt. Đối với những người khác, bạn cần sự khéo léo thực sự, sự kiên nhẫn tuyệt vời.

Chìa khóa phòng để trên bàn tạo cảm giác thân quen, cho biết người đàn ông ngồi đó cũng là khách ở Le Méridien. Tờ báo với những trang màu xanh lá cây được bất kỳ độc giả Ả Rập nào đi du lịch nước ngoài biết đến: tờ Al-Shark al-Awsat, được xuất bản ở London bởi một thành viên của hoàng gia Ả Rập Xê Út và được coi là tương đối ôn hòa.

Mossad đã may mắn vào buổi sáng hôm đó ở Paris. Một người trong nhóm ăn sáng của PLO, mặc dù không phải là Yassin, đã hỏi anh chàng Mossad về điều gì đó trên báo. Nhà tuyển dụng của Mossad vui vẻ đưa chony tờ báo. Sau đó, một cuộc trò chuyện đã diễn ra giữa người Palestine và đặc vụ Mossad, người cố gắng không tỏ ra chú ý đặc biệt đến Yassin. Một thành viên trong nhóm đã mời người của Mossad tham gia cùng họ, nhưng anh ta từ chối một cách lịch sự và rời đi, để không khơi dậy sự nghi ngờ bằng cách tỏ ra quá háo hức.

Sáng hôm sau, nhóm người Palestin lại tình cờ gặp đặc vụ Mossad, người này tự giới thiệu mình là một doanh nhân Ai Cập tên là Hilmi, và họ bắt đầu một cuộc trò chuyện sôi nổi. Hai ngày sau, Yassin tự mình đến phòng ăn và tìm kiếm một số thực khách xung quanh. Anh ấy chỉ nói tiếng Ả Rập, và anh ấy rất vui khi thấy Hilmi lại đọc tờ báo màu xanh lá cây của xứ mình. Anh ấy hỏi liệu mình có thể tham gia cùng Hilmi không. Tất nhiên chàng trai Mossad rất vui vẻ khi nói đồng ý.

Đó là phương pháp liên lạc hoàn hảo. Yassin tin chắc rằng mình đã khởi đầu mối quan hệ và không có lý do gì để nghi ngờ. Hilmi cho biết mình kinh doanh xuất nhập khẩu giữa Pháp và thế giới Ả Rập, ám chỉ rằng mình kiếm được khá nhiều tiền từ việc đó. Yassin hồ hỡi yêu cầu gặp nhau sau đó để ăn trưa tại một nhà hàng gần đó, và Hilmi đồng ý. Sau đó, họ gặp nhau thêm hai lần nữa.

Từ những cuộc trò chuyện của Hilmi và thông tin mà Mossad đã có, Junction đã hiểu được tính cách của Yassin. Nó không được tô vẽ cho lắm. Trong hồ sơ Junction, Yassin được miêu tả là người thô tục, ít học, hung hăng và lỗ mãng, mối quan tâm chính của y là địa vị xã hội và việc nhồi nhét hầu bao. Hilmi báo cáo rằng Yassin đã cố lôi kéo anh ta tham gia vào các giao dịch tiền tệ bất hợp pháp nhỏ và buôn hàng lậu vào Tunis. Sau đó, đặc vụ Mossad đã chứng kiến ​​hành vi hèn hạ của y đối với vợ, trong đó có một lần y tát cô ở nơi công cộng.

Tóm lại, y là một người lý tưởng đáng được Mossad chiêu mộ.

Tình bạn của Hilmi và Yassin tiến triển. Cuối cùng, Hilmi kể cho Yassin nghe về một người bạn, một doanh nhân có quan hệ với đại sứ quán Iran ở Paris. Anh thổ lộ mình đã kiếm được rất nhiều tiền nhờ tình bạn đó. Nhưng anh chưa bao giờ đề nghị giới thiệu Yassin với doanh nhân đó. Anh ta chỉ đung đưa việc kết nối của mình như một miếng mồi, kiên nhẫn chờ đợi Yassin đớp lấy nó. Và khi Yassin cuối cùng nhờ Hilmi giới thiệu mình với người bạn làm giúp ăn đó trong lần tới gặp gỡ, Hilmi thẳng thừng từ chối, giống như một ngư dân đang giăng câu, chưa sẵn sàng để bắt mồi. Yassin khẩn khoản, và Hilmi từ chối. Cuối cùng, sau một tháng cầu xin lặp đi lặp lại, Hilmi đồng ý giới thiệu y với đầu mối liên lạc ở Iran của anh ta.

Tất nhiên, doanh nhân có mối quan hệ với Iran chỉ là một đặc vụ khác của Junction. Hoàn thành tốt vai trò của mình, anh ta mô tả cho Yassin một số sáng kiến ​​kinh doanh trong tương lai mà mình đã lên kế hoạch và nói với y rằng y có thể có cổ phần trong số đó. Trong khi chờ đợi, anh nói, Cộng hòa Hồi giáo Iran rất quan tâm đến hoàn cảnh của người Palestine. Điều quan trọng là người Iran phải biết rằng PLO đang hoạt động tốt và “đang làm những điều đúng đắn”, theo đó ý anh là tiếp tục các hoạt động khủng bố chống lại Israel bên ngoài biên giới của nước này và đẩy mạnh phong trào Intifada ở Bờ Tây và Gaza. Anh nói: “Cộng hòa Hồi giáo sẽ làm tất cả những gì có thể để tiêu diệt thực thể phục quốc Do Thái và trả lại cho người Palestine những gì là của họ”.

Bất kỳ thông tin nào mà Yassin có thể cung cấp từ trụ sở của PLO đều được chào đón và khen thưởng hậu hĩnh.

Junction đã đánh cược rằng Yassin sẽ dễ dàng phản bội PLO hơn nếu y tin rằng mình đang bán bí mật của tổ chức này cho Iran chứ không phải cho kẻ thù.

Vụ cá cược đã được đền đáp. Yassin hóa ra là một khoản đầu tư đặc biệt cho Mossad. Để đổi lấy vài chục nghìn đô la, y đã cung cấp một lượng lớn tin tình báo chất lượng trong các cuộc phỏng vấn thường xuyên ở Paris. Chủ yếu, y cung cấp thông tin về Hammam Chott, trụ sở chính của PLO ở Tunis, đưa ra chi tiết về các hoạt động hàng ngày ở đó và về các kế hoạch được ấp ủ ở đó. Yassin vạch trần mọi thứ, bao gồm cả việc thay đổi cơ cấu tổ chức, ai ngồi ở văn phòng nào, ai gặp ai, quyền lực của Abu Jihad đã bị phân tán và tái bổ nhiệm như thế nào, chuyển giao vũ khí, Intifada được kích hoạt như thế nào, chuẩn bị cho các cuộc tấn công khủng bố và tuyển dụng nhân sự. Y xen kẽ các báo cáo hoạt động chi tiết của mình với những câu chuyện phiếm có chất lượng. Y là người đầu tiên kể về mối quan hệ thân thiết đang phát triển giữa Suha, con gái của nhà thơ dân tộc Palestine, Raymonda Tawil, và Chủ tịch Arafat, người đã bổ nhiệm Suha làm cố vấn trong văn phòng của mình. Hai người đã kết hôn một thời gian ngắn sau đó.

Adnan Yassin cũng đưa ra một kế hoạch của Arafat và một trong những đặc vụ của ông ta, Jibril Rajoub, để tình báo Israel chú ý. Kế hoạch là giết Yitzhak Shamir và Ariel Sharon để trả thù cho vụ ám sát Abu Jihad. Sát thủ được chỉ định, một người Do Thái Israel thất vọng và nợ nần chồng chất tên là Rafael Avraham, đã đến Israel vào tháng 10 năm 1992, mang theo một lượng lớn tiền mặt và kế hoạch ám sát. Adnan Yassin biết về kế hoạch này vì y đã sắp xếp chuyến đi của Avraham.

Những người điều hành Đội Chim đợi Avraham khi anh ta xuống máy bay. Rajoub sững sờ: “Tôi thực sự không hiểu làm thế nào mà Shin Bet lại đến với anh ấy nhanh như vậy. Anh ấy đã trở  tay không kịp. Vừa xuống máy bay và a lê hấp! Anh ấy đã bị bắt.”

Yassin là một nguồn thông tin vô tận, một tài sản có giá trị gần như không thể tưởng tượng được. Thông qua y, Mossad có thể ngay lập tức theo dõi nhiều mục tiêu ám sát hàng đầu của mình, chủ yếu bởi vì, một lần nữa, y là người đặt tất cả các chuyến bay và đặt phòng khách sạn cho họ. Một trường hợp như vậy xảy ra vào cuối tháng giêng

 Năm 1992, sau khi chính quyền Pháp, thông qua Hội Chữ thập đỏ ở Pháp, cho phép George Habash, người đứng đầu Mặt trận Bình dân Giải phóng Palestine, đến thăm đất nước này để chữa bệnh, mặc dù thực tế là ông ta nằm trong danh sách bị truy nã gắt gao nhất của họ. và của một số quốc gia khác. Dựa trên thông tin tình báo của Yassin, người Israel đã xem xét khả năng loại bỏ ông ta, nhưng người Pháp đã đề phòng việc bảo vệ ông ta. Sau đó, thay vì ám sát mục tiêu, Mossad đã rò rỉ tin tức  về chuyến thăm tai tiếng của ông ta cho giới truyền thông, khiến chính phủ của François Mitterrand bối rối không ít.

Yassin cũng theo dõi những tên mà Mossad tin rằng đã tham gia vào vụ thảm sát Munich năm 1972. Mặc dù thực tế là những Trang đỏ dành cho các tên này đã được Golda Meir ký gần hai mươi năm trước đó, một số tên trong số chúng vẫn còn lành lặn. “Theo quan điểm của chúng tôi, các Trang Đỏ vẫn còn để ngỏ,” một phụ tá của giám đốc Mossad Shavit nói.

Một trong những cái tên nổi bật trong danh sách đó là Atef Bseiso, người đã từng là thành viên của Tháng Chín Đen vào thời điểm xảy ra vụ tấn công khủng bố và đến năm 1992, đã trở thành một quan chức cấp cao của PLO. Không bao giờ biết rõ chính xác vai trò của y trong cuộc tấn công ở Munich. PLO tuyên bố anh ta không liên quan gì cả. Nhưng Mossad khăng khăng rằng y có dính líu, và trong mọi trường hợp, điều đó không có gì khác biệt – Shavit quyết tâm trả thù cho Munich, và bất kỳ ai có liên hệ với Tháng Chín Đen, trong tâm trí ông, đều là mục tiêu hợp pháp. Tuy nhiên, đó là một tình trạng xao nhãng kỳ lạ. Tại thời điểm này, toàn bộ Trung Đông đã bị hủy hoại bởi Intifada. Các lãnh thổ bị chiếm đóng đang trong tình trạng hỗn loạn rực lửa. Israel có nhu cầu tình báo cấp bách hơn nhiều so với việc giết những tên đã có hành động tàn bạo trong hai thập kỷ trước đó. Tuy nhiên, Shamir đã lật lại Trang Đỏ cho Bseiso. Lý do, một nhân viên của Caesarea cho biết, “đơn giản là vì chúng tôi đã có đường tiếp cận.” Đường tiếp cận đó là Yassin.

Đầu tháng 6 năm 1992, Bseiso rời Tunis để tham gia một loạt cuộc gặp với các cơ quan tình báo Đức và Pháp, cũng như với Robert Baer của CIA. Baer nói: “Năm 1979, Mossad đã ám sát Ali Salameh, người liên lạc với CIA. “Chúng tôi chắc chắn rằng họ làm vậy để cắt đứt liên kết với chúng tôi. Hani al-Hassan và sau đó là Atef Bseiso thay thế anh ta. Tôi đến Paris vào ngày hôm đó để tổ chức cuộc họp định kỳ với anh ấy.”

Theo một số nguồn tin, những cuộc họp này là một lý do chính khác khiến Mossad muốn giết Bseiso. Mossad nhận ra rằng anh ta là một trong những mối liên kết chính giữa PLO và các cơ quan tình báo ở phương Tây, bao gồm cả của Đức, Pháp và Mỹ, và các quan chức tình báo hàng đầu của Israel tin rằng những mối quan hệ này là một bước nữa để phương Tây trao toàn bộ quyền lực hợp pháp hóa ngoại giao có tính quốc tế cho Arafat và PLO, và cô lập Israel. Việc các liên lạc viên người Palestine từng là thành viên của Tháng Chín Đen chỉ càng làm tăng thêm cơn thịnh nộ của người Israel. Sự phản đối của họ đối với các quốc gia phương Tây đã bị bỏ ngoài tai, vì vậy Israel quyết định bày tỏ sự không hài lòng của mình một cách trực tiếp hơn.

Bởi vì một lần nữa ông ấy, Yassin, đã sắp xếp chuyến đi, biết rằng vào phút cuối Bseiso đã quyết định lái xe từ Bonn đến Paris thay vì đi máy bay, và rằng y đã đổi khách sạn từ Le Méridien Etoile sang Le Méridien Montparnasse. Trớ trêu thay, Bseiso thực hiện những thay đổi này vì lo lắng cho sự an toàn của mình.

Một đội đặc nhiệm Lưỡi Lê đang đợi Bseiso ở sảnh khách sạn. Họ theo đuôi y đến phòng của y và đợi trong khi y dỡ hành lý, tắm rửa và mặc quần áo cho buổi tối. Họ bám sát y khi y ra ngoài ăn tối với bạn bè tại nhà hàng Hippopotamus gần đó và sau đó trở về khách sạn. Khi y rời xe ở lối vào khách sạn và hướng đến sảnh, hai đặc vụ Lưỡi Lê đã bắn y năm phát. Khẩu súng lục mà họ sử dụng được trang bị bộ hãm thanh, và ngay sau khi giết, họ đã thu những vỏ đạn rỗng cho vào một chiếc túi để gây khó khăn hơn cho cơ quan điều tra.

Một người tự xưng là phát ngôn viên của Tổ chức Abu Nidal đã lên tiếng nhận trách nhiệm về vụ giết người, nhưng tuyên bố này ngay lập tức bị một trong những phát ngôn viên thực sự của tổ chức bác bỏ. Arafat đã nhanh chóng buộc tội Israel. Người đứng đầu AMAN vào thời điểm đó, Thiếu tướng Uri Sagie, ngay sau đó đã tuyên bố rằng ông không biết ai đã thực hiện vụ giết người — nhưng ông nói thêm rằng Bseiso đã tham gia vào vụ thảm sát Munich, vụ tấn công bất thành vào một chiếc máy bay của El Al ở Rome vào năm 1978, và âm mưu sát hại đại sứ Jordan ở London.

Phản ứng dữ dội đối với việc giết hại Bseiso  diễn ra nhanh chóng. CIA tức giận vì Mossad lại can thiệp vào mối quan hệ của họ với PLO. Người Pháp thậm chí còn tức giận hơn. Đối với họ, vụ ám sát – trước một khách sạn sang trọng ở Paris – là một sự vi phạm nghiêm trọng chủ quyền quốc gia. Các đặc vụ Pháp bắt đầu kiềm chế các đặc vụ của Mossad ở Paris, đặt họ dưới sự giám sát, đột nhập vào các cuộc họp của họ, nhận diện và cho vào hồ sơ các nguồn tin của họ. Một cuộc điều tra tư pháp về vụ giết người vẫn còn để mở ở Pháp.

Trên thực tế, việc giết Bseiso chỉ là một trò điên rồ vào thời điểm quan trọng. Israel, vốn đã bị quốc tế bêu riếu, nên cần tất cả các đồng minh mà họ có thể tranh thủ được.

Mặt khác, chắc chắn rằng việc loại bỏ một nhân vật cấp cao trong PLO, người phụ trách các mối liên hệ của Arafat với các cơ quan tình báo phương Tây đã có tác dụng. Việc giết người có mục tiêu, cùng với các hoạt động khác dựa trên thông tin tình báo do Yassin cung cấp, đã khiến PLO suy yếu nghiêm trọng trong giai đoạn này. Vào giữa năm 1990, Giám đốc Điều hành Chiến dịch Đặc biệt của Mossad và AMAN đã đột nhập vào mạng máy tính của Al-Sammed al-Iktisadi, bộ phận tài chính của Fatah, và chuyển tiền từ tài khoản này sang tài khoản khác trong đó, theo cách khiến các thành viên nghĩ rằng đồng nghiệp của họ đã ăn cắp tiền của tổ chức, do đó gieo rắc sự ngờ vực và hoang mang. Trụ sở chính đang trong tình trạng hỗn loạn, bận rộn với việc tìm kiếm những kẻ phản bội và gián điệp nhị trùng. Kết quả là đã giảm đáng kể các cuộc tấn công của tổ chức chống lại Israel.

Tuy nhiên, cú đánh lớn nhất là một sai lầm chiến lược do chính Arafat thực hiện mà không có sự tiếp tay của Mossad. Vào tháng 8 năm 1990, Saddam Hussein gửi 90.000 lính Iraq và 700 xe tăng lăn bánh qua biên giới vào Kuwait nhỏ bé giàu dầu mỏ. Cuộc xâm lược gần như bị cả phương Tây và hầu hết Trung Đông lên án, và cuối cùng bị đẩy lùi bởi một lực lượng khổng lồ, đa quốc gia, do Mỹ cầm đầu. Arafat và Muammar Qaddafi của Libya là những nhà lãnh đạo Ả Rập duy nhất ủng hộ Saddam, và họ từ chối tham gia một nghị quyết của Liên đoàn Ả Rập kêu gọi Saddam rút lực lượng của mình ra khỏi Kuwait. Arafat ví liên minh do Mỹ cầm đầu, bao gồm nhiều quốc gia Ả Rập, như một “cuộc thập tự chinh mới” và tuyên bố rằng Saddam là “người bảo vệ quốc gia Ả Rập, người Hồi giáo và các nhân dân tự do ở khắp mọi nơi.”

Điều này đã gây phẫn nộ cho các quốc gia vùng Vịnh xung quanh, những người mà PLO dựa vào tiền của họ, với hố sâu tham nhũng vô độ hiện nay. Đến giữa năm 1992, tổ chức này bị phá sản. PLO, kẻ thù không đội trời chung của Israel trong nhiều năm, cuối cùng đã bị dồn vào chân tường.

Đồng thời, Intifada vẫn đang bùng cháy dữ dội, một cuộc đấu tranh ngày càng khiến công chúng Israel mệt mỏi. IDF đã triển khai hàng chục nghìn quân tại các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng; tổng cộng, trong suốt cuộc nổi dậy, hàng trăm nghìn binh sĩ, hầu hết là lính nghĩa vụ từ mười tám đến hai mươi hai tuổi, được giao nhiệm vụ trị an người dân Palestine. Thay vì chiến đấu để bảo vệ biên giới của đất nước, nhiệm vụ trung tâm quy định của Quân đội Israel, họ lại được giao các nhiệm vụ như đàn áp các cuộc biểu tình, khám xét đàn ông và phụ nữ ở các trạm chướng ngại vật, và đuổi theo bọn trẻ ném đá vào họ, toàn là những nhiệm vụ bất tận và vô ích nhằm đàn áp cuộc nổi dậy của người Palestine chống lại bọn chiếm đóng Do Thái.

Khi những người lính trẻ này trở về nhà trong kỳ nghỉ phép ngắn, họ mang theo cảm giác vô vọng về nhiệm vụ, và cuộc tranh luận chính trị trong phòng khách gia đình và nơi làm việc giữa cha mẹ và anh chị em lo lắng xoay quanh câu hỏi “Tại sao chúng ta lại ở đó? ”

Trong bốn năm, Intifada biến đổi từ một sự xáo trộn riêng lẻ trên bản tin hàng đêm thành một cuộc khủng hoảng dường như vô tận, ảnh hưởng đến hàng trăm ngàn gia đình Israel. Thêm vào sự lo lắng ngày càng tăng về tình hình ở các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng là sự lo lắng và tức giận do một loạt các cuộc tấn công bằng dao của người Palestine bên trong biên giới “Lằn ranh xanh” của Israel. Đáng kể nhất trong số này là vụ sát hại một cô gái trẻ tên là Helena Rapp, ở ngoại ô Bat Yam, Tel Aviv, vào tháng 5 năm 1992. Nó dẫn đến các cuộc biểu tình rầm rộ chống lại chính phủ và có cảm giác rằng Shamir không có khả năng đảm bảo sự an toàn cho công dân. Đồng thời, Shamir bị lôi kéo vào một cuộc đối đầu đầy phẫn nộ với chính quyền Mỹ về việc Israel tiếp tục xây dựng ở các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng, và Tổng thống George H. W. Bush đã từ chối phê duyệt các hỗ trợ tài chính mà Israel vô cùng cần đến để tiếp nhận một triệu người Do Thái nhập cư từ một Liên Xô đang tan rã.

Intifada và cuộc khủng hoảng tài chính trầm trọng cuối cùng đã hạ bệ chính phủ Shamir. Vào ngày 23 tháng 6 năm 1992, Yitzhak Rabin, người được cử tri coi là trụ cột của an ninh nhưng cũng là người sẽ thực sự nỗ lực để đạt được hòa bình với người Palestine, đã được bầu làm thủ tướng với đa số đáng kể—một chiến thắng của cánh tả ôn hòa có tính quyết định hơn bất kỳ chiến thắng nào Israel đã chứng kiến trước đây.

Rabin, người từng là bộ trưởng quốc phòng trong thời kỳ Intifada, bản thân ông chịu ảnh hưởng sâu sắc bởi cuộc xung đột với người Palestine, và đã đi đến kết luận rằng phải đạt được một thỏa hiệp.

__

LAO ĐAO BỞI CÁC HOẠT ĐỘNG CỦA TÌNH BÁO ISRAEL và quay cuồng với thất bại ở Iraq mà mình ủng hộ, Yasser Arafat một lần nữa phải dùng đến kỹ thuật sinh tồn đã được thử đến và kiếm nghiệm  của mình. Nhà sử học Palestine Yezid Sayigh đã mô tả kỹ thuật này là “hurub ila al-amam” – bỏ chạy bằng cách chạy về phía trước.

Việc ủng hộ một cuộc xâm lược bất hợp pháp đã khiến ông trở thành một kẻ bị ruồng bỏ, ngay cả trong số những nhà tài trợ Ả Rập giàu có của ông. Mặt khác, ngay cả khi ông ta không khởi xướng và không thể kiểm soát Intifada, ông ta vẫn được coi là lãnh tụ Palestine, người duy nhất có thể đàm phán hòa bình. Arafat có năng khiếu khai thác cuộc khủng hoảng thứ hai để che đậy—chạy trốn khỏi—cuộc khủng hoảng thứ nhất.

Arafat cho phép người của mình mở một kênh che giấu bí mật với một nhóm học giả Israel, đầu tiên ở London và sau đó ở Oslo. Ban đầu, các giáo sư Israel tự hành động, nhưng sau đó họ đã mời Thứ trưởng Ngoại giao Yossi Beilin, người báo cáo trực tiếp với Ngoại trưởng Shimon Peres.

Khi Peres thông báo cho Rabin về cuộc tiếp xúc với người Palestine, thủ tướng đã chỉ thị cho ông ta hủy bỏ nó ngay lập tức, nhưng ngay sau đó ông ta đổi ý và quyết định cho sáng kiến ​​đó một cơ hội.

Tuy nhiên, các cuộc đàm phán được giữ bí mật, ngay cả với những người đứng đầu các tổ chức tình báo và quân sự của Israel. Rabin đã chỉ thị cho Đơn vị 8200, đơn vị nghe lén các cuộc liên lạc của người Palestine, báo cáo bất cứ điều gì họ nghe được về cuộc thảo luận  trực tiếp và duy nhất đến mình. Về mặt chính thức, điều này là để đảm bảo an ninh cho hoạt động – bất kỳ sự rò rỉ nào lọt vào tay các phe phái Palestine khác nhau đều có thể làm hỏng các cuộc đàm phán. Một cách không chính thức, Rabin không hoàn toàn chắc chắn rằng những người đã dành nhiều năm cố gắng giết Arafat và tay sai của ông ta, những người điều hành các cơ quan đã đầu tư rất nhiều nỗ lực vào cuộc chiến chống khủng bố Palestine, có thể điều chỉnh tinh thần cần thiết để coi kẻ thù cũ là một đối tác trong hòa bình.

Rabin biết rằng bất kỳ quá trình ngoại giao nào với PLO chỉ có thể kết thúc bằng thỏa thuận nếu nó bao gồm các nhượng bộ lãnh thổ. Tuy nhiên, một bộ phận lớn dân số Israel đã phản đối gay gắt bất kỳ sự thỏa hiệp nào như vậy, vì lý do ý thức hệ và tôn giáo. Bất kỳ thông tin rò rỉ nào tiết lộ rằng các cuộc đàm phán bí mật đang được tiến hành – chẳng hạn như xuất phát từ các nguồn bên trong cộng đồng quốc phòng hoặc tình báo, những người cho rằng đó là một sai lầm chiến lược – có thể tiết lộ khả năng nhượng bộ lãnh thổ và do đó sẽ giết chết cuộc đàm phán ngay lập tức.

Tuy nhiên, việc loại trừ quân đội và tình báo khỏi quá trình đàm phán đã tạo ra một tình huống kỳ lạ. Trong khi các cấp cao nhất của chính phủ Israel đang cố gắng đàm phán hòa bình, các cơ quan tình báo của đất nước vẫn tiếp tục chiến đấu trong một cuộc chiến bí mật mà không biết rằng mọi thứ đã thay đổi.

Mossad đã đầu tư rất nhiều vào Adnan Yassin và Chiến dịch Lông Cừu Vàng, và nó vẫn đang trả lãi. Vào mùa xuân năm 1993, hơn bốn năm sau khi Yassin lần đầu tiên bị mua chuộc, y nói với nhân viên phụ trách  của mình về cuộc trò chuyện của y với Amina, vợ của Mahmoud Abbas (Abu Mazen), chỉ huy thứ hai của PLO. , người cũng từng phụ trách các hoạt động ngoại giao của tổ chức. Bà cho y biết chồng mình bị thừa cân nặng và bị đau lưng dữ dội. Bà ấy biết Yassin có thể xoay sở hầu hết mọi thứ, và bà ấy nghĩ một chiếc ghế chỉnh hình từ châu Âu có thể giúp ích cho Abbas.

“Tất nhiên,” Yassin nói với bà ấy, hỏi xem bà ấy có cần gì khác cho văn phòng không. Bà ấy yêu cầu một ngọn đèn đặc biệt sáng vì thị lực của Abu Mazen đang yếu đi. Yassin hứa sẽ làm những gì có thể.

Mossad nhảy vào chụp lấy cơ hội và cung cấp cho Yassin một chiếc ghế văn phòng bọc da sang trọng và một chiếc đèn bàn trang trí, cả hai đều được bí mật lắp đặt micrô và máy truyền tin.

Yassin mang những món đồ mới đến văn phòng của Abbas, thậm chí còn chịu khó tự mình di chuyển chiếc ghế cũ, nguyền rủa kẻ nào đã tặng “đồ đạc khốn khổ như vậy cho những người quan trọng như vậy”. Y đặt chiếc ghế mới vào vị trí, sau đó đặt chiếc đèn lên bàn, cắm điện và bật nó lên.

Chiếc đèn là thứ quan trọng hơn trong hai món đồ nội thất, bởi vì, trong khi những con bọ giấu trong ghế cần phải thay pin, thì chiếc đèn có thể đóng vai trò là máy phát trong nhiều năm, được cung cấp điện liên tục trực tiếp từ lưới điện. Chiếc ghế có hai thiết bị tiết kiệm năng lượng riêng biệt: công tắc lò xo chỉ bật micrô khi có người ngồi đè lên chúng và hệ thống kích hoạt bằng giọng nói, nghĩa là nếu ai đó đang ngồi trên ghế nhưng không nói chuyện với bất kỳ ai, pin vẫn không được sử dụng.

Các đường truyền từ chiếc ghế đã được chọn để chuyển tiếp đến Tel Aviv ngay từ ngày đầu tiên nó được đặt trong văn phòng của Abbas. Giám đốc Shavit của Mossad nhận ra đây là một thành tựu to lớn: Abu Mazen là trung tâm hoạt động của PLO, và vô số người đi qua văn phòng của ông ta, chia sẻ với ông ta những bí mật quan trọng nhất của tổ chức.

Tuy nhiên, rất nhanh chóng, một vấn đề khác xuất hiện, một vấn đề bất ngờ hơn nhiều. Giám đốc của Mossad đã biết được từ “chiếc ghế ca hát”, như nó được gọi, rằng chính phủ Israel đang tiến hành các cuộc đàm phán nâng cao với PLO sau lưng ông ta.

Rabin đã ra lệnh cho Đơn vị SIGINT 8200 của AMAN mang trực tiếp bất cứ điều gì họ nghe được về các cuộc đàm phán đến cho ông ta, nhưng ông ta đã không làm điều tương tự với Mossad.

Shavit giận dữ đối mặt với Rabin, phàn nàn về việc Mossad bị bỏ rơi. Rabin đã xoa dịu Shavit bằng cách nói rằng đó là “một sáng kiến ​​ngoài lề” của Peres, mà ông, Rabin, không cho là có ý nghĩa gì.

Sau đó, đột ngột như khi chúng bắt đầu, việc truyền tin dừng lại. Ba tuần rưỡi sau khi cài đặt các micrô giấu kín, các ăng-ten khổng lồ tại trụ sở của Mossad ngừng thu tín hiệu. Lúc đầu, người Israel nghĩ rằng có thể có vấn đề kỹ thuật, nhưng một cuộc kiểm tra cho thấy tất cả các liên kết giữa văn phòng của Mossad và Abbas đều hoạt động tốt, và dù sao đi nữa, rất khó có khả năng cả hai micrro trục trặc cùng một lúc. Điều này gần như chắc chắn có nghĩa là cả hai chiếc micrô đã bị phát hiện, Chiến dịch Lông Cừu Vàng đã bị thổi bay và tài sản quý giá của họ, Adnan Yassin, đang ở trong tình trạng nguy hiểm chết người. “Chúng tôi không thể hiểu được,” một nguồn tin trong bộ phận chống khủng bố của Mossad cho biết, “làm thế nào mà việc này có thể xảy ra, làm thế nào mà một thời gian ngắn sau khi chúng tôi cố gắng lắp đặt thiết bị vào vị trí, nó đã bị phát hiện cùng với đặc vụ đã làm điều đó.

Chính Jibril Rajoub là người đã phát hiện ra sự hiện diện của thiết bị, với sự hỗ trợ của cơ quan tình báo địa phương. Rajoub nói: “Người của chúng tôi ở Oslo cảm thấy rằng người Israel đang nhìn thấu họ, biết chính xác những gì họ sẽ nói tiếp theo và những vị trí phải đảm nhận. Điều này làm dấy lên mối nghi ngờ về việc nghe lén, và đó là lý do tại sao chúng tôi đến kiểm tra văn phòng của Abu Mazen.”

Tuy nhiên, hầu hết các đặc vụ của Mossad liên quan đến Bộ Lông Cừu Vàng lại có một lời giải thích rất khác: Chính người của họ đã phản bội họ. Theo lý thuyết này, không thể chứng minh được nhưng được hỗ trợ bởi một số bằng chứng tình huống nghiêm trọng, một trong những nhà đàm phán của Israel ở Oslo đã xem các báo cáo về thông tin tình báo thu thập được trong chiến dịch và được phân phát cho thủ tướng và những người đứng đầu cộng đồng tình báo. Anh ta hiểu rằng nguồn thông tin tình báo là một loại thiết bị nghe lén nào đó trong văn phòng của Abu Mazen hoặc nghe lén vào một trong các đường dây liên lạc của anh ta. Sau đó, anh ta mách nước cho người Palestine, biết rằng họ sẽ ngay lập tức xác định được vị trí các thiết bị và tháo dỡ chúng. Một khi điều đó xảy ra, tình báo Israel sẽ không có cách nào biết được chuyện gì đang xảy ra tại các cuộc đàm phán, điều đó có nghĩa là không ai trong số những người theo đường lối cứng rắn có thể rò rỉ thông tin chi tiết ra cho giới truyền thông và phá hỏng các cuộc đàm phán. Nói cách khác, một nhà ngoại giao Israel đã phản bội tình báo Israel để ngăn tình báo Israel phá hoại chính sách ngoại giao của Israel. Thực tế là một nguồn tin có giá trị lớn có thể sẽ bị giết không phải là vấn đề quan trọng.

Yassin bị bắt và tra tấn cho đến khi y thú nhận mọi thứ: y đã được tuyển dụng như thế nào, thông tin y đã cung cấp, lòng tham đã khiến y chống lại chính người dân của mình như thế nào. Arafat, choáng váng vì một phụ tá đáng tin cậy như vậy đã bị bắt, đã đến gặp Yassin trong phòng giam tại cơ sở thẩm vấn Fatah để tự mình trực tiếp nghe câu chuyện. Một kết quả không sao tránh khỏi là Yassin sẽ bị xử tử. Không thể phủ nhận y là một kẻ phản bội, và đã tham gia sâu vào vụ giết Bseiso.

Ngay sau đó, tại Oslo, một đại biểu Palestine đã nổi giận về vụ bắt giữ Yassin và vụ sát hại Bseiso. Anh ta hỏi một trong những người Israel những gì ông ta biết. “Tôi không biết gì về câu chuyện này,” người Israel nói. Thực sự,  ông ta không tham gia vào bất kỳ bí mật tình báo nào nhưng hiểu chuyện gì đã xảy ra từ những điều ít ỏi mà ông nghe được từ Peres và Beilin. “Nhưng tất cả hãy uống mừng vì đó là vụ ám sát cuối cùng.” Ông ấy thêm một từ cuối cùng bằng tiếng Ả Rập. Inshallah (Tiếng Ả Rập,  có nghĩa Như ý của Alllah).

Các đại biểu quanh bàn – bốn người Palestin, ba người Israel Do Thái, và hai người Na Uy – tất cả đều nâng ly. Bầu không khí lạc quan. Các cuộc đàm phán đã kéo dài sáu tháng cho đến nay và đã trao đổi những lá thư lịch sử công nhận lẫn nhau giữa hai cựu thù – từ Rabin đến Arafat, và từ Arafat đến Rabin. Những lá thư này sẽ phát triển thành một loạt các thỏa thuận được gọi là Hiệp định Oslo. Ở giai đoạn đầu tiên, hiệp định đã tạo ra Chính quyền Palestine tự trị (PA), cơ quan này sẽ cai trị hầu hết lãnh thổ có người Palestine sinh sống. Người Palestine cam kết ngăn chặn Intifada và từ bỏ chủ nghĩa khủng bố.

Cuộc xung đột đẫm máu ở Trung Đông dường như cuối cùng cũng có thể đi đến một kết thúc hòa bình. Yasser Arafat và hầu hết các nhà lãnh đạo của PLO và Fatah rời Tunis và đến cư trú tại các lãnh thổ PA bị chiếm đóng và thiết lập nền tự trị.

Ngay cả Adnan Yassin dường như cũng được hưởng lợi từ sự hợp tác mới hình thành. Hiệp định Oslo thành lập các ủy ban điều phối an ninh, với các đại biểu từ quân đội và bộ máy tình báo của cả hai bên. Lần đầu tiên, các quan chức hàng đầu của Mossad và Shin Bet gặp gỡ những đối tác mà vài tháng trước đó đã từng là mục tiêu của họ cho hoạt động gián điệp hoặc ám sát. Các cuộc họp được tổ chức trên lãnh thổ Palestine hoặc tại các khách sạn ở Tel Aviv hoặc Jerusalem. Hai bên đã vượt qua những nghi ngờ ban đầu qua việc trêu chọc nhau một cách vui vẻ về quá khứ – ai đã thành công trong việc lừa ai, liệu người Palestine có tiến hành các hoạt động mà người Israel không biết hay không, ở đâu và khi nào người Israel đã phá vỡ các kế hoạch của người Palestine.

Người Israel đã tận dụng bầu không khí vui vẻ này để yêu cầu sự khoan hồng cho Yassin. Một người tham gia Mossad trong các cuộc họp của ủy ban cho biết: “Chúng tôi nêu ra điều đó như một lời cầu xin về một cử chỉ thiện chí để đổi lấy hàng nghìn tù nhân Palestine mà Israel đã cam kết trả tự do như một phần của thỏa thuận.

Áp lực, và bầu không khí, đã có hiệu quả.

Cuối cùng, Yassin không bị xử tử mà chỉ bị kết án mười lăm năm tù. Đó là một bản án khoan hồng, xét theo mọi khía cạnh. Vào mùa hè năm 1993, có vẻ như Yassin sẽ sống để chứng kiến ​​một nền hòa bình lâu dài ở Trung Đông. Inshalla.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s