Nền Dân Chủ Hoa Kỳ có thể xuất khẩu được không?

P071305ED-0249

 George W. Bush đứng cùng những người nhận Giải thưởng Dân chủ năm 2005 của Quỹ Quốc gia về Dân chủ

David Goldman

Biên dịch: GaD

Nếu các quyền con người chỉ xuất phát từ thiên nhiên chứ không phải từ Thiên Chúa, thì chúng không phụ thuộc vào đức tin, mà chỉ dựa vào lý trí khám phá ra chúng – giống như cách lý trí khám phá ra bất kỳ nguyên tắc tự nhiên nào khác: các nguyên tắc của tổ chức chính trị được “suy ra”. như Leo Strauss đã nói, “từ mong muốn tự bảo quản” trong công thức của Thomas Hobbes.[1] Nhưng, như chúng ta đã thấy đi thấy lại trong lịch sử và trong những sự kiện trọng đại của thời đại chúng ta, khi đàn ông mất niềm tin, họ cũng mất đi khát vọng sống, và cùng với đó là khát vọng tự bảo vệ bản thân. Quyền tự nhiên, theo cách hiểu của các nhà triết học thế tục từ Hobbes đến Strauss, vẫn hấp dẫn một thế hệ trí thức Hoa Kỳ, những người tìm kiếm lợi ích của tôn giáo mà không có tiền đề là đức tin. Nếu các nguyên tắc của một xã hội tốt là một vấn đề suy diễn hơn là niềm tin, thì không có gì đặc biệt ở Mỹ, ngoại trừ việc người Mỹ đã suy ra các nguyên tắc đúng đắn phần nào trước các dân tộc khác. Vì vậy, các dân tộc khác có thể đơn giản được dạy để xây dựng một xã hội tốt đẹp giống như cách mà họ có thể được dạy để xây dựng một cây cầu hoặc một nhà máy điện. Hiến pháp kiểu Mỹ có thể không hoạt động hiệu quả ở Iraq như ở quê nhà – đối với vấn đề đó, nhà máy điện Iraq cũng vậy – nhưng nó nên đóng vai trò là một hàm xấp xỉ (functioning approximation).

Đó là tiền đề của Chương trình nghị sự Tự do Bush, chiến lược lớn của Mỹ nhằm thiết lập các nền dân chủ ổn định ở Trung Đông, bắt đầu từ Iraq. Với cuộc phiêu lưu kiểu Don Quixote này, chính quyền Bush đã thực hiện sứ mệnh to lớn mà họ nhận được sau ngày 11 tháng Chín 2001, và biến nó thành cuộc khủng hoảng bầu cử năm 2008. Đây có lẽ là hành động tồi tệ nhất của những ý định tốt từng gây hại cho chính sách đối ngoại của Mỹ.

Vài tháng sau khi Mỹ xâm lược Iraq, Tổng thống khi đó là George W. Bush đã hình dung ra một thế giới gồm các quốc gia dân chủ. Ông nói với Tổ chức Quốc gia về Nền dân chủ (National Endowment for Democracy) ngày 6 tháng Mười Một 2003: “Chúng ta đã chứng kiến, trong hơn một thế hệ, tiến bộ nhanh nhất của tự do trong câu chuyện 2.500 năm của nền dân chủ,” nêu những chiến thắng của Mỹ trong Thế Chiến II và Chiến tranh lạnh.

Chúng tôi đã đạt đến một bước ngoặt lớn khác – và quyết tâm mà chúng tôi thể hiện sẽ định hình giai đoạn tiếp theo của phong trào dân chủ thế giới…. Cam kết của chúng tôi đối với nền dân chủ cũng được thử nghiệm ở Trung Đông, đó là trọng tâm của tôi ngày hôm nay và phải là trọng tâm trong chính sách của Mỹ trong nhiều thập kỷ tới. Ở nhiều quốc gia ở Trung Đông – những quốc gia có tầm quan trọng chiến lược lớn – dân chủ vẫn chưa bén rễ. Và những câu hỏi đặt ra: Liệu các dân tộc ở Trung Đông bằng cách nào đó đã vượt ra khỏi tầm với của tự do? Có phải hàng triệu đàn ông, đàn bà và trẻ em bị lịch sử hay văn hóa lên án là sống trong chế độ chuyên quyền không? Có phải họ một mình không bao giờ biết tự do, và thậm chí không bao giờ có quyền lựa chọn trong vấn đề? Tôi chắc chắn không tin điều đó. Tôi tin rằng mỗi người đều có khả năng và quyền được tự do.

Tổng thống đã trả lời “những người hoài nghi nền dân chủ”, người “khẳng định rằng các truyền thống của đạo Hồi là không phù hợp với chính phủ đại diện”:

“Sự hạ mình trong văn hóa”, như Ronald Reagan đã gọi nó, có một lịch sử lâu đời. Sau khi Nhật Bản đầu hàng vào năm 1945, một chuyên gia được gọi là Nhật Bản khẳng định rằng nền dân chủ ở đế chế cũ đó sẽ “không bao giờ hoạt động”. Một nhà quan sát khác đã tuyên bố triển vọng cho nền dân chủ ở nước Đức thời hậu Hitler là, tôi trích dẫn, “tốt nhất là không chắc chắn” – ông đưa ra tuyên bố đó vào năm 1957. 70 năm trước, tờ Sunday London Times [sic] đã tuyên bố 9/10 dân số Ấn Độ “mù chữ không quan tâm đến chính trị.” Tuy nhiên, khi nền dân chủ Ấn Độ bị đe dọa vào thập niên1970, người dân Ấn Độ đã thể hiện cam kết về quyền tự do trong một cuộc trưng cầu dân ý toàn quốc nhằm cứu lấy hình thức chính phủ.[2]

Niềm tin ngây thơ của Bush vào sức mạnh chữa trị của nền dân chủ đã mở rộng đến tổ chức khủng bố Hezbollah của Lebanon, kẻ đánh bom liều chết đã giết hàng trăm lính thủy đánh bộ Mỹ ở Beirut vào năm 1983. Tại một cuộc họp báo ngày 16 tháng 3 năm 2005, Bush nói rằng nếu Hezbollah lên nắm quyền, khu vực bầu cử của nó sẽ buộc nó phải tập trung vào việc sửa chữa các ổ gà:

Chính sách của chúng tôi là: Chúng tôi muốn có một nền dân chủ mạnh phát triển ở Lebanon. Chúng tôi tin rằng sẽ có một nền dân chủ phát triển mạnh, nhưng chỉ khi – nhưng chỉ khi – Syria rút… hoàn toàn quân đội của họ ra khỏi Lebanon…. Tôi thích ý tưởng về những người tranh cử. Có một tác động tích cực khi bạn tranh cử. Có thể một số người sẽ tranh cử và nói, hãy bầu cho tôi, tôi mong muốn làm nổ tung nước Mỹ. Tôi không biết, tôi không biết liệu đó có phải là nền tảng của họ hay không. Nhưng tôi không nghĩ vậy. Tôi nghĩ những người thường tranh cử nói rằng hãy bỏ phiếu cho tôi, tôi mong được sửa các ổ gà của bạn hoặc đảm bảo rằng bạn có bánh mì trên bàn.

Có hai vấn đề với tầm nhìn của cựu tổng thống. Một là cái chết về nhân khẩu học của từng quốc gia mà Hoa Kỳ đã giải phóng sau Thế chiến II và Chiến tranh Lạnh. Sau khi châu Âu và Nhật Bản tan hoang trong các cuộc Thế chiến thế kỷ 20, Mỹ đã áp đặt mô hình của mình lên những người chiến bại. Điều này có vẻ là một kết quả tích cực nếu không phải vì một sơ suất – đó là thực tế là tất cả các quốc gia bại trận đang chết dần.

Vấn đề thứ hai là tất cả các cuộc bầu cử tự do được tổ chức trong thế giới Islam, dù có hay không sự khuyến khích của Mỹ, đều khiến những người Islam cực đoan trở lại thù địch với Mỹ.

“Chương trình nghị sự về Tự do” của Bush nghe có vẻ hay – không phải tất cả chúng ta đều muốn nghĩ rằng tất cả mọi người trên thế giới đều là người Mỹ? – nhưng như một vấn đề thực tế, trung bình trong chớp mắt của nó bằng không. Những người ủng hộ nó đang phạm phải sai lầm về thành phần: tất cả các dân tộc trên thế giới có thể là người Mỹ tiềm năng, nhưng nước Mỹ bao gồm những cá nhân chạy trốn khỏi nền văn hóa thiếu sót của chính họ để trở thành người Mỹ. Vào năm 1620, chỉ một bộ phận những người theo đạo Tin lành bất đồng tin vào quyền tự quản, dựa trên tiền đề tôn giáo sâu sắc rằng mọi người đàn ông và phụ nữ phải tham gia vào sự mặc khải qua Kinh thánh. Không thể nghi ngờ gì nữa, những người nhập cư từ châu Âu đã tạo nên siêu cường tương lai ở Mỹ. Chắc chắn là người Anh đã áp dụng chế độ dân chủ song song với Mỹ, nhưng hầu hết các đối thủ cạnh tranh của Mỹ không tin vào dân chủ, mà là một số hình thức chủ nghĩa tập thể: trong quan hệ giữa Thần quyền và Nhà nước (Throne and Altar), hoặc theo ý chí phổ biến của Rousseau, với một số màu sắc của chủ nghĩa dân tộc hoặc chủng tộc.

Cuộc phẫu thuật đã thành công, nhưng bệnh nhân đã chết

Hầu hết các quốc gia nợ nền dân chủ mới của họ trước sự can thiệp của Mỹ sẽ nhỏ hơn nhiều (và xám hơn nhiều) vào giữa thế kỷ này; hầu hết chúng sẽ bị suy giảm đến mức mà sự tồn tại của quốc gia sẽ không bền vững.

1

Như Tổng thống Bush đã nói, Hoa Kỳ đã giải phóng Đức, Italia và Nhật Bản khỏi các chính phủ giết người và độc tài. Tuy nhiên, vào cuối thế kỷ này, số người Đức còn sống sẽ giảm gần một nửa, số người Nhật giảm hơn một nửa, và khoảng 3/5 số họ sẽ trên 60 tuổi. Mỹ đã phá hủy ảo tưởng về ưu thế chủng tộc và hy vọng về đế chế của người Đức và người Nhật, và thay vào đó, họ đưa ra một vị trí khiêm tốn trên thế giới dưới sự chèo kéo của sức mạnh Mỹ. Có vẻ như người Đức và người Nhật không sinh sản trong điều kiện nuôi nhốt. Đã đánh mất Cơ đốc giáo của họ cho chủ nghĩa dân tộc, và mất chủ nghĩa dân tộc của họ để thua cuộc, người châu Âu dường như không muốn là gì nhiều. Mặc dù Hoa Kỳ thận trọng giữ Hoàng đế Nhật trên ngai vàng, nhưng người Nhật hầu như đã mất tất cả mối liên hệ với Phật giáo và Thần đạo trong quá khứ của họ.

Trận bão lửa Dresden tháng Hai 1945 và vụ tấn công hạt nhân vào Hiroshima và Nagasaki tháng Tám năm đó đã giết chết hơn vài trăm nghìn người. Theo nghĩa rộng hơn, những cuộc tấn công đó đã giết chết tất cả những người Đức và Nhật Bản đã từng sống và đang sống. Động vật bị thương chui vào hố và chết; các nền văn hóa bị sỉ nhục biến thành vô sinh và mất trí nhớ. Đức và Nhật Bản tránh dân chủ là có lý do, họ tin rằng hy vọng tồn tại của họ nằm ở bản sắc tập thể. Dựa trên sự thật, người ta có thể nói rằng niềm tin này không sai, chỉ là xấu xa và bi thảm. Sự ra đời của các chính phủ dân chủ giữa những bên thua cuộc trong Thế chiến II và Chiến tranh Lạnh đã giải quyết được một vấn đề cho nước Mỹ – nó thay thế các chế độ thù địch và ghê tởm – nhưng nó không làm được gì để giải quyết vấn đề cơ bản của các quốc gia liên quan, đó là sự tồn tại của họ trong thế kỷ tiếp theo. Dân chủ, chắc chắn, không phải là vấn đề. Nhưng nó không phải là giải pháp. Đối với các quốc gia bị giam cầm được giải phóng sau khi chủ nghĩa Cộng sản sụp đổ, bức tranh thậm chí còn tồi tệ hơn đối với Nhật Bản và Đức; hầu hết trong số họ sẽ bị sụt giảm dân số hơn một nửa.

“Ý tưởng của các nhà kinh tế học và triết học chính trị, cả khi chúng đúng và sai, đều mạnh mẽ hơn những gì thường được hiểu. Thực tế trên thế giới được cai trị bởi ít người nào khác. Những người thực dụng, những người tin rằng mình hoàn toàn được miễn trừ khỏi bất kỳ ảnh hưởng trí tuệ nào, thường là nô lệ của một số nhà kinh tế học không còn tồn tại. Những kẻ điên cuồng trong quyền hành, những người nghe thấy tiếng nói trong không khí, đang chắt lọc sự điên cuồng của họ khỏi một số người viết nguệch ngoạc trong học thuật của một vài năm trước,” John Maynard Keynes đã viết.[3] “Chương trình nghị sự về Tự do” bắt nguồn từ triết lý Khai sáng của Hobbes, giả định một cá nhân biệt lập bận tâm đến sự sống còn về thể chất. Vấn đề tồn tại văn hóa – khả năng một dân tộc (hoặc đa số dân tộc) có thể bám vào một nền văn hóa lạc hậu hoặc thậm chí man rợ, bởi vì nền văn hóa đó tạo cho họ một bức tường thành chống lại sự chết – không xảy ra đối với triết học chính trị Khai sáng. Như Franz Rosenzweig đã nói, các nhà triết học nhắc nhở một đứa trẻ nhỏ đang thò ngón tay vào tai và hét lên: “Tôi không thể nghe thấy bạn” khi đối mặt với cái chết.

Các cuộc đối đầu được bầu chọn trong Thế giới Islam

Hầu như không có ngoại lệ, các cuộc bầu cử “tự do và công bằng” ở Trung Đông, được tổ chức dưới sự giám sát của Mỹ hoặc với sự chấp thuận của Mỹ, đã đưa kẻ thù của Mỹ lên nắm quyền. Sáu năm sau khi Tổng thống Bush đề nghị rằng Hezbollah – khi đó và hiện đang đứng đầu danh sách các tổ chức khủng bố bị cấm vận của Mỹ – có thể bị chế ngự bởi chính trị bầu cử, lực lượng dân quân do Iran và Syria hậu thuẫn đang kiểm soát hiệu quả chính phủ Lebanon, và hơn thế nữa quan tâm đến thánh chiến hơn là trong ổ gà. Vào cuối tháng Một 2011, quốc hội Lebanon đã chọn ứng cử viên của Hezbollah, Najib Mitaki, làm thủ tướng mới của đất nước, thay thế Saad Hariri được Arab Xê-út hậu thuẫn. Cuộc khủng hoảng chính trị lật đổ Hariri nảy sinh từ những phát hiện của tòa án quốc tế điều tra vụ ám sát bằng bom xe năm 2005 đối với cha của Hariri, cựu Thủ tướng Rafik Hariri. Tòa án đã xác định Hezbollah là thủ phạm trong vụ ám sát, và Hezbollah – lực lượng mạnh hơn quân đội Lebanon – đã đe dọa một cuộc nội chiến. Không có phát súng nào được khai hỏa, quốc hội Lebanon đã héo úa trước sự đe dọa của Hezbollah và đưa người đại diện của họ vào.

Vụ giết Hariri cha năm 2005 đã gây ra các cuộc biểu tình mà báo chí gọi là “Cuộc cách mạng tuyết tùng”. Ngày 4 tháng Ba, Charles Krauthammer của Washington Post đã viết về “buổi bình minh của một khoảnh khắc vinh quang, tinh tế, mang tính cách mạng ở Trung Đông.”[4] John Derbyshire của National Review đã sớm tuyên bố rằng “điều này đã là một vài tuần tồi tệ đối với những người bi quan của chúng tôi… với Các cuộc biểu tình kiểu năm 1989 diễn ra trên các đường phố ở Beirut.”[5] Một người nổi tiếng gièm pha Bush, Fareed Zakaria của Newsweek, thừa nhận rằng“ Bush đúng ”và“ có thể thay đổi thế giới. ” Đó là lúc đó.

Tháng Một 2006, Hamas đã vượt qua cuộc bầu cử đầu tiên được tổ chức kể từ năm 1996 cho Hội đồng Lập pháp Palestine (PLC), cơ quan lập pháp của Chính quyền Quốc gia Palestine (PNA), giành được 74 ghế. Phe Fatah cầm quyền chỉ thắng được 45. Không có cuộc bầu cử nào được tổ chức kể từ đó.

Đảng Islam AK (Công lý và Phát triển) của Tayyip Erdogan đã giành được chiến thắng rõ ràng trong cuộc tổng tuyển cử ngày 22 tháng Bảy 2007 với 47% phiếu bầu. Tháng Chín 2010, 58% cử tri ủng hộ quan điểm của Erdogan trong một cuộc trưng cầu dân ý về hiến pháp cho phép tổng thống và quốc hội kiểm soát hiệu quả cơ quan tư pháp và làm giảm vai trò của quân đội trong nền chính trị Thổ Nhĩ Kỳ. Thổ Nhĩ Kỳ đã không còn là đồng minh của Mỹ vì mọi mục đích thực tế.

Kể từ cuộc bầu cử năm 2010 của Iraq, nơi tạo ra một quốc hội bị chia rẽ theo đường lối sắc tộc và giáo phái, Thủ tướng Nouri al-Maliki – một người Shi’ite nợ vị trí của mình đối với Iran – đã nổi lên như một nhân vật chính trị thống trị của đất nước. Hiện tại, Iran và Mỹ chia sẻ quyền lực ở Iraq. Thủ lĩnh dân quân Shi’ite Moqtada al-Sadr, người có lực lượng vũ trang đã chiến đấu chống lực lượng Mỹ trong suốt năm 2004 và 2005, sống lưu vong ở Iran, đã trở về vào tháng Một và al-Maliki đã mời một số người ủng hộ al-Sadr tham gia chính phủ. “Khi thuyết phục Moqtada al-Sadr ủng hộ Maliki, Iran đã tạo ra một động lực lớn cho nỗ lực của Maliki để giữ vị trí thủ tướng. Một khi Xu hướng Sadrist của al-Sadr (đảng Shia mạnh nhất chống lại sự lãnh đạo của Maliki) nhượng bộ, tất cả các nhóm Shia khác cuối cùng cũng tuân theo”, Marina Ottaway của Quỹ Carnegie vì Hòa bình Quốc tế[6] viết. Iraq, al-Sadr đe dọa sẽ phản kháng vũ trang nếu Mỹ trì hoãn kế hoạch loại bỏ tất cả lính Mỹ vào cuối năm 2011: “Chúng tôi vẫn đang chống lại sự chiếm đóng thông qua các cuộc kháng chiến vũ trang, văn hóa và tất cả các loại, vì vậy hãy lặp lại sau tôi: không, không có quân chiếm đóng .”

“Cuộc bầu cử năm 1970 của Pakistan – cuộc bầu cử tự do và công bằng nhất trong lịch sử quốc gia – dẫn đến nội chiến, chiến tranh với Ấn Độ và sự phân chia đất nước thành Pakistan và Bangladesh,” Stanley Kurtz của National Review viết năm 2007. Nỗ lực của Pakistan nhằm trấn áp người Bengali cuộc nổi dậy gây ra thương vong được báo cáo khác nhau từ 200.000 đến 3 triệu; thêm 8 triệu người Bengal chạy sang Ấn Độ để an toàn. “Pakistan không phải là một nền dân chủ,” Kurtz nói thêm. “Pakistan chưa bao giờ là một nền dân chủ. Nếu Pakistan áp dụng bẫy bầu cử của nền dân chủ trong thời gian tới, điều đó sẽ không làm cho Pakistan trở thành một nền dân chủ tự do đích thực. Các cuộc bầu cử tự do và công bằng chỉ có thể giải tán Pakistan trong hỗn loạn, và/hoặc bắt đầu một quá trình tiến hóa theo hướng thống trị của chủ nghĩa Islam. Bầu cử hay không, nếu Pakistan sớm đạt được sự ổn định, thì điều đó sẽ không phải do nền dân chủ. Sự ổn định của Pakistan trong thời gian tới chỉ có thể là kết quả của sự cân bằng bấp bênh giữa các phe phái chính trị phần lớn là phi đạo đức và phi dân chủ.”[7]

Người ta có thể nói thêm rằng khi Ayatollah Khomeini lên nắm quyền ở Iran, hơn 98% người Iran đã bỏ phiếu “đồng ý” trong một cuộc trưng cầu dân ý về việc liệu Iran có nên trở thành một nước cộng hòa Islam hay không.

Sau khi gần 4.500 người Mỹ thiệt mạng ở Iraq và 1.400 người ở Afghanistan, cũng như khoản chi tiêu hàng nghìn tỷ đô la, thật khó để có một cuộc thảo luận sôi nổi về sự thành công hay thất bại trong chính sách của Mỹ ở Iraq. Bất kể mọi thứ có diễn ra tồi tệ như thế nào ở Iraq, sẽ có những cuộc phản đối rằng tất cả sẽ ổn nếu chỉ cần chúng ta “đi đúng hướng”. Sau tám năm chiếm đóng và tiêu tốn rất nhiều xương máu và kho báu, có vẻ công bằng khi đặt câu hỏi về một khóa học như vậy có thể là gì; nếu Mỹ chiếm đóng Iraq vô thời hạn và chi số tiền vô hạn, thì điều đó có thể khiến Iraq trông giống như bất cứ thứ gì họ muốn. Tuy nhiên, để dùng các phương tiện của riêng mình, Iraq sẽ trở thành một tỉnh (satrapy) của Ba Tư (tức Iran).

Dưới sự chiếm đóng của Mỹ, người Iraq đã tổ chức các cuộc bầu cử quốc gia, và theo nghĩa đó, Mỹ có thể nhận được công lao vì đã tài trợ cho một nền dân chủ mới. Nhưng sự ổn định giúp các cuộc bầu cử có thể diễn ra đã bị mua đắt, và phải trả giá bằng cái giá là xung đột tồi tệ hơn đang diễn ra. So sánh với Chiến tranh Ba mươi năm là đáng kinh ngạc. Chúng ta đã thấy cách thống chế vĩ đại Albrecht von Wallenstein dạy quân đội sống bằng cướp bóc và đã thành công xuất sắc đến mức gần một nửa số người dân Trung Âu chết đói. Tướng David Petraeus, người chỉ huy Bộ Chỉ huy Trung tâm của Hoa Kỳ (CENTCOM) trong thời kỳ “bùng nổ” năm 2008, đã dạy cho đất nước sống nhờ vào ông. Wallenstein đã đưa một trăm nghìn người vào thực địa, một đội quân có quy mô đáng sợ đối với thời đại, bằng cách biến quân đội đế quốc thành một loài ký sinh tiêu thụ sinh kế của các tỉnh quê hương của đế chế. Petraeus chiêu mộ một số lượng giống hệt người Arab Sunni bằng cách phân phát (theo nghĩa đen) các túi tiền. Bắt đầu với Iraq, quân đội Mỹ đã tiến hành quân sự hóa nhiều khu vực rộng lớn ở Trung Đông và Trung Á với danh nghĩa bình định. Và bây giờ Mỹ đang tham gia vào một cuộc rút lui chiến lược lớn khỏi trách nhiệm trong khu vực, bỏ lại những người đàn ông có vũ khí và lý do tuyệt vời để sử dụng chúng.

“Sự gia tăng” của Petraeus đã làm giảm đáng kể mức độ bạo lực ở Iraq bằng cách thu hút hầu hết các chiến binh Sunni sẵn có vào một lực lượng dân quân do Mỹ tài trợ, “Những đứa con của Iraq” hay Sunni Awakening. Với tiền bạc, vũ khí và sự huấn luyện của Mỹ, tàn dư của chế độ Saddam Hussein đã trở thành một lực lượng chiến đấu hiệu quả hơn nhiều so với cảnh sát nhà nước của nhà độc tài không còn tồn tại. Petraeus đã tái tạo sự cân bằng sức mạnh quân sự giữa người Sunni và người Shi’ite bằng cách tái tạo lại năng lực chiến đấu của chiến binh cũ trong khi thuyết phục các chiến binh thân Iran tiết chế thời gian. Tuy nhiên, để đạt được sự cân bằng quyền lực này, ông đã xây dựng sức mạnh quân sự của người Sunni đến mức – lần đầu tiên trong lịch sử của Iraq – người Sunni và người Shi’ite có khả năng chiến đấu trong một cuộc nội chiến toàn diện với lực lượng vũ trang chuyên nghiệp. “Xây dựng quốc gia” ở Iraq đã không xây dựng được bất kỳ đặc điểm chức năng nào của xã hội dân sự (một khái niệm cho đến nay chưa được biết đến đối với vùng Lưỡng Hà), tất nhiên, ngoại trừ những nhóm giết người có tổ chức hoạt động tốt nhất mà Iraq từng có. Người Iran không quan tâm đến việc làm gián đoạn sự gia tăng. Nếu họ làm như vậy, quân đội Mỹ có thể đã làm được điều đó với những người ủy nhiệm địa phương của họ, những người không bao giờ có thể đánh lại Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ. Khi đã trang bị vũ khí cho tất cả các bên trong cuộc xung đột và khiến họ xa nhau bởi mối đe dọa vũ khí, Hoa Kỳ giờ đây dự kiến ​​sẽ ra đi, để lại cho các chính phủ hòa giải dân tộc tại chỗ sẽ thuyết phục các lực lượng dân quân được trang bị tốt và có tổ chức tốt chơi theo luật. Người Anh đã chia rẽ và chinh phục, trong khi người Mỹ đề xuất chia cắt và biến mất.

Một trung đoàn quân chính quy Iran đã vượt biên giới vào miền nam Iraq vào ngày 16 tháng 12 năm 2009, và cắm cờ Iran trên một mỏ dầu của Iraq không hoạt động tại Fakka. Lúc đầu, quân đội Iran phủ nhận sự xâm nhập, nhưng sau đó hai ngày thông báo trong một chương trình phát thanh bằng tiếng Arab, “Lực lượng của chúng tôi đang ở trên đất của chúng tôi và dựa trên các biên giới quốc tế đã biết, giếng này thuộc về Iran.” Không có dầu nào chảy ra từ cơ sở Fakka, nhưng Iran đã khẳng định rõ quan điểm của mình: phản ứng thận trọng của chính phủ Iraq đối với cuộc xâm lược nhỏ cho thấy chính quyền ở Baghdad có thái độ như thế nào đối với Tehran. “Các chính trị gia Sunni tố cáo điều mà họ gọi là phản ứng thiếu quyết liệt của lực lượng an ninh Iraq – cuộc xâm nhập không gặp phải sự phản kháng nào – những người mà họ cáo buộc đã bị xâm phạm bởi ảnh hưởng của Iran”, Washington Post đưa tin ngay sau đó. “Kể từ cuộc xâm lược do Hoa Kỳ lãnh đạo năm 2003, ảnh hưởng của người Shiite Iran đã tăng dần đều ở Iraq. Nhiều nhà lãnh đạo Iraq được người Mỹ cài đặt từ rất sớm đã sống lưu vong ở Iran trong nhiều năm, và tiền bạc, vũ khí và các nhân viên tình báo của Iran đã tràn qua biên giới mà cả người Iraq và người Mỹ đều không thể kiểm soát.”[8]

Các bức điện ngoại giao do WikiLeaks công bố cho thấy sự bất bình giữa các đồng minh Arab của Mỹ trước ảnh hưởng ngày càng gia tăng của Iran ở Iraq. Trong cuộc gặp ngày 22 tháng Ba 2009, với cố vấn chống khủng bố của Tổng thống Obama John Brennan và các quan chức Mỹ khác, Quốc vương Abdullah của Arab Xê Út nói rằng ông “không tin tưởng gì vào Thủ tướng Iraq Maliki, và Đại sứ Mỹ tại Arab Xê Út cũng biết rõ quan điểm của tôi.” Nhà vua nói thêm rằng ông đã từ chối lời đề nghị của cựu Tổng thống Bush về việc ông gặp Maliki – vì ông đã gặp Maliki sớm trong nhiệm kỳ của Maliki và người Iraq đã đưa cho ông một danh sách bằng văn bản về các cam kết hòa giải ở Iraq, nhưng đã không tuân theo. thông qua bất kỳ trong số họ. Vì lý do này, Nhà vua nói, Maliki không có uy tín. “Tôi không tin người đàn ông này,” Nhà vua nói. “Anh ấy là một đặc vụ Iran.” Nhà vua cho biết ông đã hỏi cả Bush và cựu phó tổng thống Cheney, “Làm thế nào tôi có thể gặp một người mà tôi không tin tưởng?” Maliki đã “mở ra cánh cửa cho ảnh hưởng của Iran ở Iraq” kể từ khi nắm quyền, Nhà vua nói, và ông “không hy vọng chút nào” đối với Maliki, “nếu không tôi sẽ gặp ông ấy.”[9]

Người Islam có muốn dân chủ kiểu Mỹ không?

Tổng thống Bush hỏi tại sao người Arab nên khao khát tự do hơn người Mỹ. Câu trả lời là tự do chính trị có một cái giá: nó đòi hỏi một mức độ tin cậy phi thường. Trong một nước cộng hòa dân chủ, các cá nhân giao quyền biểu quyết của họ cho một đại diện mà họ không có quan hệ huyết thống, ở một thành phố thủ đô xa xôi, họ có thể không bao giờ đến thăm và giao cho người đại diện này thực hiện các thỏa thuận với đại diện khác của những người mà họ không biết. Khi quá trình xa vời và trừu tượng này dẫn đến những quyết định có hại hoặc không được hoan nghênh, công dân của một nền dân chủ phải chấp nhận chúng và hy vọng rằng một vòng bỏ phiếu và đàm phán trong tương lai sẽ tạo ra một kết quả khác. Các cử tri chỉ sẵn sàng chấp nhận sự đảo ngược đó khi họ tin rằng các quyền của mọi công dân là thiêng liêng, và quyết định của người dân bằng quy trình dân chủ có thẩm quyền mà không ai có thể xúc phạm bằng bạo lực. Cuộc bỏ phiếu là thiêng liêng vì quyền của mọi công dân là do Chúa ban và do đó thiêng liêng. Nói tóm lại, dân chủ đòi hỏi sự tin tưởng vào một ý tưởng trừu tượng về quyền và đủ niềm tin vào quá trình để chấp nhận những kết quả không thuận lợi.

Iraq là một thực thể nhân tạo được các nhà ngoại giao Anh kết hợp lại với nhau sau Thế Chiến I, kết hợp các tỉnh của người Kurd, người Sunni Arab và người Shi’ite Arab của Đế chế Ottoman không còn tồn tại. 1/3 người Iraq vẫn kết hôn với anh em họ của họ, tại một trong những xã hội lấy thị tộc làm trung tâm nhất trên thế giới. Nhà nhân chủng học Philip Carl Salzman lập luận rằng: Thật là kỳ lạ khi cho rằng người Iraq sẽ cư xử giống như người Mỹ.

Trung Đông Arab phần lớn vẫn là một xã hội tiền hiện đại, bị chi phối bởi các mối quan hệ gia tộc và cưỡng bức bạo lực. Mọi người ở cả nông thôn và thành phố có xu hướng chỉ tin tưởng những người thân của họ, và sau đó chỉ tương đối với mức độ gần gũi của họ. Mọi người xác định lợi ích của mình theo lợi ích của nhóm mình và đối lập với lợi ích của các nhóm khác. Sự sùng bái danh dự ngày càng lan rộng đòi hỏi mọi người phải hỗ trợ nhóm của họ một cách thô bạo nếu cần, khi xung đột nảy sinh.

Những gì còn thiếu ở Trung Đông Arab là những công cụ văn hóa để xây dựng một quốc gia hòa nhập và thống nhất. Chất kết dính văn hóa của phương Tây và các xã hội hiện đại thành công khác – bao gồm pháp quyền và chủ nghĩa hợp hiến, nhằm điều chỉnh sự cạnh tranh giữa các nhóm không liên quan – không có trong thế giới Arab. Hệ quy chiếu trong một xã hội bộ lạc luôn là “nhóm của tôi so với nhóm kia”. Hệ thống “đối lập cân bằng” này là giải pháp thay thế cấu trúc đối lập với chủ nghĩa hợp hiến phương Tây một cách ngoan cố.[10]

Bush “trịch thượng” bác bỏ ý tưởng rằng, mong muốn của các dân tộc khác có thể khác với chúng ta. Tuy nhiên, các nhà triết học chính trị Arab hiểu rõ về sự khác biệt và sự hạ mình dường như là một thuật ngữ quá nhẹ cho sự tự mãn của người Mỹ mà phớt lờ những phản đối của họ.

Chúng tôi đã gặp Giáo sư Ali Allawi, nhà triết học chính trị nổi tiếng nhất của Iraq. Bằng cách nói thông tục kiên nhẫn và sáng suốt, Allawi cố gắng giải thích cho độc giả Mỹ tại sao đất nước của ông khác hẳn đất nước của họ:

Phương Tây hiện đại – đặc biệt là phần nói tiếng Anh – được xác định bằng một sự thay đổi quyết định khỏi tập thể và thiêng liêng và hướng tới cá nhân và thế tục. Theo hình dung của phương Tây, cá nhân được tôn vinh và trao quyền quyết định quá trình phát triển cá nhân họ, cùng với quá trình phát triển của xã hội, thông qua cách diễn đạt về quyền và việc thực hành một nền dân chủ dựa trên luật lệ và quy tắc. Mục đích chính của xã hội trở thành cung cấp môi trường cho các cá nhân phát triển tiềm năng của họ và trong quá trình đó, làm giàu và nâng cao xã hội nói chung. Các xã hội hiện đại khác bác bỏ quan điểm cho rằng cá nhân phải là tâm điểm chú ý không phân chia; họ đảo ngược công thức. Lợi ích của nhóm – có thể là đảng, gia tộc, quân đội hay quốc gia – trở thành tối quan trọng.[11]

Trong Diễn văn nhậm chức lần thứ hai, George W. Bush đưa ra lý thuyết: “Các lợi ích quan trọng của nước Mỹ và niềm tin sâu sắc nhất của chúng ta giờ đây là một. Từ ngày thành lập, chúng tôi đã tuyên bố rằng mọi người đàn ông và phụ nữ trên trái đất này đều có quyền và phẩm giá, và giá trị vô song, bởi vì họ mang hình ảnh của Đấng Tạo dựng Trời và Đất.” Tuy nhiên, nếu nền dân chủ Mỹ bắt nguồn từ một nền thần học nhất định, thì có vẻ thích hợp để đặt câu hỏi liệu một nền thần học khác có dẫn đến các kết luận chính trị khác nhau hay không.

Islam bác bỏ quan niệm của phương Tây về cá nhân; Theo quan điểm Islam, Allawi giải thích, tính cá nhân theo quan niệm phương Tây không chỉ đơn thuần là không mong muốn mà còn là bất khả thi, là sự sỉ nhục chống lại chủ quyền tuyệt đối của Allah. Ông nhận xét: “Islam rời khỏi xu hướng chủ đạo của các cấu trúc hiện đại của cá nhân và nhóm. Ý niệm về một cá nhân con người không chỉ vắng mặt trong tư duy Islam mà còn không thể diễn tả bằng ngôn ngữ Arab. Chỉ có Chúa mới có tính cá nhân và tính duy nhất; cá nhân chỉ đơn thuần là một công cụ, như nó vốn có.[12] “Vì vậy, đòi hỏi quyền và khả năng hành động tự chủ mà không tham chiếu đến nguồn gốc của những điều này trong Đức Chúa Trời là một sự sỉ nhục.”

Ở thời kỳ lập quốc của Hoa Kỳ, khái niệm Giao ước trong Kinh thánh xác nhận các quyền cá nhân, vì những quyền này được Thượng đế ban cho mọi thành viên trong xã hội một cách không thể thay đổi được, Đấng tự giới hạn quyền lực của mình như một hành động ân sủng. Thần học Kinh thánh của phương Tây dẫn đến một khái niệm về xã hội; Thần học Islam dẫn đến một khái niệm hoàn toàn khác, cho rằng một Thiên Chúa siêu việt tuyệt đối không chừa chỗ cho cá nhân. Cá nhân nhận được từ Thượng đế bất kỳ hình thức cá nhân nào mà anh ta có thể có, nhưng không có quyền tự chủ, trái ngược hẳn với quan niệm phương Tây. Allawi cho biết thêm:

Việc tái khám phá hoặc phát triển cơ sở chính trị của một nền văn minh Islam mới phải diễn ra trong bối cảnh này. Câu hỏi đặt ra là liệu có sự chấp nhận hoàn toàn định nghĩa của phương Tây về các giá trị phổ quát và thừa nhận rằng Islam phải hướng tới việc áp dụng chúng hay không, hay liệu Islam có nên tiếp tục tìm kiếm ý nghĩa của cái phổ quát – bao gồm cả ý nghĩa trong các giá trị và thể chế chính trị – trong di sản của chính nó hay không ….

Về bản chất, dân chủ Islam là một con đường dẫn đến một định nghĩa thế tục và cuối cùng của phương Tây về chính trị chứ không phải là sự thể hiện lại chính trị trong Islam… dân chủ không có khả năng giải quyết được vấn đề hóc búa mà người Islam phải đối mặt khi họ đối phó với chính trị: sự cần thiết để phát triển một nơi đặc quyền cho sự thiêng liêng trong cấu trúc của trật tự chính trị Islam.[13]

“Sự thiêng liêng”, như Allawi đã nói rõ, đòi hỏi sự giảm thiểu cá nhân thành một công cụ đơn thuần không có quyền tự chủ.

Trong triết học phương Tây, tầm nhìn của Allawi về một xã hội toàn diện xóa bỏ quyền tự chủ của cá nhân là gần nhất với “ý chí chung” mà nhà lý thuyết chính trị người Pháp Jean Jacques Rousseau đưa ra. Như Jean Bethke Elshtain giải thích, “ý chí chung” giả định một quốc gia có chủ quyền “khép kín, không thể phân chia, nguyên khối” trong quyền lực của nó. Rousseau “thánh hóa” chính trị, được “biến thành một đối tượng của sự sùng kính thiêng liêng…. Công dân trải qua một nghi thức thiêng liêng – nhập vào như một tội nhân bị cai trị bởi một dạng bản năng xấu – và xuất hiện như một hình ảnh đại diện của công lý, đã được tẩy rửa cái cũ và mặc cái mới.”[14] Triết lý của Rousseau hoàn toàn trái ngược với Chính trị Cơ đốc của những người hành hương, và sự tôn trọng triệt để của họ đối với các quyền cá nhân do Đức Chúa Trời ban cho. Rousseau giải thích rằng Cơ đốc giáo sẽ không có chỗ đứng trong trạng thái toàn diện của mình, vì đức tin Cơ đốc giáo cho nam giới “hai nhà lãnh đạo và hai tổ quốc, khiến họ phải tuân theo những nhiệm vụ trái ngược nhau, và ngăn cản họ đồng thời là nam giới và công dân”. Rousseau đối lập “loại tôn giáo kỳ lạ” này với cái mà ông gọi là “hệ thống khôn ngoan của Mohammed,” người đã thành công trong việc “thống nhất hoàn toàn” tôn giáo và nhà nước.[15]

Một trật tự chính trị Islam phải được thành lập dựa trên sharia, mặc dù (theo quan điểm của Allawi) một sharia linh hoạt và có thể thích ứng:

Nền văn minh Islam phát triển từ những căng thẳng giữa luật pháp thiêng liêng và những quy định của đời sống chính trị. Bất cứ khi nào những kẻ thống trị đi quá xa khỏi lý tưởng thần thánh, Sharia sẽ được đưa ra để điều chỉnh sự mất cân bằng. Các luật gia sẽ hoàn toàn chống lại sự vô thần của các tòa án hoàng gia, sự xâm nhập của các tập tục của người ngoài hành tinh, hoặc sự phi tôn giáo của công chúng…. Bất cứ khi nào sharia cản trở việc giải quyết các vấn đề thực tế – ví dụ, trong việc chuyển giao quyền lực từ người cai trị này sang người cai trị kế tiếp – sẽ phải tạo ra các cơ quan mới, chỉ đơn giản là để cho phép cuộc sống của cộng đồng được tiếp tục.[16]

Tất nhiên, để điều chỉnh sharia với một trật tự chính trị, cần có một nguồn thẩm quyền tôn giáo duy nhất; điều đó loại trừ một nhà nước nhiều tòa giải tội, chứ chưa nói đến một nhà nước thế tục.

Con đường của Mỹ có tốt hơn không?

Việc người Islam Trung Đông từ chối nền dân chủ kiểu Mỹ có hoàn toàn phi lý không? Nền dân chủ được thiết lập dựa trên các quyền bất khả xâm phạm của cá nhân có giá cả cũng như lợi ích. Nền dân chủ Hoa Kỳ bảo vệ những hành vi mà hầu hết trong thế giới Islam – và hầu hết người Mỹ – coi là phản cảm: nội dung khiêu dâm, các hình thức lệch lạc tình dục cực đoan, bạo lực vô cớ trong truyền hình và điện ảnh, và báng bổ. Bức ảnh Piss Christ năm 1987 của Andre Serrano, bức ảnh cây thánh giá chìm trong nước tiểu của nghệ sĩ, đã giành được giải thưởng từ Trung tâm Nghệ thuật Đương đại Đông Nam với sự tài trợ của National Endowment for the Arts và được trưng bày vào năm 1999 tại Bảo tàng Brooklyn, một lần nữa với sự tài trợ của công chúng. Trong một phiên tòa xét xử tội khiêu dâm năm 1990, bồi thẩm đoàn đã quyết định ủng hộ Trung tâm Nghệ thuật Đương đại Cincinnati, nơi trưng bày các bức ảnh của Robert Mapplethorpe mô tả các hành vi bạo dâm đồng tính luyến ái, cũng với sự tài trợ của nhà nước. Đại đa số người Mỹ thấy tác phẩm của Serrano, Mapplethorpe và vô số người khác bị phản đối, nhưng hệ thống luật pháp Mỹ không tìm ra cách nào để hạn chế cuộc triển lãm của nó, hoặc thậm chí hạn chế việc sử dụng tài trợ công để hỗ trợ nó. Chỉ với nỗ lực cao độ, cha mẹ mới có thể ngăn chặn làn sóng dữ dội của nội dung khiêu dâm trên internet xâm nhập vào máy tính của con cái họ.

Không giống như người Iran hay Arab Saudi, người Mỹ không xử tử Mapplethorpe hoặc Serrano vì tội báng bổ. Nhưng các nước phương Tây từng xử tử những kẻ phạm thượng, vì lý do giống như các nước Islam ngày nay xử tử những kẻ phạm thượng. “Đối với những kẻ dị giáo, tội lỗi của họ đáng bị trục xuất, không chỉ… bằng vạ tuyệt thông, mà còn khỏi thế giới này bằng cái chết. Làm băng hoại đức tin, nhờ đó linh hồn được sống, còn quan trọng hơn nhiều so với tiền giả, thứ hỗ trợ cho cuộc sống vật chất. Vì những kẻ giả mạo và những kẻ giả mạo khác đều bị chính quyền dân sự kết án tử hình, nên với nhiều lý do hơn nữa, những kẻ dị giáo có thể ngay sau khi họ bị kết tội tà giáo không chỉ bị vạ tuyệt thông mà còn bị xử tử.”[17] Đó là những lời của câu Nhà cầm quyền Công giáo vào thế kỷ thứ mười ba, Thánh Thomas Aquinas, người có ảnh hưởng lớn nhất trong tất cả các nhà tư tưởng Công giáo. Thánh Thomas không chỉ ủng hộ bản án tử hình cho những kẻ dị giáo cá nhân, mà còn nặng lời thay mặt cho Cuộc Thập tự chinh chống lại những người Albigensian, có lẽ đã giết chết một triệu người ở Provence.

Như nhà văn Công giáo Michael Novak giải thích, thời kỳ khó khăn đòi hỏi các biện pháp cứng rắn:

Các xã hội thế kỷ mười ba rất mong manh. Ngoài quan hệ họ hàng, nhiều công dân ít có kinh nghiệm ràng buộc họ với những người khác. Hầu hết là đối tượng của một số ít, và một quý tộc cầm quyền thường bị lật đổ bởi một … sự cô lập về địa lý thường rất dữ dội, và sự thay đổi của các mô hình chiến tranh, lòng trung thành của nam tước, và sự chiếm đóng của nước ngoài đã đánh thức sự bất an trầm trọng của địa phương. Dưới chế độ chính trị vô chính phủ, người dân thường và người nghèo phải chịu nhiều thiệt hại. Dưới tất cả những bất ổn này, mối dây đồng tâm chính giữa mọi người là đức tin Công giáo và nghi lễ Công giáo. Hầu như tất cả các quan niệm thống nhất về mối quan hệ và trọng lượng xã hội, ý nghĩa và trật tự, đều xuất phát từ đức tin đó.[18]

Novak có thể đang mô tả các quốc gia Islam ngày nay. Nếu điều kiện xã hội ở Iraq hoặc Afghanistan giống với châu Âu thế kỷ 13, nơi hầu hết công dân không có lòng trung thành “ngoài mối quan hệ họ hàng”, thì tại sao những người theo đạo Thiên Chúa (hoặc người Do Thái) lại phản đối một nhà nước Islam tiêu diệt những kẻ dị giáo như cách mà những người theo đạo Thiên chúa đã làm cách đây 8 thế kỷ ? Câu trả lời ngắn gọn là ngày nay – trái ngược với thế kỷ 13 – không thể tách biệt một quốc gia lạc hậu khỏi thế giới toàn cầu hóa. Sự tồn vong của quốc gia đòi hỏi loại tài năng mà nền dân chủ nuôi dưỡng. Nước Mỹ không chỉ sản sinh ra Robert Mapplethorpe và Andre Serrano, mà còn là Steve Jobs, Bill Gates, chưa kể Thomas Edison. Người Mỹ sẵn sàng khoan dung, thậm chí bảo vệ một số cá nhân xấu đặc biệt với hy vọng cũng sẽ nuôi dưỡng một số cá nhân tốt đặc biệt.

Tuy nhiên, thị trường tự do của Mỹ có chi phí xã hội: Các cộng đồng Vành đai Rỉ sắt sụp đổ trong sự đổ nát của ngành công nghiệp nặng của Mỹ trong những năm 1970 và 1980. Nền kinh tế Mỹ đã tạo ra nhiều việc làm trong thời kỳ mở rộng kinh tế vĩ đại 1984 – 2008, nhưng ở các vùng khác nhau của đất nước. Những người lớn lên trong khoảng cách đi bộ của một số hộ gia đình trong một đại gia đình đã chuyển đến các khu ngoại ô vô danh có trung tâm xã hội là trung tâm mua sắm. Đời sống xã hội của thanh thiếu niên từng xoay quanh một cộng đồng tôn giáo; bây giờ họ tán tỉnh trên Facebook. Ngôi nhà thờ cúng của cộng đồng đã tàn lụi, và thể chế đặc biệt của Mỹ của siêu đô thị mọc lên với các phân khu. Hơn 1.300 nhà thờ lớn như vậy hiện có vài nghìn người thờ phượng mỗi Chủ nhật. Các gia đình lớn từng tụ tập hàng tuần giờ đây gửi ảnh gia đình qua email và chỉ tụ tập vào các ngày lễ lớn, nếu có. Các nhà xã hội học than thở về sự nguyên tử hóa của xã hội Mỹ. Giáo sư Harvard Robert Putnam, tác giả của nghiên cứu nổi tiếng Chơi bowling một mình,[19] cảnh báo rằng “hiện nay chúng ta thấy một công chúng đang rút lui khỏi cuộc sống chung, chọn cách sống một mình và chơi một mình. Chúng ta chỉ đang trở thành những người quan sát vận mệnh chung của chúng ta.”[20] Gia đình và dòng tộc, như chúng ta đã thấy, là cơ quan quản lý nhà nước đối với các quốc gia Islam, không chỉ là một vấn đề thực tế mà còn theo sắc lệnh Koran. Để giải thể các cộng đồng thân tộc thành một nhóm các cá nhân, trong đó nền thần học sáng lập của quốc gia phải cạnh tranh trên bình diện với những hành động phá hoại ngông cuồng nhất – lễ hội tự do vĩ đại của Mỹ này xuất hiện một cách tàn bạo đối với người Islam ngày nay như nó sẽ phải có từ thế kỷ 13 – thế kỷ Thomas Aquinas.

Đế chế Cơ đốc giáo vào thời của Thánh Thomas Aquinas vẫn còn hàng thế kỷ để điều chỉnh cho phù hợp với một nền hiện đại hầu như không le lói ở một chân trời xa xôi. Người Islam đã có tính hiện đại, và thời gian điều chỉnh cần thiết thực sự là zero. Nền dân chủ trong thế giới Islam có tác dụng chính là cung cấp lỗ thông hơi cho sự thất vọng, và không có gì ngạc nhiên khi mọi cuộc bầu cử tự do và công bằng được tổ chức trong thế giới Islam trong thập kỷ qua đều là nguyên nhân của chủ nghĩa cực đoan Islam.

Đôi khi, lạc quan thực sự là hèn nhát

Chắc chắn là có một số người bất đồng chính kiến ​​từ “Chương trình nghị sự Tự do” trong phe bảo thủ. Dưới tiêu đề “Sự ảo tưởng về nền dân chủ”, nhà bảo thủ người Anh Peter Hitchens đã viết, “Bạn muốn có bao nhiêu nước cộng hòa Islam? Bạn nghĩ thế giới cần bao nhiêu người? Truyền bá dân chủ trên khắp thế giới Islam – như rất nhiều người khai sáng nói rằng họ muốn làm – chắc chắn sẽ tăng số lượng. Tuy nhiên, những người đam mê xây dựng nền dân chủ trên khắp hành tinh cũng có xu hướng trở thành những người không thích các nước cộng hòa Islam và không ngừng cảnh báo về khả năng sử dụng chúng làm căn cứ cho khủng bố. ”[21] Và Stanley Kurtz đã chỉ ra vào năm 2003,

Các xã hội Islam Arab vẫn không hiện đại và phi dân chủ không chỉ trong thái độ của họ đối với thẩm quyền chính trị và luật pháp mà còn trong tổ chức xã hội của họ. Đối với những người đàn ông và phụ nữ sống trong một vũ trụ mà bản sắc bộ lạc, nghĩa vụ và lợi ích của mạng lưới quan hệ họ hàng mở rộng, và quan niệm về danh dự tập thể tổ chức các mối quan hệ trong cuộc sống hàng ngày, các nguyên tắc dân chủ sẽ là không thể hiểu được. Và do đó dân chủ sẽ là không thể. Chẳng hạn, làm thế nào một bộ máy quan liêu dân chủ hiện đại có thể hoạt động nếu các quan chức vẫn chủ yếu trung thành với bộ lạc, bè phái hoặc gia đình? Sức mạnh của những ràng buộc như vậy phủ đầu mọi đạo đức về dịch vụ công không tư lợi. Văn phòng chính phủ trở thành phương tiện mang lại lợi ích cho gia đình bạn và gây hại cho kẻ thù của bạn, không áp dụng các quy tắc một cách công bằng.[22]

Tuy nhiên, những tiếng nói cảnh giác này đã bị át đi bởi sự ủng hộ dành cho dân chủ như một phương pháp cứu chữa toàn cầu. Nghịch lý thay, giờ đây dường như người Mỹ hầu như không thừa nhận rằng nền dân chủ Mỹ là một sự kiện kỳ ​​lạ trong lịch sử thế giới – mặc dù những người sáng lập nước Mỹ tin rằng họ phải đặt một đại dương giữa họ và Thế giới cũ thối nát để thành lập một nhà nước theo quan niệm trong Kinh thánh về sự tôn nghiêm của cá nhân. Đằng sau phản xạ ý thức hệ, vốn đã chống lại những bài học lặp đi lặp lại ngược lại, ẩn chứa sự miễn cưỡng đối mặt với một thế giới mà ở đó không phải lúc nào cũng có thể mong đợi những kết quả hạnh phúc. Các cố vấn chính trị thúc giục Tổng thống Bush tuyên truyền nền dân chủ trên toàn thế giới Islam vẫn không thay đổi quan điểm của họ, bất chấp thực tế là những người Islam đã giành được lợi nhuận từ mọi cuộc bầu cử mở ở Trung Đông. Không có số lượng kinh nghiệm sẽ thay đổi suy nghĩ của họ. Họ không biết làm thế nào. Điều này đưa chúng ta đến Luật Phổ quát #22 của Spengler, một sửa đổi của câu cách ngôn nổi tiếng của Oswald Spengler: Lạc quan là hèn nhát, ít nhất là khi chủ đề là nền dân chủ Islam.

Nguồn: Goldman D., How civilizations die (and why Islam is dying too), Washington, D.C., Regnery Pub., 2011, chapter 15, pp. 192-206.

2


[1] Leo Strauss, Natural Right and History (Quyền và Lịch sử Tự nhiên), University of Chicago Press, 195), 181.

[2] “Phát biểu của Tổng thống George W. Bush tại Lễ kỷ niệm lần thứ 20 Tổ chức Quốc gia vì Nền dân chủ,” National Endowment for Democracy, ngày 6 tháng Mười Một 2003, https://www.ned.org/george-w-bush/remarks-by-president%20george-w-bush-at-the-20th-anniversary.

[3] J. M. Keynes, The General Theory of Employment, Interest and Money(Lý thuyết chung về việc làm, lãi suất và tiền bạc), Boston: Harcourt 1936, 383.

[4] Charles Krauthammer, “The Road to Damascus/Đường đến Damascus,” Washington Post, March 4, 2005, http://www.washingtonpost.com/wp-dyn/articles/A5695-2005Mar3.html.

[5] “Irrational Exuberance/Phi lý trí?” JohnDerbyshire.com, March 10, 2005, http://johnderbyshire.com/Opinions/Britain/irrationalexuberance.html.

[6] Marina Ottaway, “Iraq: Một Condominium Mỹ-Iran không dễ dàng,” Carnegie Endowment, January 10, 2011, https://carnegieendowment.org/publications/index.cfm?fa=view&id=42259.

[7] Stanley Kurtz, “Democracy Myth/Huyền thoại về dân chủ,” National Review, November 26, 2007, http://www.nationalreview.com/articles/222934/democracy-myth/stanley-kurtz.

[8] Michael Hastings, “Tranh chấp dầu ở biên giới làm trầm trọng thêm lo ngại về ảnh hưởng của Iran đối với chính phủ Iraq,” Washington Post, ngày 9 tháng Một 2010.

[9] Đại sứ quán Hoa Kỳ Riyadh (2009-03-22). “Xem điện tín 09RIYADH447, CHUYÊN VIÊN TƯ VẤN CỦA BỘ PHẬN LÃNH THỔ BRENNAN SẼ GẶP,”
http://cablegate.wikileaks.org/cable/2009/03/09RIYADH447.html.

[10] Marni Soupcoff, “Philip Carl Salzman: Why Arabs suffer (Tại sao người Ả Rập phải chịu đựng),” National Post, January 11, 2008,
http://network.nationalpost.com/np/blogs/fullcomment/archive/2008/01/11/philipcarl-salzman-why-arabs-suffer.aspx#%20ixzz1D3aNXhRY. See also Salzman’s Culture and Conflict in the Middle East (Văn hóa và Xung đột ở Trung Đông), New York: Humanity Books, 2008.

[11] Ali A. Allawi, The Crisis of Islamic Civilization (Cuộc khủng hoảng của nền văn minh Islam) Yale University Press, 2009, 2.

[12] “Trong học thuyết Islam cổ điển, vấn đề về bản chất của cá nhân với tư cách là một thực thể tự trị được ban tặng cho ý chí tự do đơn giản không nảy sinh bên ngoài bối cảnh sự phụ thuộc cuối cùng của cá nhân vào Chúa. Từ tiếng Ả Rập có nghĩa là ‘cá nhân’ – al-fard – không có hàm ý thường được hiểu về một sinh vật có mục đích, được thấm nhuần sức mạnh của sự lựa chọn hợp lý. Đúng hơn, thuật ngữ này mang ý nghĩa của sự kỳ dị, xa cách, hoặc đơn độc. Quyền lực lựa chọn và ý chí được ban cho cá nhân liên quan nhiều hơn đến thực tế là đạt được những điều này từ Chúa, tại điểm của một hành động hoặc quyết định cụ thể – được gọi là iktisab – hơn là bản thân những quyền lực vốn không phải là tự do bẩm sinh hoặc các quyền. Al-fard thường được áp dụng như một trong những thuộc tính của đấng tối cao, với ý nghĩa là sự độc nhất không thể bắt chước. Nó thường được nhóm với những thuộc tính khác của Đức Chúa Trời (chẳng hạn như trong công thức al-Wahid, alAhad, al-Fard, al-Samad: Đấng về bản chất, trạng thái và hiện hữu, và vĩnh cửu), để thiết lập tính siêu việt tuyệt đối của Tinh hoa thần thánh. Con người chỉ đơn giản là không thể có được bất kỳ thuộc tính thiết yếu nào trong số này ”. Đã dẫn, 11.

[13] Đã dẫn, 184-85.

[14] Jean Bethke Elsthain, Sovereignty (Chủ quyền), New York: Basic Books, 2008, 131.

[15] Đã dẫn, 134.

[16] Allawi, The Crisis of Islamic Civilization (Cuộc khủng hoảng của nền văn minh Islam), 161.

[17] Trích dẫn trong Michael Novak, “Aquinas và những kẻ dị giáo,” First Things, tháng Mười Hai 1995.

[18] Đã dẫn.

[19] Robert D. Putnam, Bowling Alone (Chơi bowling một mình), New York: Simon and Shuster, 2000.

[20] “Bettertogether (Tốt hơn tất cả),” The Saguaro Seminar, 2000, http://www.bettertogether.org/aboutthereport.htm.

[21] Peter Hitchens, “Democracy Delusion (Ảo tưởng dân chủ),” The American Conservative, May 1, 2010 issue, http://www.amconmag.com/article/2010/may/01/00038/.

[22] Stanley Kurtz, “After the War (Sau Chiến tranh),” City Journal, Winter 2003, http://www.cityjournal.org/html/13_1_after_the_war.html.

3 thoughts on “Nền Dân Chủ Hoa Kỳ có thể xuất khẩu được không?

  1. ● Tất cả các quốc gia của thế hiện nay, thì chưa có một quốc gia nào thật sự DÂN CHỦ cả !
    Tất cả điều là. THỦ ĐOẠN – NGỤY BIỆN. – LỪA BỊP – GIAN TRÁ v v . . .Của những tên ( tổ chức ) lãnh đạo mà thôi !. ( từ hình thức tổ chức – lãnh đạo – điều hành – hiến pháp và luật pháp luật v v . . . )
    ==》 Toàn là DÂN CHỦ nữa vời hay nói đúng hơn là kiểu DÂN CHỦ HOANG DÃ – RỪNG RÚ mà thôi !
    Chưa có một quốc gia gia nào có được một tí DÂN CHỦ VĂN MINH cả ●|●
    Vậy thì XUẤT KHẨU cái gì chứ ¿ ¿ ¿ toàn là THIỂN CẬN và NGU XUẨN CẢ ! ! ! ●|●
    PhúTiên -TN : 31/12/2021

  2. 1. Thưa các QUÝ CỤ, QUÝ ÔNG, QUÝ BÀ của trang web: Chỉ còn hơn giờ nữa là tới GIAO THỪA 2022 nên bản nhân kính chúc các QUÝ CỤ, QUÝ ÔNG, QUÝ BÀ dồi dào sức khỏe
    , an khang và toại nguyện để sang năm mới 2022 có đầy đủ tinh lực thảo luận về các vấn đề nhố nhăng CỦA SỬ HỌC!
    2. Bây giờ xin quay lại vấn đề của bài viếi về nền dân chủ của HOA KỲ, bản nhân xin có vài ý kiến
    2.1 Nữ sĩ tài ba của đất Việt là chị DƯƠNG THU HƯƠNG đã là một trong những người đầu tiên phát hiện ra hệ thống XHCN do LIENSO cầm đầu chỉ là thứ THIÊN ĐƯỜNG MÙ, ở đó, cuộc cách mạng nhân dân XÓA BỎ ĐƯỢC GIAI CẤP NHƯNG LẠI HÌNH THÀNH ĐẲNG CẤP mà đẳng cấp cao nhất lại là LŨ ĂN CƯỚP, LŨ GIAN THƯƠNG VÀ CÁC LOẠI ĐĨ ĐIẾM.
    2.2 Còn MỘT LOẠI THIÊN ĐƯỜNG MÙ nữa mà nhân dân ở mọi quốc gia cần phải lưu ý: PHƯƠNG TÂY nói chung và NƯỚC MỸ nói riêng, chẳng hạn, ở đó bọn tự xưng là TINH HOA (vua KHÔNG NGAI), lũng đoạn mọi tiền đề phát triển của đất nước. Đặc điểm của THIÊN ĐƯỜNG MÙ THỨ HAI này là sự can thiệp quá sâu của bè lũ tinh hoa vào xã hội, can thiệp vào chính trường để ép các chính trị gia trở thành tay sai, KHÔNG VÌ TỔ QUỐC MÀ CHỈ CHẠY THEO LỢI NHUẬN, và vì thế, để mua được danh tiếng DÂN CHỦ và mua được TỰ DO thì người dân của XỨ THIÊN ĐƯỜNG MÙ THỨ 2 này phải chấp nhận trả thuế rất cao.
    3. Vấn đề là, mọi quốc gia hãy tự giác, thực thi dân chủ (quyền làm người) của nhân dân mình, xóa bỏ mọi tổ chức nhân quyền giả mạo (thực ra là CHÓ LỢN quyền – không có dấu phảy), để xây dựng cho mình một xã hội dân chủ của chính mình.
    5. Chính vì thế, đòi nước Mỹ xuất khẩu dân chủ ở thời điểm bây giờ THÌ CHỈ LÀ CHUYỆN NỰC CƯỜI LÁO TOÉT mà ngay cả CỤ TỔ SƯ CUỘI cũng không thể nghĩ ra được!?

  3. Bổ sung: Thưa các QUÝ CỤ, QUÝ ÔNG, QUÝ BÀ của trang web, BẢN NHÂN đã trình CÁC QUÝ…. về THIÊN ĐƯỜNG MÙ THỨ 2 (cái THIÊN ĐƯỜNG do bọ CON BUÔN làm chủ), và do vì lúc ấy vừa viết xong, thì được bạn gọi đi uống rượu (đi nhậu) mừng năm mới, nên, quên béng cái chuyện phải trình trước CÁC QUÝ…. một vài THIÊN ĐƯỜNG MÙ khác, ví dụ, THIÊN ĐƯỜNG MÙ THỨ 3 là do bọn GIÁO PHIỆT, HỌC PHIỆT và QUÂN PHIỆT tạo nên. Thành thật xin lỗi CÁC QUÝ….. vì BẢN NHÂN mải vui mà chưa bàn kỹ về loại hình này. Xin phép được tiếp tục hầu trình CÁC QUÝ….. vào những dịp khác ạ. RẤT XIN LỖI và CHÂN THÀNH CẢM ƠN!

Nhận xét về MinhThuong.VũngLiêm Hủy trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s