Giải mã bí ẩn văn hóa Gò Ba Sao

Hà Văn Thùy

I. Dẫn nhập

Năm 1929, một nông dân vùng Gò Ba Sao thành phố Nam Tinh (南星), huyện Quảng Hán (广汉), khu Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên Trung Quốc, trong khi đào giếng đã khám phá một kho lớn các món ngọc bích quý giá. Suốt nhiều năm các nhà khảo cổ Trung Quốc tìm kiếm di chỉ mà không thành công cho đến năm 1986, khi công nhân tình cờ tìm thấy hai hố cúng tế có chứa hàng ngàn vật dụng bằng vàng, đồng, ngọc bích, và các mảnh gốm đã bị đập vỡ, đốt cháy và chôn cất cẩn thận. Các hiện vật bằng đồng được tìm thấy bao gồm các tượng nam giới, chuông, động vật trang trí như rồng, rắn, gà, các loài chim và rìu. Thẻ bài, mặt nạ và thắt lưng là một số hiện vật làm bằng vàng, cùng nhiều vật bằng ngọc bích như thẻ bài, nhẫn, dao và ống. Nổi bật là bức tượng lớn nhất thế giới với kích thước cao 260 cm, nặng 180 kg và một cây bằng đồng với chim, hoa và đồ trang trí (396 cm, nặng 800 kg), mà một số học giả đã xác định là hình tượng của cây phát sinh (fusang) trong thần thoại Trung Quốc. Những hiện vật nổi bật nhất là hàng chục mặt nạ bằng đồng lớn và tượng đầu người (ít nhất là 6 mặt nạ giát vàng) tiêu biểu với khuôn mặt có góc cạnh, đôi mắt hình quả hạnh được phóng đại, với đồng tử nhô ra, vành tai trên lớn. Ngoài ra còn có một số lượng lớn ngà voi và vỏ sò. Các nhà nghiên cứu ngạc nhiên khi tìm thấy một phong cách khác lạ so với nghệ thuật Trung Quốc, mà cơ bản được cho là lịch sử đồ tạo tác của văn minh sông Hoàng Hà.

Mở rộng khảo sát, các nhà khảo cổ phát hiện một thành phố có tường bao quanh, được xây dựng khoảng 1.600 năm TCN. Thành phố cổ có một bức tường dài 2.000 m ở phía đông, phía nam một bức tường 2.000 m, tường phía tây 1.600 m bao quanh diện tích 3,6 km2. Thành phố được xây dựng trên bờ sông Giản Hà (涧河) và một phần của nhánh sông Mamu. Các bức tường có đáy 40 m, bề mặt 20 m, chiều cao từ 8-10 m, được bao quanh bằng hệ thống kênh rộng 25-20 m, sâu 2-3 m. Kênh được sử dụng cho tưới tiêu, vận chuyển nội bộ, phòng thủ và thoát lũ. Thành phố được chia thành vùng công nghiệp và khu dân cư, khu vực tôn giáo xung quanh một trục trung tâm. Dọc theo trục này hầu hết hố chôn cất đã được tìm thấy trên bốn nghĩa trang. Các hội trường có khung gỗ hình chữ nhật, lớn nhất là một hội trường khoảng 200 m2.

Văn hóa Gò Ba Sao được chia thành nhiều giai đoạn. Giai đoạn đầu tiên tương ứng với giai đoạn I của di chỉ Bảo Đôn (宝墩). Giai đoạn II-III cùng thời với triều đại nhà Thương. Tuy nhiên nơi đây đã phát triển một phương pháp chế tác đồng khác so với nhà Thương, là ngoài thiếc, đồng được pha thêm chì. Giai đoạn cuối cùng (giai đoạn IV) sáp nhập với các nền văn hóa Ba và Thục. Văn hóa Gò Ba Sao kết thúc, có thể hoặc là do thiên tai (bằng chứng của lũ lụt lớn đã được tìm thấy), hoặc cuộc xâm lược bởi một nền văn hóa khác. Văn hóa Gò Ba Sao ghi dấu một chế độ thần quyền trung ương mạnh với việc buôn đồng từ nhà Ân (Yin) và ngà từ Đông Nam Á. (1)

Nhiều nhà khảo cổ xác định văn hóa Gò Ba Sao liên quan với vương quốc Thục cổ xưa và liên kết các đồ tạo tác được tìm thấy tại các di chỉ thuộc về các vị vua huyền thoại đầu của Thục. Các tài liệu tham khảo về vương quốc Thục có rất ít trong hồ sơ lịch sử của Trung Quốc (được đề cập trong Sử ký và kinh Thư như là một đồng minh của nhà Chu trong việc đánh bại nhà Thương). Nhưng thông tin về các vị vua huyền thoại của Thục có thể được tìm thấy trong biên niên sử địa phương. Theo Hoa Dương quốc chí biên soạn thời nhà Tấn (265-420), vương quốc Thục được thành lập bởi Tàm Tùng (Cancong 蚕 丛). Cancong được mô tả là có mắt lồi, một đặc điểm được tìm thấy trong các văn vật của Gò Ba Sao. Các đối tượng hình mắt khác cũng được tìm thấy, từ đó có thể suy luận về tục thờ mắt trong văn hóa Gò Ba Sao. Các nhà lãnh đạo khác được đề cập trong Hoa Dương quốc chí còn có Bách Quán (Boguan 柏 灌), Ngư Phù (Yufu 鱼 凫), và Đỗ Vũ (Duyu 杜宇). Nhiều tượng cá và chim, gợi ý về totems của Boguan và Yufu (Yufu tên thực sự có nghĩa là chim cốc), và gia tộc của Yufu đã được đề xuất như là một trong nhiều khả năng được liên kết với Gò Ba Sao. Phát hiện gần đây tại Kim Sa cũng được giả định là việc dời đô của vương quốc Thục và là sự tiếp tục của văn hóa Gò Ba Sao.

Phát hiện năm 1986 đã đưa Gò Ba Sao thành di tích hàng đầu của văn hóa Trung Hoa, cho thấy, ở các vùng khác nhau của Trung Quốc có những nền văn hóa độc lập, thách thức quan niệm truyền thống cho rằng nền văn minh Trung Quốc lan tỏa từ đồng bằng trung du sông Hoàng Hà. Các nhà khảo cổ học Trung Quốc đã bắt đầu nói về “nhiều trung tâm sáng tạo làm nên nền văn minh cổ Trung Hoa.”

Năm 2019, phát hiện thêm sáu hố hiến tế chứa đầy đồ tạo tác nghi lễ. Những đồ tạo tác bằng ngọc được tìm thấy trong các hố hiến tế có kiểu dáng tương tự như những hiện vật được phát hiện ở văn hóa Lương Chử nổi tiếng thuộc tỉnh Chiết Giang cách đấy gần 2.000 km về phía đông. Lượng lớn vỏ sò, một hình thức tiền tệ vào thời điểm đó, lấp đầy các hố, được cho là có nguồn gốc từ Nam Á. Điều này một lần nữa lôi kéo sự chú ý của công luận đối với Sanxingdui. (2)

Số lượng khổng lồ ngà voi bên trong hố hiến tế là một trong những đặc điểm khác thường nhất của Sanxingdui. Trong hố số 3, hơn 100 chiếc ngà đã được khai quật. Các hố mới đã tạo ra một số phát hiện đáng kinh ngạc, bao gồm một mặt nạ đồng khổng lồ rộng hơn một mét – một trong những hiện vật lớn nhất của loại hình này từng được tìm thấy. Trong văn hóa Sanxingdui con số 3 có vai trò quan trọng: Hiện vật trong hố tế lễ được chia thành ba lớp. Bức tượng khổng lồ bằng đồng trên cây không có mái che ở Hố 2 có 3 tầng, mỗi tầng có 3 nhánh, với tổng số 9 con chim thiêng ngự giữa chúng. Số lượng nhiều loại hiện vật khác được tìm thấy bên trong hố là bội số của 3.

Việc thiếu các tài liệu thành văn bên trong các hố tế lễ đã khiến các nhà nghiên cứu ngạc nhiên. Với sự tinh vi rõ ràng của Sanxingdui và giao thương với các vương quốc Trung Quốc khác, việc không có chữ viết nào được tìm thấy là điều đáng chú ý.

Do không xác định được chủ nhân của di chỉ qua hình thái sọ hay giải trình tự DNA cùng với hồ sơ lịch sử sơ sài đã tạo điều kiện cho các giả thuyết thần bí Sanxingdui. Trong nhiều năm, một thuyết âm mưu cho rằng địa điểm này là tàn tích của một nền văn minh ngoài hành tinh đã lan truyền ở Trung Quốc. Theo đó, người ngoài hành tinh đã đến Trái đất hơn 5.000 năm trước và xây dựng một chuỗi các khu định cư dọc theo vĩ tuyến 30 về phía bắc. Điều này dẫn đến việc tạo ra các kim tự tháp Ai Cập, Vườn treo Babylon, nền văn minh Maya, cũng như thành phố đã mất ở tỉnh Tứ Xuyên. Những người ngoài hành tinh sau đó đã rời khỏi hành tinh thông qua một hố sâu ở Bermuda. Mặc dù xác định niên đại bằng carbon cho thấy các hố hiến tế được tạo ra 2.000 năm sau khi người ngoài hành tinh được cho là tới Trái đất, nhưng giả thuyết về người ngoài hành tinh đã thu hút được sự quan tâm đáng kể trên Internet Trung Quốc. Các tác phẩm điêu khắc Sanxingdui nhấn mạnh đôi mắt của đối tượng theo cách tương tự như các hiện vật được tìm thấy ở Ai Cập cổ đại. Trong khi đó, ngà voi và chùy vàng được tìm thấy trong các hố tế lễ, có một số đặc điểm với các di tích Trung Đông. Từ đó dẫn tới giả thuyết về mối liên hệ với Ai Cập và Trung Đông của Sanxingdui.

II. Giải mã bí mật Gò Ba Sao.

Để hiểu một nền văn hóa, điều quan trọng nhất là phải xác định được chủ chân nền văn hóa đó. Đáng tiếc là cho đến nay chưa có báo cáo nào về nhân chủng của dân cư Sanxingdui. Do vậy, chủ nhân của nền văn hóa này vẫn chỉ là đồn đoán mang ít nhiều dáng dấp của thuyết âm mưu.

Từ khảo cứu trong nhiều năm qua về lịch sử hình thành dân cư Đông Á, chúng tôi biết rằng, cũng như dân cư Trung Quốc, người Ba Thục Tứ Xuyên là người Indonesian (Lạc Việt) từ Việt Nam đi lên. Trong môi trường địa phương, hình thành nhánh Tày-Thái. Muộn nhất là khoảng 40.000 năm trước, người Việt cổ đã từng săn bắn hái lượm ở đây. Khoảng 5000 năm trước, Ba Thục trở thành trung tâm văn hóa nông nghiệp phát triển, trồng lúa, kê, nuôi gà, chó, lợn, trâu bò. Khoảng 2879 TCN, trên đất Đông Á xuất hiện ba nhà nước cổ: Xích Quỷ-Văn Lang ở lưu vực Dương Tử. Nhà nước của Đế Lai ở lưu vực Hoàng Hà. Nhà nước Ba Thục của Tàm Tùng thuộc vùng Tứ Xuyên. Vào cuối Thời đá mới, khoảng 4000 năm trước, cũng như đại bộ phận dân cư Trung Quốc, người Ba Thục chuyển hóa di truyền từ loại hình Việt cổ Australoid sang người Việt hiện đại chủng Mongoloid phương Nam. Do sống trên địa bàn rừng núi và bồn địa chia cắt, người Ba Thục hình thành bản sắc văn hóa riêng. Có thể, do vị vua thần Tàm Tùng có đặc điểm với đôi mắt lồi nên nẩy sinh tín ngưỡng thờ mắt (Nhãn thần), đề cao uy lực của đôi mắt trong việc chống lại thiên nhiên hùng vĩ bằng cách tạo ra đôi mắt xếch mang tính đe dọa cùng mãnh lực của cái nhìn bằng đồng tử lồi ra ngoài. Người Ba Thục liên hệ với Trung Nguyên, từng hợp sức với nhà chu chống lại nhà Thương. Trong khi đó cũng gần gũi với dân Nam Dương Tử. Đồ đồng Ba Thục được pha thêm chì giống với đồ đồng Việt Nam và Nam Dương Tử, trong khi đồ đồng Trung Nguyên của nhà Thương chỉ có hai thành phần là đồng và thiếc. Việc cho rằng văn hóa Sanxingdui hoàn toàn khác biệt với phần còn lại của Đông Á là không đúng với sự thật.

12

So sánh hiện vật cho thấy, tượng đầu người Sanxingdui rất giống với thao thiết của văn hóa Lương Chử, nhiều mẫu ngọc của Sanxingdui giống với ngọc của Lương Chử, Thạch Gia Hà. Nha chương (thẻ bài) Sanxingdui rất giống thẻ bài Việt Nam. Việc có nhiều ngà voi tại Sanxingdui là dễ hiểu vì có thể đất của vương triều Thục xuống tới địa phận nước Lào và Thái Lan hiện nay, nơi có nhiều voi châu Á. Vỏ sò có thể nhận từ Việt Nam và Nam Dương Tử.

III. Kết luận.

Không phải trên trời xuống, cũng không phải du nhập từ Ai Cập hay châu Mỹ, chủ nhân văn hóa Sanxingdui là người Lạc Việt từ Việt Nam đi lên. Có thể suy đoán rằng, lịch sử quốc gia Ba Thục bắt đầu từ vị vua thần Tàm Tùng khoảng 5000 năm trước (cùng thời với Thần Nông trong văn hóa Lương Chử) trải qua thời đại của Bách Quán (Boguan 柏 灌), Ngư Phù (Yufu 鱼 凫), Đỗ Vũ (Duyu 杜宇) và cuối cùng là gia tộc Khai Minh, kết thúc năm 316 TCN do cuộc xâm lăng của nhà Tần. Tránh họa diệt vong, hậu duệ của dòng họ Khai Minh là Thục Chế, Thục Phán trở về quê cũ Việt Nam, cùng người Việt chống quân Tần rồi lập nước Âu Lạc, xây dựng thành Cổ Loa theo hình tượng tòa thành cũ Sanxingdui. Gò Ba Sao là một trong ba nền văn hóa bản địa của người Việt hình thành trên địa bàn Đông Á. Việc phát hiện văn hóa Sanxingdui cho thấy trong lịch sử, người Việt ở Đông Á đã sáng tạo những nền văn hóa rực rỡ.

                                                                                                                                       

                                                                                                                            Sài Gòn, 22.7.2021                                   


Tài liệu tham khảo.

  1. Sanxingdui. http://en.wikipedia.org/wiki/Sanxingdui
  2. Wu Haiyun and Ye Ruolin. The Mysterious Ancient City That’s Rewriting Chinese History http://www.sixthtone.com/news/1007903/The%20Mysterious%20Ancient%20City%20That%E2%80%99s%20Rewriting%20Chinese%20History/       

4 thoughts on “Giải mã bí ẩn văn hóa Gò Ba Sao

  1. Hoa Dương quốc chí (華陽國志) – Thục chí (蜀志)

    [Tấn (晉) – Thường Cừ (常璩) soạn]

    蜀之為國,肇於人皇,與巴同囿。至黃帝,為其子昌意娶蜀山氏之女,生子高陽,是為帝顓頊;封其支庶於蜀,世為侯伯。歷夏、商、周,武王伐紂,蜀與焉。其地東接於巴,南接于越,北與秦分,西奄峨嶓。地稱天府,原曰華陽。故其精靈則井絡垂耀,江漢遵流。《河圖括地象》曰:“岷山之地,上為井絡,帝以會昌,神以建福。”《夏書》曰:“岷山導江,東別為沱。”泉源深盛,為四瀆之首,緞拗為九江。其寶則有璧玉、金、銀、珠、碧、銅、鐵、鉛、錫、赭、堊、錦、繡、罽、氂、犀、象、氈、毦,丹黃、空青、桑、漆、麻、紵之饒,滇、獠、賨、僰僮僕六百之富。其卦值坤,故多班采文章;其辰值未,故尚滋味;德在少昊,故好辛香;星應輿鬼,故君子精敏,小人鬼黠;與秦同分,故多悍勇。在《詩》,文王之化,被乎江漢之域;秦豳同詠,故有夏聲也。其山林澤漁,園囿瓜果,四節代熟,靡不有焉。

    有周之世,限以秦、巴,雖奉王職,不得與春秋盟會,君長莫同書軌。周失綱紀,蜀先稱王。有蜀侯蠶叢,其目縱,始稱王。死,作石棺石槨,國人從之,故俗以石棺槨為縱目人冢也。次王曰柏灌。次王曰魚鳧。魚鳧王田於湔山,忽得仙道,蜀人思之,為立祠。

    後有王曰杜宇,教民務農,一號杜主。時朱提有梁氏女利游江源,宇悅之,納以為妃。移治郫邑,或治瞿上。七國稱王,杜宇稱帝,號曰望帝,更名蒲卑。自以功德高諸王,乃以褒斜為前門,熊耳、靈關為後戶,玉壘、峨眉為城郭,江、潛、綿、洛為池澤,以汶山為畜牧,南中為園苑。會有水災,其相開明決玉壘山以除水害。帝遂委以政事,法堯、舜禪授之義,遂禪位於開明,帝升西山隱焉。時適二月,子鵑鳥鳴,故蜀人悲子鵑鳥鳴也。巴亦化其教而力農務,迄今巴、蜀民農時先祀杜主君。

    開明立,號曰叢帝。叢帝生盧帝。盧帝攻秦,至雍,生保子帝。帝攻青衣,雄張獠僰。九世有開明帝,始立宗廟,以酒曰醴,樂曰荊,人尚赤,帝稱王。時蜀有五丁力士,能移山,舉萬鈞。每王薨,輒立大石,長三丈,重千鈞,為墓誌,今石筍是也,號曰筍里。未有謚列,但以五色為主,故其廟稱青、赤、黑、黃、白帝也。開明王自夢廓移,乃徙治成都。

    Người Thục (蜀) dựng nước bắt đầu từ thời Nhân Hoàng (人皇), cùng xứ với người Ba (巴). Đến thời Hoàng Đế (黃帝) cho con trai mình là Xương Ý (昌意) lấy con gái vua nước Thục Sơn (蜀山), sinh con trai là Cao Dương (高陽), đấy là Đế Chuyên Húc (帝顓頊), phong tước cho con cháu chi thứ ở nước Thục, thay nhau làm Hầu (侯)-Bá (伯). Trải qua các thời Hạ (夏)-Thương (商). Vào thời Châu Vũ Vương (周武王), người Thục cũng tham gia đánh vua Trụ (紂).

    Đất ấy phía đông kề nước Ba (巴), phía nam tiếp với đất Việt (越), phía bắc chia ranh giới với nước Tần (秦), phía tây trùm vào núi Nga (峨)-Ba (嶓). Đất ấy xưng là Thiên Phủ (天府), đồng bằng gọi là Hoa Dương (華陽), cho nên về thiên văn thì được các chòm sao Tỉnh (井)-Lạc (絡) soi chiếu, địa lý thì được sông Giang (江)-Hán (漢) tưới mát. Hà đồ quát địa tượng (河圖括地象) chép “Đất ở núi Mân Sơn (岷山), trên ứng với chòm sao Tỉnh (井)-Lạc (絡), được nhà vua phong tước, được thần linh ban phúc.” Hạ thư (夏書) chép “Sông Giang chảy ra từ núi Mân Sơn, về phía đông là sông Đà (沱).” Nguồn nước suối sâu đầy, là nguồn gốc của nhiều sông lớn, chia nhánh thành chín dòng. Vật báu thì có các loại ngọc bích, vàng, bạc, ngọc trai, ngọc xanh, đồng, sắt, chì, thiếc, đất sét, đất trắng, gấm, vải thêu, lưới, lông bò, sừng tê, ngà voi, chăn, đệm lông, đan hoàng, không thanh, cây dây, cây sơn, cây đay, cây gai và hàng trăm loại sản vật của các bộ tộc Điền (滇), Lão (獠), Tung (賨), Bặc (僰), Đồng (僮), Bộc (僕). Theo bát quái thì ứng với quẻ Khôn (坤), cho nên đất ấy lắm kẻ sĩ giỏi văn chương. Theo can chi thì thuộc Mùi (未), cho nên người đất này ưa vị ngậy. Tính thuộc vua Thiếu Hạo (少昊), cho nên người nước này thích vị cay. Thiên văn ứng với chòm sao Dư Quỷ (輿鬼), cho nên quân tử thì nhanh nhẹn, tiểu nhân thì quỷ quyệt. Đất này cùng phân dã với nước Tần, cho nên tính nết dũng cảm. Theo kinh Thi (詩) chép thì Văn Vương (文王) giáo hóa trùm cả miền Giang-Hán, ngâm vịnh theo tiếng nói của miền Tần (秦)-Bân (豳), cho nên cũng có tiếng nói của người Hạ (夏). Đất ấy có núi rừng đầm lầy, hoa quả vườn tược, bốn mùa xanh chín, không gì không có.

    Vào thời nhà Châu (周), nước này kẹp ở giữa các nước Tần (秦)-Ba (巴), dẫu vâng theo chức phận nhưng không hội thề với các nước buổi Xuân thu, vua nước ấy cũng chẳng theo giống chữ viết với các nước. Sau này nhà Châu làm mất kỷ cương, người Thục bắt đầu xưng vương. Bấy giờ có vua Thục là Tàm Tùng (蠶叢), vua ấy mắt lồi, bắt đầu xưng vương, lúc chết thì làm quan quách bằng đá để chôn, người trong nước bắt chước theo. Cho nên tục người nước này làm quan quách bằng đá đắp mộ theo cách của vua mắt lồi. Vua đời sau là Bách Quán (柏灌), vua sau nữa là Ngư Phù (魚鳧). Vua Ngư Phù đi săn ở núi Tiên Sơn (湔山), chợt đắc đạo thành tiên (仙), người Thục nhớ vua, bèn dựng đền thờ vua.

    Sau có vua là Đỗ Vũ (杜宇) dạy dân trồng cấy, còn gọi là Đỗ Chủ (杜主). Bấy giờ ở đất Chu Đề (朱提) có người con gái nhà họ Lương [Lương thị (梁氏)] tên là Lợi (利) đi chơi đến ở miền đầu nguồn sông Giang (江), gặp vua Đỗ Vũ, vua thích mà lấy làm vợ. Vua dời đô đến ở ấp Tỳ (郫), có thuyết nói là ở ấp Cù Thượng (瞿上). Vào thời bảy nước xưng vương thì Đỗ Vũ xưng đế, hiệu là Vọng Đế (望帝), đổi tên là Bồ Ty (蒲卑). Vua tự thấy công đức cao hơn các vua khác, bèn lấy núi Bao Tà (褒斜) làm cửa trước, lấy núi Hùng Nhĩ (熊耳)-Linh Quan (靈關) làm cửa sau, lấy núi Ngọc Lũy (玉壘)-Nga Mi (峨眉) làm thành quách, lấy sông Giang (江)-Tiềm (潛)-Miên (綿)-Lạc (洛) làm ao rãnh, lấy núi Vấn Sơn (汶山) làm nơi chăn thả, lấy đất Nam Trung (南中) làm vườn tược. Gặp lúc có nước lụt, Tể tướng của vua là Khai Minh (開明) xẻ núi Ngọc Lũy để trừ hại nước lụt, vua bèn bắt chước phép tắc Nghiêu (堯)-Thuấn (舜) nhường ngôi, trao lại việc nước mà truyền ngôi vua cho Khai Minh, rồi vua lên núi Tây Sơn (西山) mà ở ẩn. Bấy giờ đang buổi tháng hai, chim tử quyên (子鵑) kêu gọi bầy, cho nên người Thục thường xót lòng khi nghe tiếng chim tử quyên. Người nước Ba (巴) cũng được vua giáo hóa mà ra sức cày trồng. Đến nay người dân Ba-Thục lúc làm ruộng đều cúng tế vua Đỗ Chủ trước.

    Khai Minh (開明) lập làm vua, hiệu là Tùng Đế (叢帝). Tùng Đế sinh ra Lô Đế (盧帝). Lô Đế đánh nước Tần (秦) đến ở đất Ung (雍), sinh ra Bảo Tử Đế (保子帝). Bảo Tử Đế đánh đất Thanh Y (青衣), hùng bá ở xứ của người Lão (獠)-Bặc (僰). Trải chín đời đến vua Khai Minh Đế (開明帝) thì mới dựng tông miếu, gọi rượu là lễ (醴), gọi nhạc là kinh (荊), chuộng màu đỏ, vua đổi xưng vương. Bấy giờ nước Thục có lực sĩ Ngũ Đinh (五丁) có thể dời núi, nhấc vật nặng vạn quân (鈞). Từ đây mỗi khi vua mất thì dựng một cột đá lớn dài ba trượng, nặng nghìn quân để làm bia mộ, là cột đá ngày nay, gọi là duẩn lý (筍里). Các đời vua chưa có thụy hiệu, chỉ lấy tên năm màu làm hiệu, cho nên tông miếu gọi là Thanh Đế (青帝)-Xích Đế (赤帝)-Hắc Đế (黑帝)-Hoàng Đế (黃帝)-Bạch Đế (白帝). Vua Khai Minh tự nằm mơ thấy vòng thành quách di chuyển, bèn dời đô đến ở huyện Thành Đô (成都).

    ____________

    Di chỉ Gò Ba Sao có mặt nạ mắt lồi, chứng minh ghi chép trong sách Hoa Dương quốc chí ít nhiều là sự thật, dù đã xa hàng ngàn năm mà truyền thuyết vẫn lưu truyền, đến thời Han-Tấn ghi lại trong sách vở.

  2. Dạ thưa : Xương Ý con của Hiên Viên là người cai quản ở nước Ju Việt đấy ạ ! ( Xương Ý sinh ra Chuyên Tu , Chuyên Tu sinh ra Cổn , Cổn sinh ra Đại Vũ . Đại Vũ là người mà Đế Thuấn truyền ngôi lại và là lập ra triều đại nhà Hạ đấy ạ ! ( 2205 TCN đến năm 1566 TCN ) 《 trích trong sử ký hạ bổn của Tư Mã Thiên )
    Người con của Hiên Viên tên là Yang Xi mới cưới con gái của quân trưởng ở núi Thục Sơn có họ là Cao Dương ,khi tiêu diệt triều đại Thần Nông và lập nên nước Thục , lúc đầu nước Thục tuong đương với nước Ba ( có tên khác là Kiền Ba hoặc Kiền Vi và nay là huyện Trùng Khánh của TQ ngày nay ) Con sông Lạc là biên giới phân chia hai nước đấy =》 nói tóm lại nước Thục là vùng đất của Tỉnh Tứ Xuyên ngày nay đấy ! Các đời sau đánh chiếm lên vùng đất Thành Đô ngày nay.
    Khu khảo cổ ở gò Tam Tinh Đôi, thuộc thị trấn Quãng Nguyên cách TP THÀNH Đô 40 km về hướng bắc , và khu khảo cổ ở làng Bán pó cả hai có niên đại cách nay trên dưới 3000 năm, Qua các di vật tìm thấy được thì cho ta biết chủ nhân của các khu vực này điều là hậu dụê của thị tộc Khương thị tộc của Phục Hy, vì các đồ vật ở đây có liên quan đến loài rắn mà rắn và mặt trời là hai vị thần tối cao của chủng người này ! Tp Thành Đô xưa kia là Đế Đô của người con thứ ba của Phục Hy tên là Hoàng Nam , hay còn gọi là Bạch Đế .
    Riêng về cái cây cột đồng dài gần 4m ấy là cây THIÊN ĐÀN họ đặt ở tại cái đàn để làm lễ cúng trời và các thần linh ở trên trời , trên cây này họ treo các lễ vật và lời thỉnh cầu của họ để gởi đến các vị thần linh của họ Còn ở VN ta thì gọi nó là cây NIÊU đấy ! Chỉ có chủng tộc của PHỤC HY mới thờ vị thần rắn, còn người bản địa thì có thể không có thờ rắn và thần mặt trời.trước khi họ vào xâm chiếm thì ở vùng Thiểm Tây đã có nhà nước rồi ! Đó là vua của nước Mễ, ( vua nước Mễ nhường ngôi lại cho Phục Hy ) , còn về mặt khảo cổ học thì có kinh thành của nhà nước Lương Chữ cũng rất là rộng lớn ở vùng Thái Hồ thuộc tỉnh Chiết Giang của TQ ngày nay. Nhà nước này có trước thờiPhục Hy hơn 500 năm.
    Phục Hy ( 4480 TCN – 4369 TCN ) dòng họ cai quản gần 1000 năm , đến đời vua Thần Nông thứ 7 có một vị thái Tử là ông nội của Đế Minh vượt sông Lạc tiến đánh đến vùng Hồ Động Đình tiêu diệt Xích Đế và đổi thành Xích Đế Thành thành Bạch Đế sau đó tiến đánh chiếm lấy vùng Quang Trung và Chiếm lấy Đế Đô làTrường An, đến đời Đế Du Dõng thì bị người anh cùng mẹ khác cha là Hiên Viên đánh bại bại.
    =》 Như vậy đến đời Hiên Viên thì mới đánh bại chủng người của Phục Hy hoàn toàn ở vùng Trung Nguyên và một phần ở bờ nam của Sông Trường Giang . Cái nhà nước Xích quỷ của cha con Lộc Tục cũng bị xoá sổ trong cuộc chiến này luôn ! Các vì vua Hùng ( gấu ) này sau là thủy tổ của các vua Hùng của nước Sở sau này, Đây là cuộc chiến nội bộ và là cuộc chiến thứ hai làm đảo lộn cấu trúc xã hội của TQ . Hiên Viên là con trai của Thiếu Điển, họ Hùng ( gấu ) thuộc thị tộc Thần Nông và sống ở vùng Hoa Dương gần bờ tây của con sông Lạc mẹ là HỮU Kiều thuộc họ tộc HỮU thuộc Thị tộc Khương ( thị tộc Yêu của Phục Hy ) , bà ngoại là Nhậm Tự thuộc thị tộc Thần Nông . Chúng ta không thế xác định định được Hiên Viên là người bản địa địa hay lai với chủng người của Phục Hy hoặc là có nguồn gốc cùng với thị tộc của Phục Hy .
    Phú Tiên -TN : 05/08/2021

    • Mọi người đọc cần nguồn từ sách nào, thế kỷ mấy. Chứ mấy giả thuyết này kia, suy diễn sai lầm thì tôi nghe nhiều rồi.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s