BẬT DẬY VÀ GIẾT LIỀN : Hồ Sơ Mật các Vụ Ám sát Có Mục Tiêu của Israel- Bài 21

Ronen Bergman

Trần Quang Nghĩa dịch

CHƯƠNG 21 : BÃO XOÁY NỔI LÊN RỒI

 VÀO NGÀY 13 THÁNG 3 NĂM 1978,  một chiếc máy bay phản lực hạng sang cất cánh trong chuyến bay bí mật từ Tehran, chở hai hành khách lo lắng: Uri Lubrani, đại sứ Israel tại Iran và Reuven Merhav, trưởng trạm Mossad ở Iran.  Họ đang trên đường đến gặp Hoàng đế Mohammad Reza Cyrus Pahlavi Shah, người đang ở dinh thự nghỉ dưỡng của mình trên đảo Kish, cách bờ biển Iran trong Vịnh Ba Tư mười dặm.

 Đức vua là người cai trị toàn năng của Iran, một kẻ chuyên quyền cực đoan, tàn nhẫn muốn biến đất nước của mình nhanh chóng thành một vùng đất “phát triển hơn cả Pháp”.  Ông đã đầu tư nguồn thu từ dầu mỏ khổng lồ của Iran để thành lập một quân đội hùng mạnh, xây dựng cơ sở hạ tầng hiện đại và một nền kinh tế cường thịnh.  Ông đã áp đặt một quá trình phương Tây hóa nhanh chóng lên các thần dân của mình, một điều mà nhiều người trong số họ, từ các thương nhân ở Chợ Trung tâm Tehran cho đến các giáo sĩ Hồi giáo, đều cảm thấy bị xúc phạm và bất lợi.  Nhưng sự chống  đối của họ không khiến nhà vua hoang mang, và ông đã ra lệnh cho quân đội và cơ quan mật vụ tàn bạo của mình, SAVAK, trấn áp bất kỳ phe đối lập nào bằng nắm đấm thép.

 Chính sách đối ngoại của Đức vua Ba Tư dựa trên mối liên hệ chặt chẽ về chính trị, quân sự và dân sự với Hoa Kỳ.  Ông cũng thành lập một liên minh tình báo mật thiết với Israel.  Điều này dẫn đến việc Iran mua được một lượng lớn vũ khí và thiết bị quân sự từ nhà nước Do Thái, để đổi lấy cả tiền mặt và dầu mỏ.  Ông cũng cho phép người Israel thực hiện một số hoạt động quan trọng chống lại các quốc gia Ả Rập từ đất Iran.

Nhưng Lubrani và Merhav có lý do chính đáng để bấn loạn.  Trong khi mối liên kết của Iran với Hoa Kỳ và Israel vẫn bền chặt như trước đây, thì sự cai trị của vị vua đối với đất nước của ông ta đang bắt đầu sụp đổ.  Các cuộc biểu tình chống lại ông ta ngày càng dữ dội hơn, và các phong trào phản đối từ mọi phía – thương gia, Cộng sản, cánh hữu, Hồi giáo – đang giành được quyền lực.  Nhà Trắng, cho đến nay đã nhắm mắt làm ngơ trước những vi phạm nhân quyền của vị shah (chức danh  Vua Ba Tư), hiện do tổng thống Jimmy Carter điều hành và bắt đầu thể hiện sự khó chịu ngày càng tăng trước việc nhà cầm quyền sử dụng vũ lực chống lại những người biểu tình, dẫn đến việc vị Shah miễn cưỡng triển khai  quân đội chống lại họ.

 Tuy nhiên, hoàng gia và giới lãnh đạo của Iran đã không hạn chế chút nào mức sống xa hoa của họ.  Ngay sau khi hạ cánh xuống đảo Kish, Lubrani và Merhav đã tận mắt chứng kiến ​​điều này.  Hòn đảo là nơi ở yêu thích của vị Shah, vị trí đặt trụ sở chính của ông vào các thời điểm trong năm.  Merhav nói: “Đó là sân chơi hàng đầu cho giới tinh hoa.  “Bằng chứng về nạn tham nhũng đáng kinh ngạc ở khắp mọi nơi.  Chúng tôi bị sốc bởi bầu không khí dục lạc, xa hoa ”.

Hai người Israel đã đến Kish để gặp Shah và các cố vấn thân cận của ông, nhằm đánh giá sức mạnh của chế độ khi đương đầu với sự lớn mạnh của phe đối lập.  Mối quan tâm của họ cháy bỏng trước thực tế các phần tử Shiite cực đoan, thành phần quan trọng nhất của phe đối lập, đã liên kết với các anh em của họ ở Lebanon và đã bắt đầu huấn luyện trong các trại do Yasser Arafat thiết lập.  Merhav nói: “Sự kết hợp đó”, “giữa lực lượng khủng bố mà lúc đó được coi là lực lượng khủng bố chính hoạt động chống lại chúng tôi — PLO của Arafat ở Lebanon — và những người Shiite cực đoan, đối với chúng tôi dường như là những mối nguy hiểm tiềm ẩn đáng kể”.

 Nhà lãnh đạo nổi bật nhất của phe đối lập tôn giáo là Ruhollah Khomeini, người mang tước hiệu cha truyền con nối sayyid, có nghĩa là “chúa tể”, chỉ được sử dụng bởi hậu duệ của Nhà tiên tri Muhammad, và đã giành được cấp bậc giáo sĩ Shiite cao nhất, Grand Ayatollah (Đại Giáo chủ).  Khi còn là một thanh niên ở quê nhà Khomein, nhà cách mạng tương lai là một nhà thuyết giáo nổi tiếng, chuyên gia uyên bác về những tín điều phức tạp, nhưng thiếu tài hùng biện lôi cuốn.  Tuy nhiên, vào năm 1962, ở tuổi sáu mươi, Khomeini đã trải qua một sự thay đổi ấn tượng: Sau một thời gian sống ẩn dật, ông từ phòng ngủ xuất hiện và tuyên bố rằng mình đã được Tổng lãnh thiên thần Gabriel, sứ giả đặc biệt của Chúa Trời, đến thăm, và đã phán với ông rằng Allah đã giao phó cho ông những điều trọng đại.

 Để hoàn thành nhiệm vụ của mình, Khomeini đã biến hình.  Ông ấy từ bỏ phong cách phức tạp từ trước đến nay của mình và bắt đầu ăn nói đơn giản, không bao giờ sử dụng hơn hai nghìn từ và lặp đi lặp lại một số cụm từ cho đến khi chúng bắt đầu vang vọng âm thanh giống các câu thần chú kỳ diệu.  “Hồi giáo là giải pháp” là một trong những câu yêu thích của ông.  Ông bắt đầu miêu tả thế giới như một cuộc đụng độ giữa thiện và ác.  Cái ác phải bị nhổ tận gốc và bị tiêu diệt, một nghĩa vụ phải được thực hiện bởi cái thiện, những người vừa là thẩm phán vừa là đao phủ. Bọn người đi theo ông trong số quần chúng nghèo khó lại thấy điều này rất thuyết phục.

 Sau đó, Khomeini đã định hình lại đạo Hồi Shiite để phù hợp với vai trò lãnh đạo mà ông đã thiết kế cho chính mình.  Ông đã rũ bỏ sự tách biệt cơ bản giữa quyền lực dân sự và tôn giáo vốn luôn phổ biến trong các đế chế Hồi giáo, và tuyên bố rằng không còn cần đến một vị vua do các nhà hiền triết tôn giáo cố vấn.  Chính quyền nên nằm trong tay của chính các nhà hiền triết.  Tất cả các chế độ quân chủ và các chế độ khác trong thế giới Hồi giáo không có tính tôn giáo rõ ràng – các tổng thống của Ai Cập và Syria, vua của Ả Rập Xê-út và shah của Iran – đều là bất hợp pháp và phải được thay thế.  “Hồi giáo là giải pháp duy nhất,” ông quyết định.

 Thái độ của Khomeini về vấn đề tử đạo cũng nhằm chuẩn bị cơ sở cho việc nắm vững quyền lực của mình.  Ông giải thích với những người hậu thuẫn rằng hình phạt cao nhất nằm trong tay nhà nước là quyền hành quyết công dân của mình.  Bỏ hình phạt này đi, bằng cách đổi cái chết lấy một phần thưởng mong muốn, và nhà nước trở nên bất lực.  “Hãy giết chúng tôi,” Khomeini tuyên bố và viết, “Vì chúng tôi cũng sẽ giết bạn!”  Sau đó, ông đã hướng dẫn gia đình tang quyến của các chiến binh tử đạo  và hàng xóm của họ tổ chức các lễ kỷ niệm vui vẻ để đánh dấu cái chết của những người con trai của họ trong cuộc thánh chiến của Iran.

 Bước tiếp theo của Khomeini là phá bỏ phong tục truyền thống quan trọng nhất của thần học Shiite.  Ông cho phép các tín đồ — thậm chí khuyến khích họ — gọi ông là “imam”, một thuật ngữ trong truyền thống Shiite có ý nghĩa gần giống với khái niệm của Cơ đốc-Do Thái giáo  về Đấng Tiên tri, người mà sự ra đời báo trước Ngày Mạt thế.

 Năm 1963, một thời gian ngắn sau khi xây dựng học thuyết mới của mình, Khomeini đã phát động một chiến dịch công khai chống lại vị Shah từ Qom, thành phố linh thiêng nhất của Iran.  Shah không thể mạo hiểm giết vị đại giáo chủ này, vì vậy thay vào đó, ông chỉ bị lưu đày.  Khomeini tìm thấy nơi ẩn náu ở Thổ Nhĩ Kỳ, Iraq và cuối cùng là Pháp.

Những bài học ông dạy ở đó ngày càng thu hút nhiều học viên.  Trong suốt những năm 1970, từ xa, ông đã trở thành kẻ mạnh nhất trong số các đối thủ của nhà vua Ba Tư.  Vào thời điểm Lubrani và Merhav đến Kish, Khomeini đã tràn ngập Iran với ước tính khoảng 600.000 cuốn băng cassette về các bài giảng của ông.  Trong các nhà thờ Hồi giáo và các khu chợ, ở các vùng nông thôn và trên những ngọn núi xung quanh Tehran, trong các khu chợ và thậm chí, rất yên tĩnh, trong các văn phòng chính phủ, hàng triệu người đang lắng nghe những lời rao giảng cuồng nhiệt của vị giáo sĩ có khuôn mặt nghiêm nghị cuồng tín.

 Họ nghe thấy ông ta nói những điều như “tên shah đáng khinh đó, tên gián điệp Do Thái đó, con rắn Mỹ, cái đầu của nó phải bị đập bẹp bằng đá,” hoặc“ Tên shah nói rằng y đang mang lại tự do cho người dân.  Hãy nghe tôi, đồ con cóc phồng to!  Ngươi là ai, mà ban phát quyền tự do?  Chỉ Allah mới ban lại tự do.  Chỉ hiến pháp mới mang lại tự do, chỉ Hồi giáo mới mang lại tự do.  Ý ngươi là gì khi ngươi nói rằng ngươi đã ban cho chúng tôi tự do?  Điều gì mang lại cho ngươi khả năng cấp phát  bất cứ thứ gì?  Ngươi nghĩ mình là ai?”

 Tất nhiên, việc phân phối các cuộn băng của Khomeini đã được giám sát bởi con mắt của SAVAK, cơ quan mật vụ của Shah.  Các nhà chỉ huy của cơ quan đã xin phép shah đột kích vào các trung tâm phân phối của Đại Giáo chủ.  Nhưng yêu cầu đã bị từ chối, vì áp lực của Tổng thống Carter phải kiềm chế để không vi phạm các quyền công dân và sự yếu đuối và hoang mang vị vua này đang phải chịu đựng do quá trình điều trị ung thư mà ông đang phải trải qua.  Lubrani và Merhav không biết về căn bệnh của Shah, đây là một bí mật được giữ kín.

_

CHỈ CÓ LUBRANI ĐƯỢC PHÉP diện kiến.  Đức vua chào đón ông nồng nhiệt, nhưng vị đại sứ sớm nhận ra rằng cuộc trò chuyện sẽ chẳng đi đến đâu.  Lubrani rời căn phòng tráng lệ được trang trí bằng vàng với tâm trạng u uất.  Ông nói với Merhav: “Shah tách rời khỏi thực tế, sống trong một thế giới của riêng mình, gần như là ảo tưởng.  “Ông ấy bị bao quanh bởi những người theo chủ nghĩa cơ hội, những người không nói cho ông ta biết sự thật về tình hình đất nước.”  Các cuộc gặp của Merhav với những người đứng đầu cơ quan tình báo Iran đã dẫn ông đến cùng một kết luận.

 Ngay sau chuyến thăm, cả hai đã truyền cảnh báo đến cơ sở an ninh Israel: Quyền cai trị của vị shah đã sụp đổ.  Sự liên minh hiếm hoi được thành lập giữa những lực lượng chống đối thuộc thế tục và tôn giáo của chế độ, cùng với tình trạng tham nhũng trắng trợn và sự quên lãng của quốc vương đối với thế giới bên ngoài, đã dẫn đến sự sụp đổ sắp xảy ra  của triều đại Pahlavi.

 Nhưng những lời cảnh báo rơi vào tai điếc.  Trong Bộ Ngoại giao và Mossad – và cả CIA nữa – các quan chức tin rằng Merhav và Lubrani đã sai, rằng quy tắc của Shah là vững chắc và Iran sẽ mãi mãi là đồng minh của Israel và Hoa Kỳ.

 Đó là một sai lầm nghiêm trọng.  Từ trụ sở mới nhất của mình ở Paris, Khomeini đã chỉ đạo các cuộc biểu tình lớn của hàng nghìn người, nhanh chóng trở thành hàng chục rồi hàng trăm nghìn người, ở các thành phố trên khắp Iran.

 Vào ngày 16 tháng 1, vị shah bệnh hoạn và suy nhược, quyết định rằng không được sự hỗ trợ của người Mỹ, tốt nhất là ông nên thu dọn đồ đạc và rời đi. Ông mang theo một hộp chứa một nhúm đất Iran rồi cùng với vợ và một số cận thần bay đến Ai Cập.

Ngày hôm sau, thủ tướng thế tục mà vị shah đã bổ nhiệm để cai trị đất nước, Shapour Bakhtiar, quay sang trưởng tram Mossad mới ở Tehran, Eliezer Tsafrir, với yêu cầu thẳng thắn: Mossad có vui lòng giết Khomeini ở ngoại ô Paris nơi ông ấy đang sống không?  Người đứng đầu Mossad, Yitzhak Hofi, đã mở cuộc họp khẩn cấp với các nhân viên cấp cao của mình tại trụ sở chính, trên Đại lộ King Saul của Tel Aviv.

 Những lợi ích cho Israel là rõ ràng: SAVAK sẽ mang một món nợ tri ân sâu sắc đối với người Israel.  Hơn nữa, có thể một đòn đánh sẽ làm đảo ngược dòng lịch sử và ngăn Khomeini, người đã thể hiện rõ ràng quan điểm cực đoan của mình về Israel và người Do Thái, lên nắm quyền ở Iran.  Những người tham dự cuộc họp đã thảo luận về một số điểm: Liệu kế hoạch có khả thi về mặt hoạt động không?  Vị Ayatollah có thực sự đại diện cho một mối nguy hiểm nghiêm trọng như vậy không?  Nếu vậy, liệu Israel có sẵn sàng đối mặt với rủi ro khi loại bỏ một nhân vật giáo sĩ hàng đầu, và làm như vậy trên đất Pháp?

Đại diện của Giám đốc Caesarea, Mike Harari, nói rằng từ quan điểm hoạt động, đây không phải là một vấn đề phức tạp, nhưng rõ ràng, trong tất cả các hoạt động như vậy, đặc biệt là những hoạt động phải được thực hiện với thời gian cấp bách như vậy, mọi thứ có thể xảy ra sai sót.

 Một người đứng đầu bộ phận từng phục vụ ở Iran nói: “Hãy để Khomeini quay trở lại Iran.  Ông ấy sẽ không trụ lâu được.  Quân đội và SAVAK sẽ xử lý ông ta và nhóm đi theo ông đang biểu tình trên đường phố. Ông ấy là đại diện cho quá khứ của Iran, không phải tương lai của Iran ”.

Giám đốc Hofi nói rõ rằng ông có xu hướng “từ chối yêu cầu vì lý do nguyên tắc”, vì ông “phản đối việc sử dụng phương ám sát nhằm vào các nhà lãnh đạo chính trị”.

 Yossi Alpher, nhà phân tích nghiên cứu cấp cao về vấn đề Iran, nói trong cuộc họp, “Chúng ta không có đủ thông tin về các lập trường của Khomeini hoặc về khả năng thực hiện chúng của ông ta, do đó tôi không thể đánh giá chính xác liệu rủi ro có thể đủ biện minh hay không.”  Hofi chấp nhận ý kiến ​​của Alpher và phán quyết rằng Tsafrir nên trả lời không với Bakhtiar.

 Đoạn này là một minh chứng khác về việc Nhà nước Israel – mặc dù thường sẵn sàng sử dụng các vụ giết người có mục tiêu như một công cụ – vẫn rất do dự khi giết các nhà lãnh đạo chính trị, ngay cả khi họ chưa chính thức được bổ nhiệm.

 Khi nhìn lại, Alpher nói rằng “chỉ vài tháng sau cuộc gặp đó, tôi đã nhận ra rằng ông ta [Khomeini] là người có tham vọng ra sao,” và rằng mình “rất ân hận ”về quyết định đã đưa ra.  Nếu Mossad giết Khomeini, theo Alpher, lịch sử có thể đã đi theo một hướng tốt hơn.

__

 VÀO NGÀY 1 THÁNG 2, KHOMEINI hạ cánh xuống Sân bay Quốc tế Mehrabad của Tehran, được chào đón bằng nổi hân hoan chiến thắng mà Iran chưa từng được chứng kiến.  Chỉ bằng sức mạnh của giọng nói được ghi âm của mình, Khomeini đã phá vỡ chế độ quân chủ của vị shah.  Giấc mơ về một nước cộng hòa Hồi giáo đã trở thành hiện thực.  Gần như không sử dụng vũ lực, Khomeini và những người ủng hộ ông đã giành quyền kiểm soát Iran, một quốc gia rộng lớn giàu tài nguyên thiên nhiên, với lực lượng quân sự lớn thứ sáu trên thế giới và kho vũ khí lớn nhất ở châu Á.

Khomeini nói trong bài phát biểu đầu tiên của mình với tư cách là nhà lãnh đạo tối cao: “Hồi giáo đã hấp hối hoặc đã chết trong 1.400 năm.  “Chúng ta đã làm cho nó sống lại bằng máu của tuổi trẻ chúng ta … rất nhanh chóng chúng ta sẽ giải phóng Jerusalem và đến đó cầu nguyện.”  Đối với chính phủ của Shapour Bakhtiar, người đã được Shah bổ nhiệm làm thủ tướng trước khi ông rời đi, Khomeini đã bác bỏ điều đó bằng một tuyên bố ngắn gọn, sắc bén: “Tôi sẽ đánh gãy răng họ.”

Hoa Kỳ, “tên Satan lớn”, như lời Khomeini vang lên như sấm, và Israel, “tên Satan nhỏ”, xem ​​sự trỗi dậy của vị ayatollah như một giai đoạn thoáng qua.  Suy cho cùng, các cơ quan tình báo của Mỹ và Anh đã khôi phục quyền lực cho vị vua này một lần trước đây, sau khi phiến quân cánh tả phế truất ông vào năm 1953. Nhưng sự trổi dậy của Khomeini là đỉnh điểm của nhiều năm chống đối, được đa số dân chúng hỗ trợ và được bảo vệ bởi những cấp dưới dày dạn, mưu trí, đã xác định và đè bẹp mọi nỗ lực chống lại cách mạng.

Vào tháng 11, một nhóm sinh viên ủng hộ Khomeini cuồng nộ đã đột nhập vào Đại sứ quán Hoa Kỳ ở Tehran, chiếm giữ nó, và bắt các nhà ngoại giao và những người lao động khác ở đó làm con tin.  Họ cũng thu giữ một lượng lớn tài liệu tình báo Mỹ.  Cuộc khủng hoảng sau đó và sự thất bại của nỗ lực giải cứu (Chiến dịch Móng vuốt Đại bàng) đã làm bẽ mặt Hoa Kỳ và góp phần làm thất bại việc tái đắc cử của Carter.  Robert Gates, lúc đó là quan chức cấp cao của Văn phòng Nghiên cứu Chiến lược của CIA (và sau này là Giám đốc CIA kiêm Bộ trưởng Quốc phòng) cho biết: “Chúng tôi cảm thấy bất lực khi đối mặt với mối đe dọa mới này. Rõ ràng với cả Washington và Jerusalem những người từng là đồng minh thân cận nhất của họ ở Trung Đông giờ đây lại là kẻ thù cay đắng nhất của họ.

Cũng nhanh chóng nhận ra rằng tầm nhìn của Khomeini không chỉ giới hạn ở nước cộng hòa Hồi giáo mà ông đã tuyên bố ở Iran.  Chỉ bám víu vào quyền lực Iran vẫn không đủ thỏa mãn, vị ayatollah quyết tâm truyền bá cuộc cách mạng Hồi giáo của mình khắp Trung Đông.

Ông ấy dự định bắt đầu với Lebanon.

__

MỘT TRONG NHỮNG ĐỒNG MINH thân cận của Khomeini trong những năm sống lưu vong, một giáo sĩ người Shiite tên là Ali Akbar Mohtashamipur, đã được giao sứ mệnh truyền bá cuộc cách mạng.  Ông gặp Khomeini lần đầu tiên khi học ở Najaf, một thành phố linh thiêng của người Shiite ở Iraq, nơi các ayatollah đã tìm nơi ẩn náu sau khi bị vị shah trục xuất.  Ông đã đồng hành cùng Khomeini trong suốt những năm sống lưu vong ở đó và ở Pháp.  Năm 1973, Khomeini đã cử ông cùng với một nhóm cộng sự trung thành khác đến Trung Đông để thiết lập mối liên hệ với các phong trào giải phóng Hồi giáo trong khu vực.  Chính Mohtashamipur đã liên minh với PLO dẫn đến việc chấp nhận những người của Khomeini vào các căn cứ huấn luyện của Lực lượng 17.

Tại các căn cứ huấn luyện, các chuyên gia PLO đã dạy cho các thanh niên Iran nghệ thuật phá hoại, hoạt động tình báo và chiến thuật khủng bố.  Đối với Arafat, việc để người của Khomeini huấn luyện tại các căn cứ của ông ta là một cách để giành được sự ủng hộ cho chính nghĩa của người Palestine và biến mình thành một nhân vật quốc tế.  Nhưng đối với Khomeini và Mohtashamipur, đó là một phần của một chiến lược tập trung và lâu dài: cuối cùng kéo dài cuộc cách mạng Hồi giáo mà họ đang thúc đẩy ở Iran đến Lebanon, một quốc gia nhỏ ở trung tâm Trung Đông, với một số lượng lớn người Shiite nghèo khó đã chín muồi cho sự xúi giục.  Khomeini muốn nêu ra “một vị trí chiến lược tiên phong đưa chúng tôi đến gần Jerusalem” — Biên giới của Liban với Israel.  Đến năm 1979, hàng trăm người Shiite được huấn luyện thành đội quân du kích.

Khi Khomeini trở về Iran và nắm chính quyền, Mohtashamipur đóng vai trò trung tâm trong việc thành lập Quân đoàn Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, lực lượng duy trì sự thống trị của Khomeini bên trong đất nước.

Trước Cách mạng Iran, lý tưởng về một nhà nước Hồi giáo là một mong muốn trừu tượng, xa rời thực tế.  Nhưng giờ đây, những người từng sống trong các trường cao đẳng Hồi giáo cực đoan ở Iran và các trại huấn luyện ở Lebanon đã trở thành lãnh chúa của vùng đất này.

Gần ba năm sau khi Shah sụp đổ, với cuộc cách mạng được thiết lập vững chắc ở Tehran, Khomeini đã bổ nhiệm Mohtashamipur làm đại sứ của Iran tại Syria. Chức vụ đó có hai vai trò.  Nói một cách rõ ràng, ông ấy là một sứ giả của bộ ngoại giao của đất nước mình, giống như tất cả các đại sứ khác.  Tuy nhiên, ông cũng là một thành viên cấp cao của Lực lượng Vệ binh Cách mạng, nhận lệnh trực tiếp từ Khomeini và chỉ huy một số lượng nhân sự khổng lồ và ngân sách hàng triệu đô la mỗi tháng.  Vai trò thứ hai và bí mật đó cho đến nay vẫn quan trọng hơn cả.

 Tuy nhiên, vào thời điểm đó, phần lớn Lebanon do quân đội Syria kiểm soát.  Khi đó, để các lực lượng cách mạng của mình hoạt động hiệu quả, Khomeini cần phải môi giới một thỏa thuận với Tổng thống Syria Hafez al-Assad.  Đó là công việc của Mohtashamipur: khéo léo trong ngoại giao để cho phép một liên minh quân sự.

Bất chấp kẻ thù chung của họ – Israel – Assad ban đầu vẫn cảnh giác với những động thái của Mohtashamipur.  Đại sứ Iran đã thấm nhuần một nhiệt huyết cách mạng không thể kiềm chế.  Assad, một người Ả Rập thế tục, lo sợ rằng cơn thịnh nộ của lực lượng Hồi giáo mà Mohtashamipur đang kích động cuối cùng sẽ không thể kiểm soát được và quay lưng lại với chế độ của chính ông ta.  Những hậu quả tiềm ẩn dường như lớn hơn bất kỳ lợi ích trước mắt nào.

Nhưng sau khi Israel xâm lược Lebanon vào tháng 6 năm 1982, Assad đã tính toán lại.

Cuộc chiến là một thảm họa không chỉ đối với Israel mà còn đối với Assad.  Trong cuộc đối đầu với Israel, các lực lượng Syria đã bị giáng một đòn hạ gục.  Thiệt hại nặng nề nhất thuộc về lực lượng không quân Syria, một nguồn tự hào đối với Assad, người đã chỉ huy lực lượng này trong quá khứ và đã tiếp tục nuôi dưỡng lực lượng này.  Tổng cộng 82 máy bay chiến đấu của Syria đã bị phá hủy trong 46 giờ, trong khi Israel chỉ mất một máy bay.

 Assad kết luận từ cuộc xâm lược của Israel rằng Syria sẽ không có cơ hội chống lại Israel trên chiến trường truyền thống và rằng họ sẽ phải cố gắng gây ra thiệt hại một cách gián tiếp.  Israel đã chơi đúng vào tay mình bằng cách để lực lượng của mình vào bên trong Lebanon.  Ý định của Israel là đảm bảo sự yên tĩnh cho các cộng đồng của họ ở phía bắc, nhưng làm như vậy họ chỉ tạo ra một mặt trận khác cho chính họ, dễ bị phơi bày và dễ bị tấn công bởi các cuộc tấn công du kích.

 “Assad,  Cha” – tức là, Hafez, cha của Bashar, người sẽ kế vị ông – thật đáng tiếc là một người thông minh,”  Meir Dagan, người chỉ huy các lực lượng Israel tại Lebanon vào thời điểm đó, cho biết.  “Ông ta đã xây dựng một bộ máy để vắt máu Israel mà không phải trả một xu.”

 Bộ máy đó là lực lượng dân quân Shiite do Iran hậu thuẫn mà Mohtashamipur rất muốn thành lập.  Vào tháng 7 năm 1982, Iran và Syria đã ký một liên minh quân sự cho phép Lực lượng Vệ binh Cách mạng dưới sự chỉ huy của Mohtashamipur hoạt động ở Lebanon.  Trước mắt, họ đã hỗ trợ dân sự cho người Shiite, xây dựng các tổ chức xã hội và tôn giáo, chẳng hạn như trường học và nhà thờ Hồi giáo.  Họ cung cấp viện trợ phúc lợi cho người nghèo và khó khăn khác, như những người nghiện ma túy và rượu, và một hệ thống y tế tương đối cao.  Iran đang cung cấp cho dân chúng Shiite ở Lebanon mọi thứ mà chính phủ Lebanon, do đa số người Sunni và Thiên chúa giáo thống trị, chưa bao giờ trao cho họ.

Trong bí mật, họ bắt đầu đào tạo và trang bị một lực lượng du kích lấp đầy khoảng trống do PLO để lại và trong vòng hai thập kỷ, họ sẽ trở thành một trong những lực lượng chính trị và quân sự thống trị ở Trung Đông.  Cảm nhận được tầm quan trọng lịch sử của phong trào sơ khai, Mohtashamipur đã đặt cho nó một cái tên hoành tráng.

Ông gọi nó là Hezbollah — Đảng Chúa.

__

 AHMAD JAAFAR QASSIR LÀ một cậu bé mười sáu tuổi sinh ra trong một gia đình người Shiite nghèo ở ngôi làng nhỏ bé của Lebanon Deir Qanoun al-Nahr.  Cha mẹ cậu ấy nói rằng khi còn nhỏ “ cậu rất lanh lợi và nhạy bén, những đặc điểm khiến cậu ta plớn lên thành một thanh niên tự lập và độc lập.”  Ngay từ khi mới bốn tuổi, cậu đã qua mặt cha mình chạy đến một khu đất nông nghiệp để hái một số loại rau và trở về nhà trước khi cha cậu chưa kịp bắt tay vào công việc.  Thánh đường Hồi giáo địa phương nhanh chóng trở thành ngôi nhà thứ hai của cậu vì Ahmad thường xuyên đến đó để cầu nguyện và đọc kinh Koran.

Cậu là một trong những người Shiite bị cuốn theo cơn lốc cuồng nhiệt Hezbollah, và vào mùa thu năm 1982, cậu được tuyển dụng vào một sư đoàn quân sự bí mật được gọi là Thánh chiến Hồi giáo.  Ahmad đã bí mật thực hiện một số hoạt động quân sự chống lại kẻ thù Israel.  Cậu sử dụng sự tháo vát của mình để di chuyển vũ khí từ Beirut đến “bất cứ nơi nào cần thiết để đối đầu với lực lượng của kẻ thù Israel.”

Vào sáng ngày 11 tháng 11, ngay trước bảy giờ cậu lái chiếc Peugeot màu trắng chứa đầy thuốc nổ đến một tòa nhà bảy tầng mà IDF dùng làm trụ sở chính phủ và quân sự khu vực thành phố Tyre, miền nam nước này.  Khi đến gần hơn, Qassir đạp mạnh vào chân ga và xông thẳng vào tòa nhà.

Sau đó cậu ta tự làm nổ tung mình.

Vụ nổ đã phá hủy tòa nhà và giết chết bảy mươi sáu binh sĩ Israel, cảnh sát biên giới và đặc nhiệm Shin Bet, cũng như hai mươi bảy người Lebanon: công nhân, dân thường đang xin giấy phép từ quân đội và các tù nhân.  Đây là vụ tấn công khủng bố liều chết đầu tiên của người Hồi giáo bên ngoài Iran, và nó đã giết chết nhiều người Israel hơn bất kỳ cuộc tấn công nào khác trước đó hoặc kể từ đó.

Trong nhiều năm, Hezbollah đã giữ bí mật về sự liên quan của mình và danh tính của những người liên quan.  Chỉ sau này, lực lượng dân quân đã xây dựng một đài tưởng niệm Qassir trong làng, công bố một bức thư bày tỏ lòng cảm kích mà Lãnh tụ Tối cao Khomeini đã viết cho gia đình, và tuyên bố ngày mất của cậu0 là Ngày các Thánh Tử đạo hàng năm.

 Việc giữ bí mật này rất tiện lợi cho cơ sở quốc phòng của Israel, cơ quan này nhanh chóng cố gắng che đậy sơ suất to lớn của mình trong việc để xảy ra vụ tấn công liều chết.  Người đứng đầu Shin Bet ở mặt trận phía bắc khi đó là Yossi Ginossar, đơn vị có nhiệm vụ thu thập thông tin và ngăn chặn các cuộc tấn công như đánh bom liều chết của Qassir.  Ginossar, cùng với một số cấp dưới và các sĩ quan cấp cao của IDF, đã đánh lừa cuộc điều tra về thảm họa, lái nó ra khỏi sự thật cho đến khi đưa ra kết luận rằng vụ nổ là do “lỗi kỹ thuật trong ống chứa khí ga trong nhà bếp ”và không phải là một hoạt động táo bạo của tổ chức Shiite chiến binh mới.

Nhưng trong khi Ginossar có thể bỏ qua tình huống này một câch thô thiển để giữ thể diện, ở quy mô lớn hơn, tình báo Israel thực sự không hề hay biết về lực lượng chiến binh mới đang trỗi dậy từ những tàn tích heo hút của Lebanon.  Các cuộc tấn công khủng bố đầu tiên do Hezbollah thực hiện — các cuộc tấn công bằng súng và bom ven đường nhằm vào các phương tiện quân sự — đã bị AMAN và Shin Bet phớt lờ xem chúng  “không hơn gì một sự phiền toái về mặt chiến thuật đối với IDF”.

Yekutiel (Kuti) Mor, một sĩ quan AMAN cấp cao và sau này là thư ký quân sự của Bộ trưởng Quốc phòng Rabin cho biết: “Chúng tôi bắt đầu nắm được mọi thứ chỉ sau một thời gian.  “Chúng tôi đã bỏ lỡ quá trình này.  Thay vì liên kết với người Shiite, chúng tôi đã duy trì mối liên kết với những người theo đạo Thiên chúa, và chúng tôi đã biến phần lớn người Lebanon thành kẻ thù của mình ”.  Tệ hơn nữa, vào thời điểm đó, không ai nhận ra mối liên hệ giữa người Iran và người Shiite ở Lebanon — cán cân quyền lực đang nghiêng về phía những người cách mạng của Khomeini, đồng minh với Assad.  “Trong một thời gian dài,” David Barkai, Đơn vị 504, cho biết, “chúng tôi chưa bao giờ nhận ra rằng hoạt động quan trọng đang diễn ra từ văn phòng của Mohtashamipur ở Damascus.”

Tương tự như vậy, bộ máy tình báo đáng gờm của Israel không hề hay biết về đội quân bóng tối đang hình thành xung quanh họ, bao gồm cả những tân binh và những du kích dày dạn kinh nghiệm như Imad Mughniyeh.  Mughniyeh sinh năm 1962 trong một gia đình sùng đạo Shiite, lớn lên trong những khu dân cư nghèo và đông đúc ở phía nam Beirut.  “Cha anh là công nhân tại một nhà máy kẹo ở Beirut,” điệp viên Amin al-Hajj (Rummenigge) của Israel kể lại, bản thân là một người Shiite.  “Chúng tôi đã chơi với nhau khi còn nhỏ.  Anh ấy rất nghịch ngợm.  Sau đó, tôi nghe nói anh ấy đã bỏ học và tham gia trại huấn luyện của Lực lượng 17, và mối liên hệ giữa chúng tôi đã bị đứt gãy. “

 Vào giữa năm 1978, Mughniyeh trở thành thành viên của Lực lượng 17, các vệ sĩ của Yasser Arafat và lực lượng tinh nhuệ của Fatah.  Ali Salameh đã đưa Mughniyeh dưới cánh của mình cho đến khi anh ta bị Mossad giết vào năm 1979. Mughniyeh muốn thuộc về một thứ gì đó lớn hơn một băng đảng địa phương ở nam Beirut, và anh ta muốn hành động.  Salameh và những người kế vị y đã nhìn thấy ở anh một con người thông minh và có năng lực, lôi cuốn và không bị gò bó.  Mặc dù họ là người Sunni Palestine và Mughniyeh là người Shiite ở Lebanon, nhưng lợi ích của cả hai bên vẫn giao nhau.  Vào thời điểm đó, những người đi theo  Khomeini — những người Iran nghèo khổ, lưu vong và các đồng minh Lebanon của họ — rất biết ơn PLO vì lòng hiếu khách và sự hỗ trợ của họ.

Mughniyeh đang hành động dưới sự bảo trợ của Lực lượng 17, nhưng anh ta cũng nổi tiếng là trùm của một băng nhóm côn đồ thực thi luật Hồi giáo và lối cư xử khiêm cung trên đường phố Beirut, nơi lúc đó được coi là pháo đài của phong tục châu Âu tự do trong trái tim  của Trung Đông.  Vào khoảng thời gian này, tình báo Israel bắt đầu nhận được các báo cáo về “một kẻ tâm thần cực đoan, không bị cấm đoán”, kẻ đang bắn gãy xương đầu gối những tên móc túi và buôn bán ma túy ở Beirut.

Ba năm sau, khi PLO sơ tán khỏi Beirut, Mughniyeh và những người anh em của mình, Fouad và Jihad, quyết định ở lại Lebanon và tham gia với những gì họ coi là lực lượng tiếp theo, Hezbollah.  Mughniyeh ngay lập tức trở thành một trong những đặc vụ quan trọng nhất của tổ chức.  Trong nửa năm, anh  đứng đầu biệt đội bảo vệ cho Lãnh tụ Hồi giáo Mohammad Hussein Fadlallah, uy quyền tối cao của người Shiite ở Lebanon, và “la bàn tâm linh của Hezbollah”.  Anh cũng đại diện cho thủ lĩnh Hồi giáo tại các cuộc họp ở văn phòng của Mohtashamipur ở Damascus, nơi các quan chức cấp cao của Iran và nhân viên tình báo Syria vạch ra một chiến lược cho Lebanon.  Phía nam bị chiếm đóng bởi Israel, và một số phần còn lại do Lực lượng đa quốc gia – những người lính Mỹ, Pháp và Ý đã được triển khai ở đó để cố gắng chấm dứt cuộc nội chiến khủng khiếp đang tàn phá đất nước.

Cả người Syria và Iran đều muốn đánh đuổi quân chiếm đóng, nhưng cả hai đều không có khả năng – hoặc giành chiến thắng – trong một cuộc đối đầu quân sự trực tiếp.  Trong các cuộc họp đó, họ đã đồng ý về một chiến dịch phá hoại và khủng bố một cách lén lút.

 Mughniyeh được giao trách nhiệm tổ chức nó.  Anh ta cùng với Mohtashamipur đã tạo ra Thánh chiến Hồi giáo, chiêu mộ Qassir, cậu bé đã làm nổ tung trụ sở IDF ở Tyre.  Đó là một cú đánh mở màn tàn khốc, và đó mới chỉ là khởi đầu.  Lãnh tụ Hồi giáo Fadlallah đã ám chỉ điều gì sắp xảy ra trong một bài báo đăng trong tuyển tập các chính luận về tôn giáo vào tháng 2 năm 1983. “Chúng tôi tin rằng tương lai có những điều bất ngờ,” ông viết.  “Jihad (thánh chiến) cay đắng và khắc nghiệt;  nó sẽ lớn lên từ bên trong, nhờ nỗ lực kiên cường, hy sinh và tinh thần sẵn sàng dâng hiến bản thân ”.

 Bằng cách “dâng hiến bản thân”, Fadlallah đang đề cập đến sự tự nguyện tôn giáo được Khomeini cổ vũ  những người lính trẻ của mình, một số không hơn các thiếu niên, những em đã bị tẩy não khi hành quân về phía cái chết chắc chắn, đi qua các bãi mìn do quân xâm lược Iraq đặt ra.  Fadlallah đã tiến thêm một bước nữa, đồng ý cho phép tự sát có mục tiêu để phục vụ cho thánh chiến.  Hezbollah bắt đầu thực hiện các chiến dịch tự sát ở Lebanon, và chẳng bao lâu sau Mughniyeh và Hezbollah đã hoàn thiện phương pháp này, biến nó thành một thứ nghệ thuật.

Vào ngày 18 tháng 4 năm 1983, một trong những chiến binh của Mughniyeh đã lái một chiếc xe tải qua cửa trước của đại sứ quán Mỹ ở Beirut, kích nổ hàng tấn chất nổ được nhét bên trong.  Toàn bộ mặt trước của tòa nhà đã bị phá hủy và sáu mươi ba người đã thiệt mạng, bao gồm gần như tất cả các thành viên của trạm CIA ở Lebanon, cũng như chuyên gia cấp cao về Trung Đông của cơ quan, Robert Ames.

 Sau đó, vào ngày 23 tháng 10, những kẻ đánh bom liều chết đã lái những chiếc xe tải chất đầy chất nổ vào hai cơ sở của Lực lượng Đa quốc gia ở Beirut và cho nổ chúng.  Tại doanh trại của Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ, 241 lính gìn giữ hòa bình đã thiệt mạng, và tại căn cứ của lính dù Pháp có 58 người thiệt mạng.  Mughniyeh ngồi trên đỉnh một tòa nhà cao tầng gần đó và theo dõi quá trình  qua kính viễn vọng.  Các mảnh bê tông và các bộ phận cơ thể rơi xuống Sở chỉ huy Shin Bet ở Beirut, cách cơ sở Thủy quân lục chiến đang bốc cháy khoảng một dặm.

Vào ngày 4 tháng 11 năm 1983, Nakad Sarbukh, một cảnh sát biên phòng Israel đang bảo vệ một căn cứ quân đội ở Tyre, nhìn thấy một chiếc xe bán tải đáng ngờ đang phóng nhanh về hướng căn cứ.  Anh ta đã nổ súng vào chiếc xe, rải 130 viên đạn vào nó, nhưng không ngăn được.  Người lái xe liều chết đã phóng vào căn cứ và cho nổ quả bom nặng năm trăm kg chở theo.  Tòa nhà hoạt động của Shin Bet trên căn cứ đã sụp đổ, các tòa nhà và lều xung quanh cũng bị hư hại.  60 người thiệt mạng và 29 người khác bị thương.

Nếu Israel có thể phớt lờ cuộc tấn công Tyre đầu tiên, gần đúng một năm trước đó, như một sự cố kỹ thuật, thì vào thời điểm vụ đánh bom thứ hai ở Tyre, điều này không còn khả thi nữa.  Nhờ các cuộc tấn công liều chết này, được lên kế hoạch và chỉ đạo bởi Mughniyeh, Mohtashamipur đã gần như đạt được chính xác những gì ông ta muốn: Lực lượng đa quốc gia bị giải tán và Israel rút lui từng bước khỏi phần lớn lãnh thổ Lebanon, cho đến khi lực lượng của họ tập trung ở một “Vùng An ninh” cạn ở phía nam của đất nước.

Sau cuộc tấn công thứ hai ở Tyre, cộng đồng tình báo Israel cũng bắt đầu biết rằng họ đang phải đối mặt với một loại kẻ thù mới, một kẻ thù đặt ra một thách thức đáng kể.  Các thành viên hàng đầu của Mossad, Shin Bet và các chi nhánh khác nhau của IDF bắt đầu suy tính khả năng một lần nữa thực hiện các vụ giết người có mục tiêu, lần này chống lại một kẻ thù mới.

 Đối với Mossad, rõ ràng Imad Mughniyeh là người đứng ưu tiên hàng đầu.  Nhưng họ có ít tin tình báo – chỉ một bức ảnh mờ nhạt – và không biết tìm ông ta ở đâu.  Tuy nhiên, Mossad nhận ra rằng các hành động phối hợp giữa Iran và Hezbollah diễn ra tại đại sứ quán Iran của Mohtashamipur ở Damascus, chứ không phải ở Beirut.

Cuối năm 1983, giám đốc Mossad, Nahum Admoni, đã trao cho Thủ tướng Yitzhak Shamir một Trang đỏ để ký.  Hồ sơ đính kèm bao gồm nhiều vụ đánh bom liều chết và các cuộc tấn công khủng bố khác, bao gồm cả các cuộc tấn công nhằm vào đại sứ quán Mỹ và doanh trại Thủy quân lục chiến Mỹ ở Beirut.

Tên trên Trang Đỏ là Ali Akbar Mohtashamipur, sứ giả Iran tại Syria.  Một nhà ngoại giao, chính thức.  Đây không phải là một khuyến nghị được đưa ra một cách ngẫu nhiên, và Shamir đã ký nó chỉ sau nhiều lần do dự và tranh luận.  Theo quy định, Israel không nhắm mục tiêu vào các quan chức của các quốc gia có chủ quyền, bất kể họ có thù địch với quốc gia Do Thái như thế nào.  Nhưng phải làm gì đó để ngăn chặn Hezbollah.  Một người nào đó – một người quan trọng – phải chết.

 Shamir đã ký vào Trang Đỏ.

__

 VẤN ĐỀ ĐẦU TIÊN LÀ ĐẾN ĐƯỢC Mohtashamipur.  Ông ta đã dành thời gian của mình ở Tehran hoặc Damascus, cả hai thủ đô của các quốc gia mục tiêu, nơi Lưỡi Lê không hoạt động và nơi Caesarea không được cho thực hiện các vụ giết người có mục tiêu, trừ những trường hợp bất thường.  Cả hai thủ đô đều được coi là những đấu trường đặc biệt khó khăn, thu hút sự chú ý của cảnh sát cảnh giác và nhân viên mật vụ của các quốc gia.  Hơn nữa, đại sứ luôn được tháp tùng bởi một vệ sĩ vũ trang và một tài xế.  Mọi đề xuất liên quan đến việc tiếp cận Mohtashamipur hoặc đột nhập vào những khu vực ông ta thường lui tới – bắn ông ta, đặt bom, đầu độc – đều bị loại trừ, vì sợ rằng các đặc vụ sẽ bị bắt.

 Vẫn còn một lựa chọn: một gói hàng có chứa thuốc nổ, được gửi qua đường bưu điện.  Nhưng khi ý tưởng được nêu ra, những ý kiến ​​phản đối ngay lập tức được đưa ra.  Tình báo Israel đã có nhiều kinh nghiệm trong việc sử dụng các gói như vậy.  Hai lần, phương pháp này đã phát huy tác dụng — trong vụ thủ tiêu người đứng đầu cơ quan tình báo quân sự Ai Cập ở Gaza và đồng nghiệp ông ta là tùy viên quân sự Ai Cập ở Amman, Jordan, vào năm 1956. Nhưng trong tất cả các trường hợp khác — các nhà khoa học Đức ở Ai Cập, một tên Đức quốc xã.  tội phạm chiến tranh ở Damascus và các tổ chức PLO trên toàn thế giới — các bưu kiện hoặc được phát hiện kịp thời, bị nổ tung vào tay người vô tội hoặc chỉ gây ra thương tích nhẹ, không chết người.

Một cựu binh ở Caesarea nói: “Tôi đã nói với họ rằng thật ngu ngốc, và thậm chí là trẻ con, khi chọn một mô thức hành động không đảm bảo  hoàn toàn sự cô lập hóa các đối tượng”.  Nhưng phe đối lập đã bị vô hiệu hóa.  Chất nổ bưu điện là lựa chọn duy nhất không gây nguy hiểm một cách không cần thiết cho nhân viên.

Vào ngày 14 tháng 2 năm 1984, một bưu kiện lớn gửi đến đại sứ quán Iran ở Damascus, tên người gửi là một nhà xuất bản nổi tiếng ở London do người Iran làm chủ.  Nhân viên lễ tân của đại sứ quán thấy rằng nó được đóng dấu rõ ràng là CÁ NHÂN. CHO NGÀI ĐẠI SỨ nên chuyển nó cho văn phòng  Mohtashamipur ở tầng hai. Thư ký  đại sứ mở gói ra và thấy một thùng giấy có chứa một bộ sách hoành tráng bằng tiếng Anh về các thánh địa của người Shiite ở Iran và Iraq.  Cô ấy liếc nhìn sơ qua bìa sách, sau đó mang nó vào phòng của đại sứ.

 Mohtashamipur mở cuốn sách, và một tiếng nổ phát ra.  Vụ nổ đã xé đứt một tai, bàn tay và hầu hết các ngón tay trên bàn tay khác của ông ta.  Mảnh đạn đã phá hủy một con mắt ông.  “Nếu tôi mở cuốn sách như thế này,” sau đó ông nói với một phóng viên truyền hình Iran, đưa bàn tay mở ra đến gần mặt và cổ mình, “đầu tôi có thể đã bị nổ tung.  Nhưng tôi đã đặt cuốn sách lên bàn và mở nó ra như thế này ”- lúc này ông ta giữ khuôn mặt và cơ thể của mình ra xa cuốn sách tưởng tượng – “và vụ nổ tạo thành một lỗ trên tường, và bắn bàn tay tôi vào đó, gắn bên trong bức tường.  Và nếu cuốn sách mở ra như thế này ”-  gần sát mặt ông ấy – “mặt tôi sẽ bị xé toạc ra khỏi cổ.  Các dấu vết trên phần còn lại của cơ thể tôi là từ các mảnh vỡ của vụ nổ ”.

Một quả bom thư khác đã gặp trục trặc.  “Mục đích của một hoạt động xử lý tiêu cực là giết đối tượng,” cựu chiến binh Caesarea, người đã phản đối âm mưu cho biết.  “Không có cái gọi là chết một nửa.  Nếu ông ta còn sống, điều đó có nghĩa là chúng tôi đã thất bại ”.  Israel không tuyên bố chịu trách nhiệm, nhưng người Iran không nghi ngờ gì về việc Mossad đứng sau chiến dịch này.

Tệ hơn nữa, Mohtashamipur giờ đây đã trở thành một biểu tượng cho sự nghiệp cách mạng, một người sống sót sau cuộc thánh chiến của Khomeini.  “Tôi rất tiếc về sự cố  mà chủ nghĩa đế quốc thế giới đã gây ra cho bạn,” người bạn ayatollah Khomeini viết cho ông ta.  “Tôi hy vọng rằng sức khỏe của bạn sẽ sớm trở lại và bạn sẽ tiếp tục cuộc đấu tranh bền bỉ của mình tại mặt trận Hồi giáo và cuộc cách mạng thay mặt cho những người khốn cùng trên thế giới.”

Hơn nữa, việc vô hiệu hóa đại sứ hoàn toàn không ảnh hưởng đến hoạt động của Hezbollah và việc giết ông ta có lẽ sẽ không còn tác dụng nhiều nữa.  Âm mưu lấy mạng ông ta đã đến quá muộn: Đội quân ô hợp của những người Shiite nghèo khổ mà Mohtashamipur đã bắt đầu gây dựng một thập kỷ trước giờ đã là một tổ chức khổng lồ.  Hezbollah không phải là lực lượng du kích của một người – mà là một phong trào.  Cơ nghiệp khổng lồ mà Mohtashamipur đã thành lập ở Lebanon đã và đang hoạt động, thu hút hàng nghìn thanh niên Shiite cũng như hầu hết các giáo sĩ Shiite quan trọng trong đất nước.

 Israel hiện có một đối thủ hùng mạnh vừa là người ủy nhiệm của Iran vừa là một phong trào xã hội cơ sở hợp pháp.

 Các giáo sĩ Hezbollah, hầu hết hoạt động và cư trú tại các ngôi làng của người Shiite ở miền nam Lebanon, biết cách kết hợp lòng cuồng tín tôn giáo của chúa cứu thế với một loại hình yêu nước Lebanon mới, tập trung vào sự hợp nhất của người Shiite và lòng căm thù đối với quân chiếm đóng Zionist.

Nổi bật nhất trong số các nhà lãnh đạo tôn giáo địa phương này trong quá trình thành lập phong trào là lãnh tụ Ragheb Harb, thủ lĩnh của Jibchit, một thị trấn ở miền nam Lebanon.  Là một giáo sĩ tài giỏi, có đôi mắt rực lửa, ông đã được đào tạo tại thánh địa Najaf, ở Iraq, nơi Khomeini đã trải qua phần lớn thời gian lưu vong khỏi Iran, và khi trở về, ông phụ trách việc tuyên truyền và thuyết giáo Hezbollah ở phía nam của  quốc gia.

Harb là một người áo vải, không phải là một chiến binh, nhưng những câu chuyện về ông ta đã đến tai Meir Dagan, người đã lập luận rằng “Harb đang trở thành một nhà cầm quyền tôn giáo quan trọng ở phía nam và ông ta liên tục chủ trương các cuộc tấn công chống lại Israel và người Israel”.

Dagan yêu cầu được ủy quyền để loại bỏ Harb.  Mặc dù Harb chưa bao giờ tự mình tham gia vào các hành động khủng bố chống lại Israel, nhưng ông ta đã liên tục kích động họ, và trong những năm đó, Israel sa lầy trong trận chiến với Hezbollah và cảm thấy bất lực, nên hoan nghênh mọi ý tưởng hành động.  Dagan cử hai điệp viên Lebanon mà ông đã sử dụng trong các hoạt động trước đây của Mặt trận Giải phóng Lebanon khỏi người nước ngoài, phong trào du kích ủy nhiệm mà Dagan tạo ra.  Vào đêm thứ sáu, ngày 16 tháng hai, hai ngày sau vụ nổ ở đại sứ quán Iran định giết chết Mohtashamipur, Harb đang trên đường về nhà ở Jibchit.  Hai đặc vụ Lebanon đang đợi ở một khúc cua trên đường, và khi Harb giảm tốc độ đến khúc cua, họ đã quạt một tràng đạn vào xe của ông ta, đảm bảo thủ lĩnh trẻ tuổi phải chết.

Harb ngay lập tức được tuyên bố là một thánh tử đạo.  Tại các trường cao đẳng tôn giáo ở Qom, các buổi cầu nguyện đã được tổ chức để tưởng nhớ ông và Đại giáo chủ Hossein Ali Montazeri, một trong những giáo sĩ hàng đầu của Iran, đã gửi điện chia buồn tới các đồng nghiệp Shiite của ông ở Lebanon, ca ngợi chiến công của Harb.  Để đánh dấu một trăm ngày sau khi ông qua đời, tem thư tưởng niệm ông đã được phát hành.  Chân dung của ông xuất hiện trên ảnh các thánh tử đạo,  số lượng của họ ngày càng tăng dần theo năm tháng.  Tuyên bố tuyệt đối phủ định mọi liên hệ với người Israel, “thế đứng là vũ khí và bắt tay là thừa nhận”, từ đó trở thành phương châm chính của Hezbollah.

Trong khi đó, Dagan cũng nhắm mục tiêu vào Mohammed Saad, một trong những cộng sự thân cận của Harb và một nhân vật Shiite nổi tiếng khác ở miền nam.  Saad là một người thường xuyên tham gia vào các hoạt động du kích chống lại Israel và đã tích trữ một lượng lớn vũ khí và chất nổ ở hussainia, một nơi cầu nguyện tách biệt với Thánh đường Hồi giáo, mà ông ta quản lý ở làng Marakah.  Vào ngày 4 tháng 3 năm 1985, các đặc vụ của Dagan đã phá hủy nơi cất giấu vũ khí của Saad.  Ông ta và một người của ông bị giết trong vụ nổ cùng với mười ba người khác.

Nỗ lực đoạt mạng của Mohtashamipur và việc loại trừ Harb và Saad tiết lộ nhiều về những khó khăn trong hoạt động mà Israel phải đối mặt khi đương đầu với Hezbollah.  Mossad thường thường rất cố gắng trong các vụ giết người có mục tiêu trong “màu xanh và trắng” (màu cờ Israel) tức do các đặc nhiệm Israel thực hiện, nhưng các đặc vụ địa phương đã được sử dụng để giết Harb và Saad, và Mossad đã phải dùng đến  phương sách bom thư, từ lâu được coi là không hiệu quả và có khả năng gây tổn hại cho người ngoài cuộc vô tội, để cố gắng xử lý Mohtashamipur.  Ba nạn nhân này cũng không phải là chỉ huy cấp cao của Hezbollah.  Hầu như không có thông tin về mục tiêu hàng đầu, Imad Mughniyeh.

Nỗ lực loại bỏ “la bàn tâm linh” của tổ chức ba ngày sau đó vẫn không thành công hơn.  Vào ngày 8 tháng 3 năm 1985, một quả bom xe phát nổ gần nhà của thủ lĩnh Hồi giáo Fadlallah ở Beirut.

Fadlallah không bị thương, nhưng tám mươi người đã thiệt mạng và hai trăm người bị thương, hầu hết trong số họ là những tín đồ tại thánh đường Hồi giáo nơi Fadlallah giảng đạo.  Một số vệ sĩ của ông ta cũng bị giết, bao gồm cả Jihad, anh trai của Imad Mughniyeh.

Tuy nhiên, Israel vẫn tiếp tục cố gắng giải quyết vấn đề Lebanon của mình thông qua các vụ giết người có mục tiêu.  Năm 1986, tình báo Israel phát hiện ra rằng Ahmed Jibril, chỉ huy của tổ chức khủng bố Palestine thuộc Mặt trận Bình dân, đang hợp tác và hỗ trợ Hezbollah.  Với sức mạnh của thông tin này, cùng với mong muốn loại bỏ Jibril từ lâu của Israel, Shamir đã ký một Trang Đỏ cho ông ta.  Việc thu thập thông tin tình báo mất nhiều thời gian.  Cuối cùng, Jibril thường đến thăm trụ sở tổ chức của mình, trong một dãy hang động ở Naameh, trên bờ biển Địa Trung Hải, phía bắc biên giới Lebanon với Israel.  Vào đêm 8 tháng 12 năm 1988, IDF tiến hành một chiến dịch trên bộ quy mô lớn nhằm tiêu diệt Jibril và phá hủy mạng lưới các hang động.

Chiến dịch Xanh và Nâu (Kachol Ve’hum) là một thất bại đáng xấu hổ.  Thông tin tình báo về khu vực mục tiêu không đầy đủ một cách nguy hiểm.  Binh lính gặp phải chướng ngại vật tự nhiên bất ngờ, và một chốt canh gác mà họ không biết đã phát hiện ra họ, tước đi yếu tố bất ngờ của họ.

 Một chỉ huy của lực lượng ám sát, một trung tá, đã bị giết.  Bốn binh sĩ đi lạc và được giải thoát sau đó trong một chiến dịch không quân phức tạp.  Ngoài ra, một quân khuyển được chất đầy chất nổ và được dạy phải chạy vào một hang động, nơi thiết bị trên lưng  nó sẽ phát nổ bằng điều khiển từ xa, đã sợ hãi vì vụ nổ súng và bỏ chạy.  Hezbollah sau đó đã tìm thấy con vật,  làm bại lộ đơn vị quân khuyển Sting (Oketz) bí mật của IDF.  Đáng xấu hổ nhất là Ahmed Jibril thậm chí còn không có mặt vào đêm hôm đó.

 Vào cuối những năm 1980, Hezbollah có tin tình báo tốt hơn nhiều, vốn rất quan trọng trong việc tiến hành cuộc chiến du kích.  Một trong những lý do khiến phía Israel không có đủ thông tin tình báo là Hezbollah đã cho người Shiite bị áp bức và khinh bỉ của Lebanon một cộng đồng và một chính nghĩa.  Mỗi cuộc tấn công chống lại nó đều kéo những người theo nó đến gần tổ chức hơn, củng cố sự phân biệt giữa kẻ tốt và kẻ xấu trong mắt họ.  Điều này khiến Israel đặc biệt khó khăn trong việc tuyển dụng các điệp viên trực tiếp.  Những người Shiite sẵn sàng làm việc vì tiền ngày càng ít đi.  Không ai muốn phản bội Hezbollah.

 Imad Mughniyeh đã sử dụng tin tình báo siêu việt này để tạo ra hiệu ứng tàn phá.  Được sự hậu thuẫn của Bộ Tình báo và Vệ binh Cách mạng Iran, Mughniyeh đã mài giũa và hoàn thiện các chiến thuật chiến trường của Hezbollah.  Đánh bom liều chết và các vụ nổ bên đường và các cuộc phục kích được dàn dựng cẩn thận đã tàn phá lực lượng IDF đông đảo và kềnh càng. Cái giá của việc hầu như không có thông tin về lực lượng dân quân Shiite đã phải trả bằng máu của những người lính Israel.  Từ năm 1984 đến năm 1991, đã có 3.425 hoạt động chống lại IDF và Quân đội Nam Lebanon, lực lượng dân quân Lebanon thân Israel do người Israel thành lập.  Hầu hết các cuộc tấn công này được thực hiện bởi tổ chức Shiite.  Trong các cuộc tấn công này, 98 binh sĩ Israel và 134 đồng minh Lebanon thiệt mạng, 447 người Israel và 341 người Lebanon bị thương.  Hai binh sĩ Israel mất tích sau đó được phát hiện cũng đã bị giết.

Thất vọng vì vị thế yếu kém của mình, vào năm 1991, các đặc nhiệm tình báo của Israel bắt đầu tìm kiếm thứ mà họ gọi là “chiêu phá thế hòa”, cuộc tấn công mang tính biểu tượng sẽ làm Hezbollah lung lay đến nền tảng và đưa Israel trở lại sự sắc bén của mình.

Shah Pahlavi của Iran

Đại Giáo chủ Khomeini, người lật đổ chế độ quân chủ Iran

Ali Akbar Mohtashamipur, nhân vật thành lập Hezbollah, dơ lên bàn tay hai ngón, hậu quả của một vụ giết người có mục tiêu bởi Mossad

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s