BẬT DẬY VÀ GIẾT LIỀN : Hồ Sơ Mật các Vụ Ám sát Có Mục Tiêu của Israel- Bài 7

Ronen Bergman

Trần Quang Nghĩa dịch

CHƯƠNG 7 : “ĐẤU TRANH VŨ TRANG LÀ ĐƯỜNG LỐI DUY NHẤT ĐỂ GIẢI PHÓNG PALESTINE”

GIỮA 600.000 VÀ 750.000 người Palestine chạy trốn hoặc bị đuổi ra khỏi lãnh thổ mà Nhà nước Israel thành lập và đã chinh phục trong cuộc chiến tranh 1948–49.  Người Ả Rập thề sẽ tiêu diệt quốc gia mới ra đời, và giới lãnh đạo Israel tin rằng nếu đất nước bấp bênh, dễ bị tổn thương của họ muốn có bất kỳ cơ hội sống sót nào, thì càng phải có ít người Ả Rập nhất có thể cư ngụ trong biên giới của họ.  Đây là cơ sở lý luận, tuy nhiên còn đáng nghi vấn về mặt đạo đức hơn bao giờ hết , đằng sau cả hai việc trục xuất và không cho phép vô điều kiện bất kỳ người tị nạn nào quay trở lại.

 Những người tị nạn đã được định cư vào Gaza (một dải rộng 141 dặm vuông được hình thành dọc theo bờ biển phía tây nam của Quyền Ủy trị Palestine kết quả của cuộc chiến tranh 1948–49, do Ai Cập kiểm soát cho đến năm 1967 và kể từ đó bởi Israel), Bờ Tây (tên do  Jordan chỉ đến vùng lãnh thổ rộng 2.270 dặm vuông mà nước này kiểm soát sau cuộc chiến năm 1948 thuộc Palestine Ủy trị trước đây; Israel đã đánh chiếm lãnh thổ này vào năm 1967), và các trại tạm cư xiêu vẹo khác ở các nước Ả Rập láng giềng, nơi các chế độ cầm quyền hô hào rằng họ sẽ cuối cùng quét sạch quân Zionist khỏi bản đồ thế giới và đưa người Palestine trở về quê hương của họ.  Nhưng đó chủ yếu là lời ngoài miệng. Trên thực tế, những chế độ đó đã áp đặt những điều kiện khắc nghiệt của chính họ đối với những người tị nạn bất hạnh, những người thường không có quyền lợi, không có quyền kiểm soát đáng kể cuộc sống của họ, không có triển vọng học lên cao hoặc kiếm được việc làm xứng đáng.  Điều kiện sống kém, sức khỏe cộng đồng và thậm chí cả an ninh lương thực cũng vậy.  Những người tị nạn đổ vào Dải Gaza trong những năm chiến tranh 1948–49 đã làm tăng hơn gấp ba lần dân số của khu vực.  Từ khoảng 70.000 dân vào năm 1945, con số đã tăng lên khoảng 245.000 vào năm 1950. Đến năm 1967, có 356.000 dân và đến năm 2015 là 1.710.000.  Những người tị nạn đã trở thành những người không quốc tịch, bị đuổi ra khỏi đất nước của họ và không mong muốn bởi bất kỳ chính quyền nào khác.  Nhưng họ và những cư dân Palestine thường trú tại các làng mạc và thành phố ở Bờ Tây và Gaza vẫn coi mình là một dân tộc.  Trong các trại tồi tàn, các chiến binh trẻ tự tổ chức thành các phong trào dân tộc chủ nghĩa, được thúc đẩy bởi lòng tự hào về bản thân và lòng căm thù Israel.

Gaza Strip: Dải Gaza; Western Bank: Bờ Tây

 Trong số đó có một cậu bé tên là Khalil al-Wazir, sinh ra ở Ramla, một thị trấn phía đông nam Tel Aviv, vào năm 1935. Trong cuộc chiến năm 1948, cậu và gia đình cùng với nhiều cư dân khác ở Ramla, bị trục xuất đến Gaza, nơi họ sống trong một trại tị nạn.

 Khi cậu mười sáu tuổi, al-Wazir đã là thủ lĩnh của một trong những nhóm chiến binh.  Mong muốn trả thù cho việc gia đình mình bị trục xuất khỏi Ramla, al-Wazir cho biết, cậu “tìm kiếm mujahideen đã tham gia Chiến tranh Palestine [1948] để chúng tôi có thể học hỏi từ kinh nghiệm cá nhân của họ trong trận chiến.”

 Những cựu binh của cuộc chiến năm 48 đó đã huấn luyện al-Wazir và những bạn cậu, và đến lượt họ, họ đã huấn luyện những người Palestine trẻ tuổi khác.  Năm 1953, khi mới mười tám tuổi, al-Wazir chỉ huy hai trăm thanh niên, tất cả đều hăng say chiến đấu chống lại kẻ thù Zionist.  Vào cuối năm 1954 và đầu năm 1955, người của al-Wazir bắt đầu một loạt các hoạt động phá hoại và giết người bên trong Israel.  Người Ai Cập, sử dụng các chiến binh trẻ tuổi này làm lực lượng ủy thác rẻ tiền, đã gửi quân tiếp viện là các sinh viên Palestine từ Cairo đến Gaza.  Trong số họ có một sinh viên kỹ thuật điện trẻ tuổi tại Đại học Cairo, Mohammed Yasser Abdel Rahman Abdel Raouf Arafat al-Qudwa al-Husseini — tức Yasser Arafat.

Nơi sinh của Arafat còn gây tranh cãi.  Theo phiên bản tiếng Palestine chính thức, ông sinh năm 1929 tại Jerusalem, như có thể được kỳ vọng đối với một nhà lãnh đạo Palestine.  Tuy nhiên, người ta cũng cho rằng Arafat sinh ra ở Gaza hoặc thậm chí ở Cairo.  Bất kể, anh ta đúng là xuất thân từ một gia đình Palestine danh giá có quan hệ với đại mufti (giáo trưởng), Hajj Amin al-Husseini, và Abd al-Qadir al-Husseini, chỉ huy lực lượng Palestine vào năm 1948, cả hai đều là mục tiêu chính cho vụ ám sát tại thời điểm đó. 

 Arafat, người lấy tên du kích là Abu Ammar, và al-Wazir, người lấy tên là Abu Jihad, trở thành cộng sự và bạn tâm giao.  Họ đã làm việc cùng nhau để củng cố các tổ khủng bố Palestine ở Dải Gaza.

 Tuy nhiên, tình báo Israel không quá quan tâm ra mặt đến việc mưng mủ lực lượng dân quân trong các trại tị nạn.  “Nhìn chung, người ta có thể nói rằng cộng đồng người Palestine thực sự không làm chúng tôi quan tâm,” Aharon Levran, người từng là sĩ quan AMAN vào thời điểm đó, nói.  “Khi đó họ không tạo thành một lực lượng đáng kể.”  Thay vì là một vấn đề chiến lược lâu dài, các chiến binh Palestine chỉ được coi là một vấn đề chiến thuật trước mắt, một mối lo ngại chỉ ở mức độ họ vượt qua biên giới để quấy rối và khủng bố người Do Thái.  Và vấn đề đó bề ngoài đã được giải quyết nhờ Chiến dịch Sinai năm 1956: Ai Cập, lo sợ trước sự trả đũa của Israel và quan tâm đến việc gìn giữ hòa bình ở biên giới hơn là với hoàn cảnh của người Palestine, đã ngừng tài trợ cho những cuộc tấn công đó.

 Tuy nhiên, các chiến binh Palestine không nhìn nhận vấn đề theo cách tương tự.  Abu Jihad và Arafat, bị trở mặt và bị phản bội khi người Ai Cập cấm họ xâm nhập, quyết định rằng người Palestine chỉ có thể chấm dứt hoàn cảnh của mình bằng cách tham gia vào các hoạt động độc lập.  Chiến thắng quân sự của Israel trong Chiến dịch Sinai, ngăn chặn cuộc xâm nhập khủng bố của người Palestine từ lãnh thổ Ai Cập, do đó cũng vô tình dẫn đến việc thành lập một phong trào du kích riêng biệt.

Sau nhiều năm chuyển vùng từ quốc gia này sang quốc gia khác, cuối năm 1959 Arafat và Abu Jihad chuyển đến Kuwait.  Họ nhận ra rằng trong mắt Nasser, người đang cố gắng thống nhất thế giới Ả Rập dưới sự lãnh đạo của ông ta, hoạt động của họ sẽ chỉ bị coi là chướng ngại vật.  Họ biết rằng chừng nào họ còn ở lại một trong những quốc gia Ả Rập lớn, họ sẽ không bao giờ xoay sở để tạo ra được tổ chức toàn người Palestine hoạt động hiệu quả dưới quyền của chính họ.

Abu Jihad chấp nhận quyền lực tối cao của Arafat, người hơn hắn 6 tuổi và đã sở hữu một mạng lưới quan hệ rộng khắp cộng đồng người Palestine.  Arafat tự coi mình là thủ lĩnh, nhưng ông ta ngay lập tức xác định được khả năng hoạt động của Abu Jihad, thứ mà bản thân ông ta còn thiếu.  Trong hai năm, Arafat, Abu Jihad và ba đồng chí đã làm việc để phát triển một loạt các nguyên tắc và khuôn khổ hoạt động cho tổ chức của họ.  Họ làm như vậy một cách bí mật, để tránh khơi dậy sự phản đối của các quốc gia Ả Rập.  Cuối cùng, vào ngày 10 tháng 10 năm 1959, Phong trào Giải phóng Palestine chính thức được thành lập.

Tuy nhiên, họ sớm phát hiện ra rằng từ viết tắt tiếng Ả Rập của phong trào, Hataf, lại là một từ xấu có nghĩa “cái chết nhanh chóng”.  Vì vậy, Abu Jihad, người có sự nhạy cảm đặc biệt với các vấn đề biểu tượng, đã đề xuất đảo ngược các chữ cái để tạo thành từ viết tắt Fatah — từ đó có nghĩa là “chiến thắng vẻ vang”.

 Các nguyên tắc cơ bản, được phổ biến vào thời điểm đó dưới hình thức truyền đơn, sau đó sẽ được tập trung và thể hiện trong Cương lĩnh Quốc gia Palestine.  Điều 9 nêu rõ, “Đấu tranh vũ trang là đường lối duy nhất để giải phóng Palestine,” và Điều 6 có tác dụng kêu gọi trục xuất tất cả những người Do Thái đến Palestine sau năm 1917. Điều 20 ghi lại, “Những tuyên bố về mối quan hệ lịch sử hoặc tôn giáo của người Do Thái với Palestine không phù hợp với sự thật của lịch sử … Người Do Thái cũng không tạo thành một quốc gia đơn lẻ có bản sắc  của riêng họ;  họ là công dân của các nhà nước mà họ thuộc về.”  Điều 22 cho rằng “Chủ nghĩa Zionism là … phân biệt chủng tộc và cuồng tín trong bản chất của nó, hiếu chiến, bành trướng và thực dân trong mục tiêu của nó, và chủ nghĩa phát xít trong phương pháp của nó.”  Hầu hết các quy định nghiêm ngặt của Cương lĩnh chống lại chủ nghĩa Zionism đều cáo buộc rằng đó là công cụ của chủ nghĩa đế quốc quốc tế.

__

TÌNH BÁO ISRAEL , BẬN BỊU với Nasser và tin rằng Ai Cập là mối đe dọa đáng tin cậy và ghê gớm nhất, đã hoàn toàn bỏ lỡ việc thành lập Fatah.  Mãi cho đến đầu năm 1964, hơn bốn năm sau sự kiện này, hai điệp viên Israel đã nộp các báo cáo thực địa đầu tiên về tổ chức.  Uri Yisrael (được biết đến trong Mossad với cái tên “Ladiyyah”) và Yitzhak Sagiv (“Yisrael”), làm việc dưới vỏ bọc của các doanh nhân Palestine, cảnh báo rằng các tổ sinh viên hoạt động với sự hỗ trợ và truyền cảm hứng của Fatah đang ngày càng có nhiều động lực hơn ở châu Âu và  không nên bị coi thường.  Vào ngày 6 tháng 4 năm 1964, khi toàn bộ Mossad bị cuốn hút bởi mối quan hệ với các nhà khoa học Đức, Ladiyyah đã viết cho những người điều hành Mossad của mình, cảnh báo, “Tôi đi đến kết luận rằng mối nguy hiểm mà chúng ta phải đối mặt từ các học giả, sinh viên và trí thức [người Palestine] có ý nghĩa không kém gì việc các quốc gia Ả Rập trang bị vũ khí hủy diệt hàng loạt ”.

 Lúc đầu, các nhân viên phụ trách  Mossad không mấy ấn tượng, cho rằng Arafat, Abu Jihad và bạn bè của họ là “sinh viên và trí thức mạnh bạo lời nói hơn là hành động”.  Nhưng Ladiyyah và Yisrael vẫn kiên trì, cảnh báo rằng những người  Palestine quen biết của họ đang nói với tần suất ngày càng cao về “cuộc đấu tranh vũ trang chống lại thực thể Zionism”.

 Fatah là “một cái gì đó hoàn toàn khác với bất cứ thứ gì đã tồn tại trước đây”, họ nhấn mạnh trong một báo cáo tháng 5 năm 1964.  “Hai người này” —Arafat và Abu Jihad— “có khả năng truyền cảm hứng cho người Palestine hành động chống lại chúng ta.”

__

 FATAH TIẾN HÀNH cuộc tấn công khủng bố đầu tiên vào ngày 1 tháng 1 năm 1965, một nỗ lực nhằm đánh bom Thủy lợi Quốc gia của Israel, hệ thống ống và kênh khổng lồ đưa nước từ Biển Galilee về phía nam khô cằn của đất nước.  Đó là một hành động mang tính biểu tượng cao— đe dọa cắt đứt nguồn sống, nước, ở sa mạc Trung Đông – một nguồn gốc đã chạm đến dây thần kinh đau buốt của tất cả cư dân trong khu vực.  Việc xây dựng hệ thống kênh đào từng là một vấn đề gây tranh cãi, gây ra sự kích động đáng kể trong dư luận Ả Rập vào thời điểm đó.  Mặc dù Thủ tướng Salah Bitar của Syria đã tuyên bố vào tháng 9 năm 1963 rằng các quốc gia Ả Rập đã quyết định thực hiện “một chiến dịch kiên cường để ngăn chặn [Israel] thực hiện ước mơ của mình” mang nước đến sa mạc, đó là những lời trống rỗng.  Chỉ có Fatah, vẫn còn nhỏ bé và ít tài nguyên, đã chủ động và hành động.

Được lập kế hoạch bởi Abu Jihad, hoạt động này khá nghiệp dư và thất bại hoàn toàn.  Nhóm được cho là thực hiện hành động quân sự đầu tiên của Fatah đã bị bắt tại Gaza cả tuần trước ngày ra mắt.  Một nhóm khác cũng bị bắt tại Lebanon trước ngày ra mắt vài ngày.  Cuối cùng, một nhóm thứ ba đến từ Jordan đã cố gắng đặt chất nổ tại địa điểm Thủy Lợi Quốc gia, nhưng họ không thực hiện được và bị một đội tuần tra an ninh phát hiện.  Các thành viên của đơn vị đã bị bắt.  Bất chấp sự thất bại rõ ràng này, tin tức về chiến dịch đã vang dội khắp thế giới Ả Rập.  Cuối cùng, đã có một lực lượng sẵn sàng đối đầu với người Israel.  AMAN, về phần mình, đã chú ý nhưng chỉ làm được nhiều hơn một chút.

Đồng thời, các mối quan hệ của Ladiyyah, được thiết lập qua nhiều năm sống cuộc sống hai mặt, đã được đền đáp.  Arafat và Abu Jihad duy trì liên hệ chặt chẽ với các sinh viên Palestine trên khắp châu Âu, đặc biệt là ở Đông và Tây Đức.  Ladiyyah có một người bạn Palestine, Hani al-Hassan, người đứng đầu Hiệp hội sinh viên Palestine của Tây Đức và anh trai của anh ấy, Khaled, là một trong năm thành viên sáng lập của Fatah.  Hani gặp khó khăn về tài chính, Ladiyyah đã đến giải cứu.  Anh đề nghị trả tiền thuê căn hộ của Hani, tại Beethovenstrasse 42, Frankfurt, nơi cũng từng là trụ sở chính của tổ chức sinh viên.  Các nhà lãnh đạo của Fatah cũng định kỳ tụ tập ở đó.

Vào tháng 1 năm 1965, đơn vị giám sát của Mossad, Colossus, đã cài micro trong căn hộ.  Trong tám tháng tiếp theo, các đặc vụ Israel đã nghe trộm các phiên họp chiến lược của người Palestine từ một chốt ở hành lang, lắng nghe khi họ thề sẽ “xóa sổ Israel khỏi bản đồ”, như Abu Jihad đã tuyên bố tại một trong những phiên họp được ghi âm bí mật.

 Rafi Eitan, người nhiều năm trước đó đã chỉ huy lực lượng IDF trục xuất gia đình của Abu Jihad khỏi Ramla, là người chỉ huy các hoạt động ở châu Âu của Mossad vào thời điểm đó.  Nghe âm mưu, anh hiểu ngay rằng đây là một phong trào có tiềm năng, và nó có một người lãnh đạo đặc biệt lôi cuốn, nguy hiểm.  “Bản chất thực sự của Arafat đã rõ ràng vào thời điểm đó ngay cả trong các cuộc họp ở Frankfurt, ”Eitan nói.  “Các sinh viên nói với Arafat và Abu Jihad rằng có mười lăm tổ chức Palestine và điều quan trọng là phải đảm bảo rằng tất cả chúng đều hoạt động dưới một quyền chỉ huy duy nhất.  Arafat nói rằng điều đó là không cần thiết và thực sự là một điều tốt cho mỗi tổ chức khi có lực lượng dân quân và ngân sách riêng của mình.  Ông nói, làm như vậy sẽ đảm bảo ‘cuộc đấu tranh chống lại chủ nghĩa Zionism được tiếp tục cho đến khi chúng ta ném tất cả người Do Thái xuống biển.’ “

 Trong suốt nửa đầu năm 1965, Fatah ngày càng thực hiện nhiều cuộc tấn công du kích, đặt mìn đường sá, phá hoại đường ống và dùng vũ khí nhẹ bắn vào người Israel.  Hầu hết các cuộc tấn công này đều thất bại, nhưng tiếng vang của chúng đã đến được Rafi Eitan ở Paris.  Vào tháng 5 năm 1965, Eitan yêu cầu giám đốc Mossad, Amit, ra lệnh cho một đơn vị Caesarea đột nhập vào căn hộ trên Beethovenstrasse và ám sát tất cả mọi người ở đó.  “Chúng ta có thể làm điều đó một cách dễ dàng,” ông ấy viết cho Amit.  “Chúng tôi đã tiếp cận được mục tiêu và đây là cơ hội mà chúng tôi có thể không có lần thứ hai.”

 Nhưng Amit, vẫn quay cuồng với việc bắt giữ các đặc vụ Cohen và Lotz của Caesarea, từ chối phê duyệt.  Ông ta không coi nhóm này nhiều hơn một nhóm côn đồ non trẻ không có năng lực thực sự.

 “Thật tệ là họ đã không lắng nghe tôi,” Eitan nói hàng chục năm sau.  “Chúng ta có thể đã tiết kiệm cho mình rất nhiều nỗ lực, đau thương và buồn khổ.”

 Trong những tháng sau đó, có nhiều cuộc tấn công hơn và tần suất của chúng tăng đều đặn, đạt tổng số 39 vụ vào năm 1965. Rõ ràng là Arafat và Abu Jihad là một vấn đề sẽ không dễ gì biến mất.  Aharon Levran, người lúc đó là phó giám đốc bộ phận thu thập thông tin tình báo của AMAN, cho biết: “Ban đầu các cuộc tấn công khủng bố của họ thật lố bịch.  “Nhưng thời gian trôi qua, chúng trở nên nghiêm trọng hơn… Đối mặt với những tình huống đó, cộng đồng tình báo đã phản ứng theo hai cách điển hình,” Levran nói.  “Đầu tiên, họ thành lập một bộ phận đặc biệt để xử lý sự việc.  Thứ hai, họ tấn công vào đỉnh của kim tự tháp.”

 “Bộ phận đặc biệt”, một ủy ban bí mật để kiểm tra cách chống lại chủ nghĩa khủng bố của người Palestine, được thành lập vào tháng 8 năm 1965 và có ba thành viên: Levran;  Mike Harari, phó giám đốc Caesarea;  và Shmuel Goren, chỉ huy Đơn vị 504 của AMAN.

 Ủy ban gồm ba người đã ban hành lệnh tiêu diệt Arafat và Abu Jihad.  Biết rằng thảm họa gần đây của đơn vị khiến họ khó có khả năng  được cho phép tiến hành một chiến dịch giết người có mục tiêu bằng cách sử dụng Caesarea, thay vào đó, ủy ban đã đề xuất quay trở lại bom thư.  Sử dụng thông tin thu thập được bởi Ladiyyah và Yisrael, những quả bom này sẽ được gửi đến một số quan chức Fatah ở Lebanon và Syria.

 Vào ngày 8 tháng 10, giám đốc Mossad, ông Amit đã gặp Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Quốc phòng Levi Eshkol để đệ trình kế hoạch cho ông phê duyệt.  “Chúng tôi có ba mục tiêu,” Amit nói.  “Người của chúng tôi [Ladiyyah] đã trở về từ thủ đô [Beirut và Damascus], và chúng tôi muốn hành quyết.”

 Sau khi xác định các mục tiêu, Amit lưu ý rằng Ladiyyah “đã mang đến tất cả các thông tin cần thiết và đề xuất là gửi cho mỗi người trong số họ một ‘món quà.’” Các bức thư dường như là từ những người đã quen biết đến các mục tiêu.  Để làm cho chúng có vẻ chân thực nhất có thể, chúng sẽ được gửi trực tiếp từ bên trong Lebanon.

 “Lần này một phụ nữ sẽ ra tay.  Cô ấy sẽ đến Beirut và chuyển những bức thư vào hộp thư ở đó…. [Cô ấy] Người Nam Phi, có hộ chiếu Anh và cô ấy đã sẵn sàng làm việc đó. ”  Amit đang nói về Sylvia Rafael, con gái của một người cha Do Thái và một người mẹ ngoại tộc, người đã phát huy lòng trung thành mạnh mẽ với Do Thái, nhập cư vào Israel và được Mossad tuyển mộ.  Cô được đào tạo bởi Moti Kfir và trở thành nữ đặc vụ nổi tiếng nhất trong lịch sử của Caesarea.

Amit nói với Eshkol rằng sẽ có cả một làn sóng bom thư.  Trong khi Mossad tập trung vào ba mục tiêu của mình, AMAN sẽ đồng thời gửi mười hai đến mười lăm phong bì gây chết người cho các đặc nhiệm Fatah ở Jordan.

 Eshkol đã hoài nghi.  “Chúng ta đã bao giờ có một nỗ lực thành công chưa?… Ở Ai Cập, nó không thành công,” ông nói, nhắc nhở Amit rằng những quả bom thư gửi cho các nhà khoa học Đức ở Ai Cập không giết được họ,  mà chỉ gây ra thương tích.

 Amit trấn an ông, nói: “Lần này chúng tôi đã đưa thêm vật liệu [chất nổ] vào.  Bây giờ chúng tôi đưa vào 20 gam. “

Tuy nhiên, lần này các phong bì gài bom cũng không hoạt động.  Một vài người nhận thư bị thương nhẹ, nhưng hầu hết các lá thư đều bị phát hiện và tháo gỡ trước khi chúng có thể gây hại.

 Vào thời điểm đó, Arafat và Abu Jihad đang ở Damascus, họ đã đồng ý mở rộng sự bảo trợ của mình cho các hoạt động của Fatah và cho phép các đơn vị quân đội của họ sử dụng một số cơ sở huấn luyện của Syria.  Khả năng cho bất kỳ loại hành động nào của Israel ở Damascus, thủ đô Syria, là rất hạn chế, đặc biệt là sau khi bắt được Eli Cohen và cuộc sơ tán hoảng loạn của các đặc nhiệm khác ở đó.  Hơn nữa, từ Syria, Fatah có thể phối hợp tốt hơn cuộc đấu tranh chống lại Israel, thường xuyên tiến vào Bờ Tây, nơi khi đó nằm dưới sự cai trị của Jordan.  Fatah đã thiết lập các căn cứ ở đó, từ đó họ tiến hành các cuộc tấn công khủng bố bên trong Israel.  Hầu hết các cuộc tấn công là nỗ lực phá hoại các mục tiêu dân sự, bao gồm nhà riêng, tổ chức và cơ sở hạ tầng, như đường ống nước, đường sắt và đường đất.

Năm 1966, có bốn mươi cuộc tấn công Fatah ở Israel.  Mặc dù tần suất các cuộc tấn công vẫn như năm 1965, nhưng có sự khác biệt đáng kể về độ táo bạo và chất lượng.  Bắt đầu từ giữa năm 1966, Fatah bắt đầu cố gắng tấn công các mục tiêu quân sự của Israel.  Trong một hoạt động như vậy, vào ngày 11 tháng 11 năm 1966, ba binh sĩ Israel đã thiệt mạng khi xe của họ trúng một quả mìn.  Hai ngày sau, đòn trả đũa diễn ra khi lực lượng Israel đột kích vào một ngôi làng của người Palestine, Samua, phía nam Hebron thuộc lãnh thổ Jordan.  Mục tiêu ban đầu là phá hủy các ngôi nhà trong làng, với hy vọng gửi đi một tín hiệu có thể răn đe các quốc gia Ả Rập và thúc đẩy họ hành động chống lại Fatah.  Tuy nhiên, quân đội Jordan đã can thiệp.  Kết quả là mười sáu binh sĩ Jordan chết, một lính Israel chết, và căng thẳng ở biên giới gia tăng mạnh.

 Tuy nhiên, sự thôi thúc phải quét sạch vấn đề Palestine đang tồn tại mạnh mẽ đến mức cơ sở của Israel đã làm tất cả những gì có thể ngay cả việc không được thốt ra cái tên Fatah. “Chúng tôi không muốn công nhận Fatah, để nói rằng cuộc tấn công khủng bố này hay cuộc tấn công khủng bố đó là do công của nó,” Shlomo Gazit, người đứng đầu Bộ phận Nghiên cứu của AMAN từ năm 1964 đến năm 1967, nói.  “Mặt khác, chúng tôi phải gọi họ bằng cách nào đó, vì vậy chúng tôi đã quyết định chọn một danh từ trung tín.”  Từ đó là paha, từ viết tắt trong tiếng Do Thái chỉ hoạt động khủng bố thù địch.  Trong nhiều thập kỷ, đây là thuật ngữ được các quan chức Israel sử dụng khi họ nói với công chúng ai đứng sau các hành động khủng bố.

 Đầu năm 1967, tình hình trở nên tồi tệ nhanh chóng.  Vào đầu tháng 5, Fatah đã thực hiện hơn một trăm cuộc tấn công vào Israel, qua biên giới Jordan, Syria, Lebanon và Ai Cập.  13 người Israel thiệt mạng: 9 dân thường và 4 binh sĩ.  Sự qua lại của các cuộc tấn công quy mô nhỏ — người Palestine đột kích qua biên giới, Israel trả đũa — làm xấu đi mối quan hệ vốn đã mong manh giữa Israel và các nước Ả Rập láng giềng.

Ngày 11/5, Israel tuyên bố lần cuối cảnh báo Syria rằng nếu không kiềm chế Fatah, Israel sẽ có hành động quân sự quy mô lớn.  Cảnh báo đó đã dẫn đến việc Ai Cập, Syria và Jordan thành lập bộ chỉ huy quân sự chung và tập trung lực lượng khổng lồ của tất cả các bên.  Nhiều người Ả Rập tin rằng cuối cùng đã đến lúc Nhà nước Israel bị giải thể.

 Ở Israel, nhiều người lo sợ rằng một Holocaust khác sắp xảy ra.  Một bầu không khí u ám bao trùm.  Một số dự kiến ​​hàng chục nghìn người chết.  Các khu chôn cất hàng loạt được chuẩn bị gấp rút ở các công viên công cộng như Gan Meir, ngay trung tâm Tel Aviv.

 Thủ tướng Eshkol đã có một bài phát biểu trên đài phát thanh Israel vào ngày 28 tháng 5 năm 1967, điều đó chỉ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.  Vì văn bản đã được thay đổi vào giây cuối, Eshkol nói lắp trên các cụm từ chính.  Công chúng Israel hiểu rằng đó là do sự thiếu kiên quyết từ phía ông, làm trầm trọng thêm nỗi sợ hãi hiện có.

 Tuy nhiên, những người đứng đầu Quân đội Israel và cộng đồng tình báo đã chắc chắn về năng lực của mình và gây sức ép buộc Eshkol để họ tấn công trước.  Giám đốc Mossad, Amit đã bay đến Washington, nơi ông gặp Bộ trưởng Quốc phòng Robert McNamara.  Từ phản ứng của McNamara, Amit hiểu rằng mình đã có được thứ mà sau này ông mô tả là “đèn xanh nhấp nháy” để Israel tiến hành một cuộc tấn công phủ đầu.

 Cuộc chiến 6 ngày nổ ra lúc 7h45 sáng ngày 5/6/1967, toàn bộ Lực lượng Không quân Israel ném bom và phá hủy hàng chục sân bay của đối phương.  Nhờ thông tin tình báo chi tiết và chính xác do Mossad và AMAN thu thập được trong nhiều năm dài chuẩn bị cho chiến tranh, Không quân Israel đã có thể tiêu diệt gần như mọi máy bay chiến đấu mà Ai Cập, Syria và Jordan sở hữu trong vòng vài giờ.  Vào thời điểm chiến tranh kết thúc, vào ngày 10 tháng 6, Israel đã chiếm đóng các vùng lãnh thổ khiến đất nước tăng hơn 300% diện tích.  Các cuộc chinh phục của nó bao gồm Bán đảo Sinai, cũng như Cao nguyên Golan, Bờ Tây và Dải Gaza.

 Israel hiện cũng giám sát hơn một triệu cư dân Palestine trong các lãnh thổ đó, nhiều người trong số họ là những dân tị nạn năm 1948, những người hiện đang bị chiếm đóng bởi chính các lực lượng đã cướp đoạt đất đai của họ hai mươi năm trước.  Trong vòng chưa đầy một tuần, bộ mặt của Trung Đông đã hoàn toàn thay đổi.

 Cuộc chiến đã chứng minh rằng cộng đồng tình báo Israel và quân đội của họ được hưởng ưu thế vượt trội so với các đối thủ của họ ở các quốc gia Ả Rập.  Tuy nhiên, một số người Israel nhận ra rằng chiến thắng vĩ đại không chỉ là lý do để vui mừng – nó còn là cơ hội để tạo ra một thỏa thuận đình chiến lâu dài.  Giám đốc nghiên cứu của AMAN Gazit đã soạn một bài báo tối mật đặc biệt, gửi cho các nhà lãnh đạo chính phủ và quân đội, trong đó có cảnh báo rằng “chúng ta không nên trông giống như những kẻ khoác lác, chế giễu kẻ thù đã bị đánh bại, hạ bệ họ và các nhà lãnh đạo của họ”.  Bản ghi nhớ kêu gọi các cuộc đàm phán ngay lập tức với các quốc gia Ả Rập và việc sử dụng các vùng lãnh thổ bị chinh phục cho một thỏa thuận hàng đổi hàng – việc Israel rút quân và thành lập một “nhà nước Palestine độc ​​lập” để đổi lấy một hiệp ước hòa bình tổng thể, tuyệt đối và cuối cùng.  Trong Shin Bet cũng vậy, có nhiều người tin rằng đây là cơ hội lịch sử để chấm dứt xung đột quốc gia giữa người Do Thái và người Ả Rập.  Ngay cả điệp viên số một của Israel, Meir Amit, cũng nắm bắt được tiềm năng hòa bình.  Nhưng lời khuyên của ông đã rơi vào tai điếc.

 Sự chuyển đổi mạnh mẽ của công chúng Israel và các nghị sĩ cũng như bộ trưởng nội các – từ những công dân và lãnh đạo của một đất nước đang trên bờ vực diệt vong sang những người của một đế chế dường như bất khả chiến bại – khiến mọi người mù quáng trước sự thật rằng ngay cả chiến thắng và việc chiếm đóng lãnh thổ của kẻ thù cũng có thể dẫn đến những nguy hiểm nghiêm trọng.

 Amit là một trong số ít người hiểu được xu hướng mới sâu sắc và nguy hiểm trong tâm lý dân tộc.  “Những gì đang xảy ra bây giờ là một sự thất vọng, một sự thất vọng đau đớn,” ông viết trong nhật ký của mình hai tuần sau chiến tranh.  “Tôi vừa hồi hộp, vừa lo lắng và sợ hãi trước sự lãng phí của một chiến thắng… .Khi tôi thấy mọi việc đang diễn ra như thế nào, tay tôi mềm nhũn ra và tôi có một cảm giác khủng khiếp.”

__

TRONG KHI AMIT XEM THẮNG LỢI của ISRAEL như một cơ hội cho hòa bình, Yasser Arafat và Abu Jihad coi thất bại nặng nề của các quốc gia Ả Rập là một thảm họa cần phải khai thác.  Họ nhận ra rằng sự thất bại đáng hổ thẹn của các nhà lãnh đạo các quốc gia Ả Rập sẽ tạo ra dư luận cho các nhà lãnh đạo mới, những người được coi là trẻ, dũng cảm và không ngập ngừng.  Abu Jihad cũng hiểu rằng giờ đây việc tiến hành chiến tranh du kích chống lại Israel sẽ dễ dàng hơn.

Vào ngày 20 tháng 6, chỉ mười ngày sau khi chiến tranh kết thúc, Arafat và Abu Jihad thông báo từ Beirut rằng Fatah sẽ tiếp tục cuộc đấu tranh của mình, bây giờ chỉ là từ bên trong lãnh thổ Israel vừa mới chinh phục.  Đúng như lời của ông ta, Abu Jihad đã khởi xướng một làn sóng tấn công khủng bố gây tổn hại ở Gaza và Bờ Tây — 13 cuộc tấn công diễn ra trong tháng 9 năm 1967, 10 cuộc vào tháng 10, 18 cuộc vào tháng 11 và hai mươi vào tháng 12.  Các mục tiêu chủ yếu là dân sự: nhà máy, nhà ở, rạp chiếu phim, và những thứ tương tự.  Sau những cuộc tấn công đó, không ai trong giới tình báo Israel dám chủ trương đàm phán với Fatah.

 Mặc dù Abu Jihad đang tiến hành cuộc chiến, nhưng người Israe biếtl rõ  thủ lĩnh của Fatah là Yasser Arafat.  Ông là người vạch ra các đường lối ngoại giao và ý thức hệ, và là người đã từng bước thống nhất tất cả các phe phái Palestine khác nhau dưới quyền của mình.  Ông cũng đã bắt đầu làm trung gian cho các mối quan hệ với các nhà lãnh đạo quốc gia Ả Rập, những người ban đầu đã coi Fatah là một mối đe dọa nguy hiểm.  Năm 1964, các quốc gia Ả Rập đẫ thành lập Tổ chức Giải phóng Palestine (PLO) và đặt một con rối của họ, Ahmad Shukeiri, đứng đầu tổ chức này.  Nhưng sau thành tích tồi tệ của tổ chức trong Chiến tranh Sáu ngày và với tiếng tăm ngày càng tăng của Arafat, Fatah dần dần bắt đầu nắm quyền kiểm soát PLO, cho đến khi Arafat cuối cùng được bầu làm chủ tịch của tổ chức.  Abu Jihad trở thành người điều phối các hoạt động quân sự của nó, trên thực tế là chỉ huy thứ hai.

 Arafat, người chọn đội một khăn trùm đầu xếp theo hình bản đồ của Palestine, đã trở thành biểu tượng cuộc đấu tranh của người Palestine.

 “Israel phải tấn công vào trung tâm các tổ chức khủng bố, các cơ quan đầu não của chúng”, Yehuda Arbel, chỉ huy Shin Bet ở Jerusalem và Bờ Tây, viết trong nhật ký của mình.  “Việc tiêu diệt Abu Ammar” —Arafat— “là điều kiện tiên quyết để tìm ra giải pháp cho vấn đề Palestine.”  Arbel đã thúc giục ủy ban ba người thực hiện các bước để đạt được mục tiêu này.  Về phần mình, ông đã vẽ và phát đi một tấm áp phích truy nã, tấm đầu tiên trong số nhiều tấm, trong đó có mô tả như sau: “Thấp, cao 155–160 cm;  da ngăm đen.  Thân hình: mũm mĩm;  chỗ hói ở giữa đầu.  Tóc hai bên thái dương – xám.  Cạo ria mép.  Tính khí: kiên cường.  Mắt: liên tục đảo qua lại. ”

__

 LỰC LƯỢNG ISRAEL đã cố gắng giết Arafat một vài lần trong và ngay sau Chiến tranh Sáu ngày.  Trong những ngày sau chiến thắng của Israel, một người cung cấp thông tin cho Shin Bet đã xác định được nơi ẩn náu của ông ở Thành cổ Jerusalem, không xa Cổng Jaffa.  Một đội đặc nhiệm được cử đến để bắt Arafat, dù còn sống hay chết, nhưng ông ta đã chạy trốn được chỉ vài phút trước khi họ đến nơi.  Hai ngày sau, những chiến binh của đặc vụ 504 hoạt động theo một mẹo khác,  đã đột kích vào một căn hộ ở Beit Hanina, một ngôi làng ở phía đông Jerusalem, nhưng chỉ tìm thấy một chiếc bánh pita đầy salad và tahini, với một vài vết cắn.  Một ngày sau, Arafat cố gắng băng qua một cây cầu trên sông Jordan, trong trang phục  phụ nữ, trên một chiếc taxi của một người hậu thuẫn ông.

Trong khi đó, các cuộc tấn công khủng bố của PLO chống lại Israel trở nên thường xuyên hơn và nhiều hơn.  Từ cuối cuộc chiến đến tháng 3 năm 1968, 65 binh sĩ và 50 thường dân thiệt mạng, 249 binh sĩ và 295 thường dân bị thương.  Các cuộc tấn công do Fatah phát động từ trụ sở chính của nó ở Karameh, phía nam Thung lũng Jordan, đã dẫn đến các cuộc đụng độ thường xuyên giữa IDF và quân đội Jordan, đồng thời biên giới dài giữa hai nước trở nên căng thẳng, khiến cuộc sống bình thường bên phía Israel là không thể.  Các tướng lĩnh IDF đã thúc giục Eshkol chấp thuận một chiến dịch quân sự lớn, nhưng ông do dự.

Mossad đã thất vọng.  “Sự sỉ nhục do các cuộc tấn công khủng bố gây ra một cảm giác bất lực,” Zvi Aharoni, người đứng đầu Caesarea, nhớ lại.  “Tôi đã nói với các chàng trai rằng,” Hãy động não một cách sáng tạo.  Nghĩ ra cách giết Arafat. “

 Kế hoạch mà họ đưa ra vào tháng 1/1968 là vận chuyển một chiếc ô tô lớn từ châu Âu đến Beirut, tại đó nó sẽ được chất đầy chất nổ và sau đó được lái đến Damascus bởi một người Caesarea hoạt động dưới vỏ bọc là một doanh nhân.  Nó sẽ đậu bên ngoài nơi ở của Arafat và được kích nổ từ xa vào đúng thời điểm.  Amit đến Eshkol để tìm kiếm sự chấp thuận nhưng bị từ chối thẳng thừng, với lý do là cuộc tấn công sẽ mời gọi và biện minh cho các nỗ lực trả đũa nhằm vào mạng sống của các nhà lãnh đạo chính trị Israel.  Eshkol coi Arafat là một kẻ khủng bố, nhưng lại là một người đã đạt đến địa vị của một lãnh tụ chính trị, và đây có lẽ là bằng chứng tốt nhất cho thành tựu của Chủ tịch PLO.

Nhưng nhịp độ khủng bố của người Palestine vẫn tiếp tục không suy giảm.  Vào ngày 18 tháng 3, một chiếc xe buýt của trường học đã trúng một quả mìn.  Hai người lớn hộ tống thiệt mạng và mười trẻ em bị thương.  Bấy giờ Eshkol mới miễn cưỡng chịu thua trước áp lực.  Ông đồng ý rằng giết Arafat sẽ là mục tiêu chính của chiến dịch chống lại lực lượng Palestine trong và xung quanh Karameh.

Vào ngày 21 tháng 3 năm 1968, một đơn vị từ Sayeret Matkal, lực lượng biệt kích tinh nhuệ của IDF, được trực thăng vận đến một điểm đóng quân trên sa mạc gần căn cứ Fatah ở Karameh.  Các mệnh lệnh cho biệt kích rất đơn giản và rõ ràng: “Tấn công vào ban ngày, giành quyền kiểm soát, cô lập và tiêu diệt bọn khủng bố.”  Tại một cuộc họp nội các vào đêm trước, tổng tham mưu trưởng, Trung tướng Haim Bar-Lev, đã hứa “một cuộc hành quân sạch gọn”, theo đó ông có nghĩa là không có hoặc hầu như không có thương vong cho Israel.

 Nhưng mọi thứ diễn ra rất không ổn, và trận chiến kéo dài hơn nhiều so với kế hoạch.  Vào thời điểm đó trong năm, sông Jordan cao, thảm thực vật dọc theo bờ sông dày và địa hình khó vượt qua, gây trở ngại cho các lực lượng cơ giới được giao nhiệm vụ yểm trợ biệt kích.  Hơn nữa, do sự phối hợp sai lầm, lực lượng không quân đã thả các tờ rơi cảnh báo dân thường sơ tán vào một thời điểm hơi sớm.  Yếu tố bất ngờ đã mất và lực lượng Fatah có nhiều thời gian để chuẩn bị cho cuộc tấn công.  Họ chống trả quyết liệt.

Arafat – lại ăn mặc như một phụ nữ – đã lao như tên bắn trên một chiếc mô tô.  Mặc dù số thương vong ưu đãi IDF – 33 binh sĩ Israel chết, so với 61 lính  Jordan và hơn 100 chiến binh  Palestine — lần đầu tiên trong một trận chiến trực diện, người Palestine đã thành công trong việc chống lại đội quân hùng mạnh nhất ở Trung Đông.  Điều này cho thấy ai là người chiến thắng thực sự.

 Arafat, ngay lập tức nắm bắt được tiềm năng quan hệ công chúng trong cuộc hành quân hỏng bét của Israel, đã biến nó thành một huyền thoại về sự gan góc của người Palestine khi đối mặt với sức tấn công của kẻ thù. Ông ta thậm chí còn đi xa đến mức khoác lác rằng (không đúng) lực lượng của ông ta đã làm bị thương Bộ trưởng Quốc phòng Israel, Moshe Dayan.  Hàng nghìn người Palestine đã được truyền cảm hứng để đầu quân vào PLO.  Sau Karameh, không ai nghi ngờ rằng có một quốc gia Palestine, cho dù Israel tiếp tục phủ nhận chính thức trong nhiều năm sau đó.  Và không ai có thể nhầm được: Yasser Arafat là nhà lãnh tụ bất khuất của quốc gia đó.

 Thất bại của chiến dịch Karameh khiến Israel phải áp dụng chính sách kiềm chế hơn trong các cuộc tấn công vào Jordan, và do đó gây ra sự thất vọng lớn trong IDF.  Bản ghi chép các cuộc họp tổng tham mưu từ thời kỳ đó cho thấy mức độ mà những người đứng đầu quan tâm đến PLO và với Yasser Arafat, người được giới trẻ Palestine hết sức ngưỡng mộ.

Quân đội và cộng đồng tình báo tiếp tục tìm cách định vị chính xác và loại bỏ Arafat, nhưng không thành công.  Cuối cùng, vì tuyệt vọng, họ thậm chí sẵn sàng áp dụng một kế hoạch đặc biệt kỳ lạ.  Vào tháng 5 năm 1968, một nhà tâm lý học hải quân sinh ra ở Thụy Điển tên là Binyamin Shalit bằng cách nào đó đã nghe về ủy ban bí mật gồm ba người và đề xuất một ý tưởng dựa trên bộ phim The Manchurian Candidate năm 1962, trong đó một nhà thôi miên của tình báo Trung Quốc tẩy não một tù nhân chiến tranh Mỹ và gửi  anh ta về nước để ám sát một ứng cử viên tổng thống Hoa Kỳ.

Shalit tuyên bố rằng mình có thể làm điều tương tự, với Arafat là mục tiêu.  Shalit nói với ủy ban trong một cuộc họp có sự tham dự của Thiếu tướng Aharon Yariv, lãnh đạo AMAN rằng nếu anh ta được trao cho một tù nhân người Palestine – một trong số hàng nghìn tù nhân ở Israel – với những đặc điểm phù hợp, anh ta có thể tẩy não và thôi miên anh ta trở thành một kẻ giết người được lập trình sẵn.  Sau đó, anh ta sẽ được gửi qua Jordan, gia nhập lực lượng Fatah ở đó, và khi có cơ hội, sẽ trừ khử Arafat.

Thật đáng kinh ngạc, ủy ban đã thông qua kế hoạch.  Shin Bet đã tìm thấy một số ứng viên phù hợp, và họ đã được phỏng vấn rất lâu bởi Shalit, cuối cùng anh ta đã chọn ra đối tượng mà anh cho là phù hợp nhất.  Ứng viên sinh ra ở Bethlehem, y hai mươi tám tuổi, thân thể cường tráng và nước da ngăm đen, không đặc biệt sáng sủa, dễ bị ảnh hưởng và dường như không mặn mà lắm với sự lãnh đạo của Yasser Arafat.  Vào thời điểm bị bắt, y đang sống trong một ngôi làng nhỏ gần Hebron.  Là một đặc vụ cấp thấp của Fatah, y được đặt mật danh chính thức là Fatkhi.

Đơn vị 504 của AMAN được chỉ định cung cấp cơ sở hạ tầng cần thiết, nhưng các nhân viên của đơn vị này đã kịch liệt phản đối kế hoạch này.  Như Rafi Sutton, khi đó chỉ huy căn cứ của đơn vị ở Jerusalem, đã nói, “Đó là một ý tưởng ngu ngốc và điên rồ.  Toàn bộ chuyện ấy khiến tôi liên tưởng đến khoa học viễn tưởng.  Thật là một bộ óc tưởng tượng hoang dã và đầy ảo tưởng. ”

 Tuy nhiên, sự phản đối của Sutton đã bị bác bỏ.  Một cơ sở nhỏ chứa khoảng mười phòng được dành cho đội Shalit sử dụng.  Tại đây, Shalit đã dành ba tháng để nghiên cứu Fatkhi, sử dụng nhiều kỹ thuật thôi miên.  Thông điệp dội vào đầu chàng trai trẻ đầy ấn tượng là: “Fatah tốt.  PLO tốt.  Arafat tệ. Hắn ta phải bị loại bỏ ”.  Sau hai tháng, Fatkhi dường như đã tiếp thu thông điệp.  Trong giai đoạn thứ hai của quá trình huấn luyện, y  được đưa vào một căn phòng đã được chuẩn bị đặc biệt và được cấp một khẩu súng lục.  Hình ảnh của Arafat nhảy bật lên ở các góc khác nhau và y được yêu cầu bắn vào chúng ngay lập tức, không cần suy nghĩ trước, ngay giữa hai mắt — bắn để giết.

 Sếp AMAN Yariv và Aharon Levran, thành viên của ủy ban giết người có mục tiêu gồm ba người và một sĩ quan AMAN cấp cao, đã nhiều lần đến quan sát công việc của Shalit.  “Fatkhi đứng đó ở giữa phòng và Shalit nói chuyện với y, như thể họ đang nói chuyện bình thường vậy,” Levran nói với tôi.  “Đột nhiên Shalit đập tay xuống bàn và Fatkhi bắt đầu chạy quanh bàn.  Y tự động phản ứng với tất cả  loại cử chỉ của Shalit.  Sau đó, anh ta đưa y vào một căn phòng và cho chúng tôi thấy cách Fatkhi nâng khẩu súng lục của y lên vị trí bắn mỗi khi bức ảnh của Arafat xuất hiện từ sau trong mỗi món đồ nội thất.  Thật là ấn tượng.”

 Vào giữa tháng 12, Shalit thông báo rằng hoạt động này có thể được tiến hành.  Giờ 0 được ấn định vào đêm ngày 19 tháng 12, khi Fatkhi dự kiến ​​bơi qua sông Jordan vào Vương quốc Jordan.  Một cơn bão dữ dội ập đến, và mưa không ngớt.  Sông Jordan thường yên tĩnh và hẹp giờ nước đã tràn bờ.  AMAN muốn trì hoãn, nhưng Shalit nhấn mạnh rằng Fatkhi đang ở trong trạng thái “thôi miên tối ưu” và rằng cơ hội phải được khai thác.

Một đoàn tùy tùng khá lớn đi cùng Fatkhi từ Jerusalem.  Shalit thả anh ta ra và nói một vài từ thôi miên.  Fatkhi bước xuống dòng nước dữ dội, đeo một chiếc ba lô chứa đồ nghề của mình.  Khi lội xuống sông, chẳng mấy chốc y đã bị dòng nước cuốn trôi. Y bám vào một tảng đá, không thể băng qua phía xa và không thể quay trở lại.  Ovad Natan, một người tài xế từ Đơn vị 504, người có vóc dáng to lớn và vạm vỡ, đã nhảy xuống nước và rất liều lĩnh, dùng dây trói mình vào Fatkhi và kéo y về phía mình.  Sau đó, anh ta vượt sông với Fatkhi và đưa y vào lãnh thổ Jordan.

 Rafi Sutton đang đứng trên bờ sông Jordan phía Israel và nhìn thấy Fatkhi ướt sũng và rùng mình, vẫy tay chào tạm biệt những người điều hành.  “Y tạo hình một khẩu súng lục từ các ngón tay của mình và giả vờ bắn một mục tiêu tưởng tượng giữa hai mắt.  Tôi nhận thấy Shalit hài lòng với bệnh nhân của anh.  LĐó là sau 1 giờ sáng”

 Khoảng năm giờ sau, Đơn vị 504 nhận được liên lạc từ một trong những đặc vụ của lực lượng này ở Jordan: Một thanh niên người Palestine, đặc nhiệm Fatah từ Bethlehem, đã đến đồn cảnh sát Karameh.  Y nói với cảnh sát rằng tình báo Israel đã cố tẩy não y để giết Arafat và giao nộp khẩu súng lục của mình.  Một nguồn tin bên trong Fatah báo cáo ba ngày sau rằng Fatkhi đã được giao cho tổ chức, nơi y đã có một bài phát biểu nhiệt tình ủng hộ Yasser Arafat.


Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s