Nikolai Vavilov, người cứu rỗi hạt giống

271248003_358732832585717_3457482625456034745_n

Sevgei Alpha

Gần khu vực bây giờ là St.Petersburg, Nga, trạm thí nghiệm Pavlovsk vẫn đứng vững cho đến ngày nay. Nếu bất kỳ tên trộm thông thường nào phá được cánh cổng sắt của nó, chúng có thể sẽ thất vọng vì nơi đây là một phần của Viện Công nghiệp Thực vật và đây là ngân hàng hạt giống lâu đời nhất thế giới. Những người anh em họ của nó bao gồm Hầm chứa ngày tận thế Svalbard ở Thụy Điển, Dự án Ngân hàng Hạt giống Thiên niên kỷ ở Anh, Ngân hàng Gen Ngũ cốc Úc và Trung tâm Bảo tồn Tài nguyên Di truyền Quốc gia ở Colorado. Nhưng ngân hàng hạt giống đầu tiên ở Pavlovsk không phải là điều dễ dàng để tập hợp hoặc bảo tồn. Trên thực tế, phải mất mười mạng người để tạo ra và cứu nó.

Nikolai Ivanovich Vavilov sinh năm 1887 tại Moscow. Cha ông là một thương gia và ông có ba anh chị em: Sergey, người sau này trở thành nhà vật lý nổi tiếng, Alexandra, người đã trở thành bác sĩ, và Lydia, người đã nghiên cứu vi sinh trước khi qua đời vì bệnh đậu mùa. Cha của Vavilov lớn lên trong cảnh nghèo đói ở một ngôi làng nông thôn, và ông thường xuyên phải chịu đựng nạn đói, cả do tự nhiên và nhân tạo. Nhưng ông đã xây dựng cho mình một cuộc sống mới bằng nghề bán hàng dệt may. Gia đình trở nên giàu có và sinh sống trong một ngôi nhà phố đẹp ở thủ đô. Nhưng thông qua những câu chuyện của cha mình, chàng trai trẻ Nikolai Vavilov đã phát triển một mong muốn đầy nhiệt huyết là chấm dứt nạn đói ở Nga và trên toàn thế giới, một ước mơ mà sau này dẫn đến một kết thúc rất trớ trêu và bi thảm.

Năm 1891, khi Vavilov bốn tuổi, mùa màng trên khắp nước Nga bị tàn phá bởi mùa đông đến.sớm. Các thương gia xuất khẩu ngũ cốc tồn tại vì lợi nhuận, khiến dân chúng đói khổ. Sa hoàng Alexander III, cha của Sa hoàng Nicholas II, đã giúp đỡ rất ít. Ông chỉ phân phát “bánh mì chống nạn đói” làm từ rêu, cỏ dại và vỏ cây. Giới quý tộc tiếp tục thưởng thức các món ngon nhập khẩu trong khi người dân chết đói. Vavilov khi còn trẻ đã chứng kiến ​​một số nạn đói khủng khiếp và dịch bệnh đã giết chết nửa triệu người Nga.

Những năm 1700 đến 1900 đầy rẫy nạn đói. Sự quản lý yếu kém của thực dân Anh đã giết chết 10 triệu người ở Ấn Độ. Trận Đại đói ở Ireland, đã giết chết một triệu người Ireland và khiến 2 triệu người khác di cư, hầu hết đến Mỹ. Tại Trung Quốc, Brazil, Ethiopia và Rwanda, hàng trăm triệu người đã bị cộng thêm vào số người chết vì nạn đói trên toàn thế giới. Nga đang tuyệt vọng để hiện đại hóa nền nông nghiệp của họ, và Vavilov quyết tâm đảm bảo rằng nó được thực hiện một cách khoa học. Ông học tại Học viện Nông nghiệp Petrovsky, trung tâm của lĩnh vực mới toanh này. Vavilov gây ấn tượng khá tốt với các bạn cùng lớp, tranh luận sôi nổi với họ trong bữa trưa và thỉnh thoảng lôi con thằn lằn cưng ra khỏi túi áo.

Năm 1910, Vavilov tốt nghiệp. Ông quyết tâm chấm dứt nạn đói và đưa nước Nga là nước xuất khẩu ngũ cốc lớn nhất thế giới. Luận văn cao cấp của ông là về ốc sên là loài gây hại. Ông đã làm việc với Cục Thực vật học Ứng dụng và Cục Mycology (nghiên cứu về nấm) và Phytopathology (bệnh thực vật) trong hai năm. Sau đó, từ năm 1913 đến năm 1914, ông đi du lịch châu Âu cùng nhà sinh vật học người Anh William Bateson để nghiên cứu khả năng miễn dịch của thực vật. Bateson là một trong những người quan trọng nhất trong lịch sử di truyền học và ông đã làm việc rộng rãi với một nhóm các nhà khoa học nữ từ Đại học Cambridge. Vavilov thời trẻ rất háo hức đến thăm và học hỏi ông.

Nhưng vào năm 1914, Chiến tranh thế giới thứ nhất nổ ra, và Vavilov đến Nga sống với người vợ Yekaterina Sakharova. Tuy nhiên, ông nhanh chóng bị gọi đi nhập ngũ, tuy nhiên, điều này làm căng thẳng cuộc hôn nhân của họ. Khi đó, ông đang điều tra một căn bệnh kỳ lạ giữa những người lính Nga ở Ba Tư bị rối loạn và chóng mặt. Vavilov nhanh chóng suy luận rằng lúa mì bị mốc là thủ phạm, và sau đó ông đoán rằng có thể thu thập một số mẫu thực vật khi đang chiến đấu và nhét các mẫu vào túi áo khoác đáng tin cậy của mình, lúc này không còn chứa con thằn lằn.

Khi trở về, ông và Katya đã có một cậu con trai Oleg vào năm 1918 nhưng cuộc hôn nhân kết thúc, phần lớn là do Vavilov dành nhiều tâm huyết cho hạt giống hơn là cho gia đình. Vavilov kết hôn với một chuyên gia đậu lăng và trợ lý trưởng bộ sưu tập hạt giống, Elena Ivanova Barulina, và ở bên bà cho đến cuối đời. Bà có thể đã hiểu nhiều hơn về công việc. Con trai thứ hai của Vavilov, Yuri, sinh năm 1928 đã ra đời.

Năm 1917, Vavilov trở thành giáo sư Nông học tại Đại học Saratov, khi cuộc cách mạng Nga diễn ra. Vavilov vẫn tiếp tục công việc của mình. Ông hào hứng với việc những người nông dân vốn có truyền thống không được học hành nay có thể tham gia nhóm nghiên cứu của mình. Ông rời trường đại học vào năm 1920, cùng năm mà ông đã ghi tên mình tại Đại hội các nhà chọn giống cây trồng toàn Nga với bài báo về tổ tiên chung của các loài thực vật và cách các đặc điểm được truyền lại cho các giống cây hiện đại. Ông trở thành giám đốc của Học viện Khoa học Nông nghiệp thuộc Liên hiệp Lenin, đặt tại Leningrad, một mạng lưới các viện nghiên cứu.

Hầu hết các nghiên cứu của Vavilov đều xoay quanh cái được gọi là “trung tâm nguồn gốc” của thực vật. Đã chưa đầy 100 năm kể từ khi Charles Darwin xuất bản cuốn sách Về Nguồn gốc Các loài và gây chấn động thế giới với ý tưởng về việc các đặc điểm ở thực vật và động vật được điều khiển bởi cái mà chúng ta gọi là gen được mã hóa thành DNA. Vavilov tin rằng để phát triển các phiên bản tốt nhất có thể của thực vật, ông cần phải hiểu tổ tiên lâu đời nhất của chúng, và những tổ tiên thực vật này nằm rải rác trên khắp thế giới. Vavilov bắt đầu đi thu thập hạt giống từ khắp nơi trên thế giới. Và ông có một ý tưởng sẽ thay đổi cuộc đời ông và nhiều người khác. Một ngân hàng hạt giống toàn cầu có thể bảo vệ các mẫu thực vật khỏi chiến tranh, hỗn loạn và thảm họa với suy nghĩ: Nếu nhân loại có thể bảo tồn thực vật trong tất cả các bước tiến hóa của chúng, họ có thể hiểu cách tiến hóa chúng thành cây trồng. Điều này có thể giúp chúng sống sót sau sâu bệnh, hạn hán, bệnh tật và đầu mùa đông.

Ông từ từ bắt đầu xây dựng bộ sưu tập hạt giống cây trồng lớn nhất thế giới ở Leningrad, và những chuyến thám hiểm đã đưa ông đi khắp năm châu lục. Ông tin rằng công việc của mình là “một sứ mệnh cho toàn nhân loại”. Trong khi làm việc này, ông đã giúp thành lập mạng lưới 400 viện khoa học của Liên Xô. Nhiều học sinh là con của tầng lớp nông dân, đã giúp đưa gia đình họ thoát khỏi cảnh nghèo đói trong thế giới mới sau cách mạng này. Vavilov đã ăn tối với Hoàng đế Ras Tafari ở Ethiopia. Ông đã chiến đấu chống lại những con nhện và bọ cạp chết chóc đã nhấn chìm lều của mình bằng ánh đèn. Ông sống sót sau một vụ tai nạn máy bay và chiến đấu với sư tử trên sa mạc Sahara cho đến khi ông và phi công được cứu. Ông đã mạo hiểm đến các khu vực xung đột ở vùng núi của Afghanistan. Ông đã thu hái cây thuốc phiện ở Trung Quốc, cà phê ở châu Phi, đậu tương từ Hàn Quốc, trái cây ở Nam Mỹ, yến mạch ở Tây Ban Nha, trà ở Nhật Bản.

Vavilov cũng là nhà khoa học đầu tiên phát triển quy luật chuỗi tương đồng biến thiên, cùng với các sinh viên của ông từ Viện Saratov. Bài báo được xuất bản vào ngày 4 tháng 6 năm 1920. Bài báo đã được các nhà chăn nuôi có trình độ đánh giá cao như một thành tựu khoa học tuyệt vời có thể so sánh với Định luật tuần hoàn của Mendeleev về các nguyên tố hóa học. Vavilov cũng là một thành viên của Ban Chấp hành Trung ương Liên Xô. Ông cũng là Chủ tịch của Hiệp hội Địa lý Liên minh, tương đương với Hiệp hội Địa lý Hoàng gia của Liên Xô ở Anh. Vavilov cũng đã giành được giải thưởng Lenin mới được thành lập cho tác phẩm của mình.

Vào những năm 1930, Vavilov thuyết phục Đại hội Di truyền Quốc tế tổ chức đại hội thường niên lần thứ bảy tại quê nhà Moscow vào năm 1937. Cả Đại hội Quốc tế và Đảng Cộng sản Liên Xô đều đồng ý với ý kiến ​​này vào năm 1935 và Vavilov được bầu làm chủ tịch Đại hội Quốc tế. Nhưng vào năm 1936, Đảng Cộng sản Liên Xô đã thay đổi quyết định và hủy bỏ sự kiện này, sự kiện này bị hoãn lại cho đến năm 1939 và được tổ chức tại Edinburgh. Liên Xô cũng cấm Vavilov ra nước ngoài, và một chiếc ghế trống đã được đặt trên sân khấu tại lễ khai mạc để đại diện cho ông. Bất chấp tất cả thành tích của mình, Vavilov nói về bản thân: Tôi, tôi không có gì đặc biệt. Em trai tôi, Sergey (nhà vật lý Liên Xô, Chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học Liên Xô từ 7/1945 – 1/1951) là người xuất sắc nhất.

Đó không phải là một thời gian dễ dàng để thực hiện công việc này. Nước Nga đã trải qua những bất ổn. Nhưng Vavilov mơ ước cải thiện nông nghiệp và tạo ra những siêu thực vật để chấm dứt nạn đói trên thế giới. Là con trai của một nông dân, Vavilov đã có thể kết nối với những người nông dân truyền thống trên khắp thế giới và thu thập cả hạt giống và giúp đỡ chuyên môn của họ. Một nhà nông học người Kazak đã giúp Vavilov thu thập hạt giống táo dại cho biết: Ông ấy đã tìm ra mọi thứ chỉ sau hơn một ngày làm việc.

Nhưng đối thủ của ông, nhà khoa học Trofim Lysenko, một nông dân trồng đậu trẻ người Ukraine, đậu Hà Lan của ông đã sống sót qua mùa đông, và đây là một vấn đề rất lớn trong cộng đồng hạt giống, và nó đã khiến ông được Đảng Cộng sản khen ngợi. Vavilov sau đó đã gặp Lysenko và hỗ trợ nghiên cứu của ông ấy, mặc dù Vavilov tin rằng Lysenko không phải là một người trồng lúa mì và hạt đậu giỏi. Trofim Lysenko đã nghe lý thuyết của Mendel và đã hồi sinh ý tưởng về các đặc điểm có được. Đây là ý tưởng rằng nếu một loài thực vật hoặc động vật đạt được một đặc điểm nào đó trong suốt cuộc đời của nó, nó có thể được truyền sang thế hệ tiếp theo. Trong trường hợp đậu Hà Lan, Lysenko khuyến khích ý tưởng rằng nếu bạn ngâm đậu Hà Lan trong nước lạnh, đời sau của chúng sẽ có khả năng chống chọi với thời tiết lạnh giá. Điều đó không đúng nhưng Liên Xô yêu thích ý tưởng này và xuất hiện phong trào được gọi là Chủ nghĩa Lysenko.

Đảng Cộng sản Liên Xô thích ý tưởng của Lysenko, nhất là Stalin. Vavilov chỉ trích lý thuyết của Lysenko. Đó hóa ra là một bước đi tồi, bởi vì Joseph Stalin thích Lysenko. Quá trình nhân giống cây trồng của Vavilov mất nhiều thời gian để tạo ra thức ăn có thể sử dụng được, nhưng tất nhiên ông làm việc này vì mục đích nghiên cứu. Rồi một ngày ở Điện Kremlin, Vavilov, không bao giờ để lãng phí thời gian, đang vội vã chạy quanh góc hành lang và ông đã va vào Stalin. Sau sự cố này, tốc độ làm việc của Vavilov càng nhanh hơn. Các đồng nghiệp đã cố gắng cảnh báo ông rằng sẽ có rắc rối cho ông nếu anh ta tiếp tục nghiên cứu này. Một người nói với ông: Đồng chí, họ sẽ bắt anh!. Vavilov trả lời: Vậy thì tốt hơn chúng ta nên làm việc nhanh hơn nhiều.

Stalin đã chỉ định Lysenko vào Ủy ban Trung ương Đảng Cộng sản, và nhóm này đã gọi Vavilov đến để báo cáo. Đây là cơ hội hoàn hảo để Lysenko vẽ Vavilov như một nhà khoa học theo chủ nghĩa tinh hoa, lạc lõng. Khi Vavilov nói với họ rằng nhóm của ông vẫn chưa tìm ra cách phân biệt hạt đậu với đậu lăng thông qua phân tích protein, Lysenko nói: Tôi nghĩ rằng bất cứ ai thử chúng trên lưỡi của họ đều có thể nhận ra đậu lăng và hạt đậu. Vavilov, rất mệt mỏi với điều vô nghĩa này, đã trả lời: Đồng chí, chúng tôi không thể phân biệt chúng về mặt hóa học. Lysenko nói: Có ích gì để có thể phân biệt chúng về mặt hóa học nếu đồng chí có thể thử chúng trên lưỡi của mình?. Ủy ban, với sự phản khoa học của họ, cho rằng đây là một sự xúc phạm khủng khiếp, chủ yếu là vì nhiều người trong số họ không có kiến ​​thức khoa học và phát ốm vì những tinh hoa được giáo dục tốt này khiến họ xấu hổ. Nhưng Stalin đã từ chối lời cầu xin của Lysenko để loại bỏ Vavilov, ông vẫn lo lắng rằng sự biến mất đột ngột của nhà khoa học nổi tiếng thế giới sẽ bị cả thế giới chú ý.

Lysenko đã thiết lập một sự kiện tại viện riêng của Vavilov như chiếc đinh cuối cùng trong quan tài. Những người ủng hộ Lysenko đã chật kín phòng, đông hơn số ít những người bạn còn lại của Vavilov. Lysenko một lần nữa lặp lại lý thuyết của mình về việc ngâm đậu trong nước đá và đám đông trở nên cuồng nhiệt. Vavilov biết rằng ông đang tự định đoạt số phận của mình khi bảo vệ quan điểm của mình, chất vấn Lysenko về việc thiếu bằng chứng. Vavilov nói rằng: Chúng ta sẽ đi vào giàn thiêu, chúng ta sẽ đốt cháy, nhưng chúng ta sẽ không rút lui khỏi những lý tưởng của mình. Sau cuộc họp, Vavilov nói với các đồng nghiệp của mình yêu cầu chuyển giao ngay lập tức và cho phép họ tố cáo để bảo vệ bản thân. Hàng chục đồng nghiệp và bạn bè trung thành nhất của ông đã ở lại với ông tại Viện.

Vavilov bị bắt trong một chuyến thám hiểm thu hái thực vật của mình ở biên giới Nga-Ukraine vào ngày 6 tháng 8 năm 1940. Gia đình và bạn bè của ông không biết chuyện gì đã xảy ra. Giống như nhiều tù nhân chính trị, ông dường như biến mất một cách đơn giản. Vavilov từ chối thú nhận mọi tội ác. Cảnh sát mật Liên Xô đã thẩm vấn Vavilov trong hơn 1.700 giờ. Các báo cáo nói rằng chân của Vavilov sưng tấy đến mức ông chỉ có thể bò qua sàn phòng giam và gục xuống vào cuối buổi thẩm vấn, cho đến khi ông đột ngột bị đánh thức vào nửa đêm cho buổi tiếp theo. Không chịu nổi, ông đã ký một bản thú tội.

Vavilov bị đưa ra xét xử và bị kết án tử hình. Ông đã ngồi biệt giam hàng tháng trời ở Moscow. Năm 1941, ông bị sốc khi nghe tin các tù nhân được chuyển đi khi Đức đã đưa quân sang xâm lược Nga. Trong những giây phút ở bên ngoài, ông bắt đầu thấy sự tàn phá mà chiến tranh đã gây ra cho đất nước, khi máy bay, đạn pháo và quân đội lướt. Và người ta chỉ có thể tưởng tượng rằng tâm trí của ông quay cuồng với câu hỏi điều gì đang xảy ra với các đồng nghiệp thân yêu ở Leningrad. Vào năm 1941, mọi thứ đối với cơ sở này đã chuyển sang một bước ngoặt rất đen tối. Đó là Cuộc vây hãm Leningrad, Đức đã hành quân vào thành phố.

Stalin đã bỏ qua tầm quan trọng của kho báu được giữ ở ngân hàng hạt giống. Nhưng Adolf thì không. Khi quân Đức hành quân đến cơ sở này, các nhà khoa học đã tranh nhau chuyển một phần lớn bộ sưu tập của họ đến một hầm bí mật dưới lòng đất. Có hàng trăm nghìn mẫu thực vật (mỗi nguồn dường như công bố một con số khác nhau, khoảng 15.000 đến 400.000) đang bị đe dọa nghiêm trọng. Khoảng 40.000 trong số này là cây lương thực ăn được. Bạn có thể đang nghĩ, điều gì đặc biệt ở những loài thực vật này? Nếu Vavilov thu thập chúng, thì chúng không thể được thu thập lại? Nhưng với tất cả các cây trồng ở một nơi tại Viện, việc lai tạo là chìa khóa. Bằng cách nghiên cứu và kết hợp những loại cây này từ khắp nơi trên thế giới, họ đã tạo ra những cây trồng có khả năng chống chịu sâu bệnh, thích nghi với các khí hậu khác nhau.

9 nhà khoa học: Georgi Kriyer, Alexander Stchukin, Dmitri Ivanov, Liliya Rodina, G. Kovalesky, Abraham Kameraz, A. Malygina, Olga Voskrensenskaia và Yelena Kilp đã kịp đưa vào hầm chứa những hạt giống quý giá nhất của mình. Họ không chỉ phải bảo vệ họ khỏi quân Đức, mà còn cả những nước láng giềng Xô Viết đang chết đói. Không còn người lãnh đạo, họ phải dựa vào nhau để thực hiện sứ mệnh của mình: bảo vệ hạt giống cho tương lai của nhân loại. Với bom và đạn pháo rơi xuống, xác chết rải rác khắp thành phố, phong tỏa kết hợp với giá lạnh, cắt đứt với phần còn lại của đất nước và thế giới, không khó để tưởng tượng rằng các nhà khoa học nghĩ rằng đây có thể là ngày tận thế. Đó là ngày tận thế mà họ đang chuẩn bị cho.

Nhiều tháng trôi qua. Họ được bao quanh bởi một bạt ngàn lúa, lúa mì, ngô, đậu và khoai tây. Nhưng họ không bao giờ chạm vào một hạt của nó. Mùa đông đến, biến tòa nhà không được sưởi ấm thành một nhà tù lạnh giá. Các cửa sổ bị vỡ và các nhà thực vật học đã leo lên chúng để che chắn. Không có than, nhiên liệu hoặc củi, họ thu thập các tông, giấy, mảnh vụn từ bên ngoài để đốt để tồn tại dưới âm 40 độ. Khoai tây đặc biệt dễ bị lạnh. Họ thay nhau canh gác 24/24 giờ để bảo quản tinh bột quý giá của mình. Những con chuột chết đói chia sẻ nơi ẩn náu của chúng, và nhảy lên bàn để tranh ăn. Yelena Kilp bắn vào chúng. Nhóm nghiên cứu đã giảm xuống hai lát bánh mì mỗi ngày. Họ thương tiếc Vavilov, người mà họ chắc chắn đã chết.

Trong khi đó, bản án tử hình của Vavilov đã được giảm xuống 20 năm tù, nhưng nó không kéo dài lâu. Vavilov đã viết thư cho chính phủ: Tôi 54 tuổi, có nhiều kinh nghiệm và kiến ​​thức trong lĩnh vực giống cây trồng. Tôi rất vui khi cống hiến hết mình cho việc phục vụ đất nước của mình. Tôi yêu cầu và cầu xin các đồng chí cho phép tôi làm việc trong lĩnh vực đặc biệt của tôi, ngay cả ở cấp độ thấp nhất. Nhưng Vavilov sẽ không bao giờ trở lại làm việc. Đến năm 1943, ông qua đời. Hồ sơ cho thấy ông được đưa vào bệnh viện nhà tù vài ngày trước khi chết vì phổi bị viêm, cơ thể suy yếu, loạn dưỡng và phù nề. Một số người tin rằng ông có thể đã chết đói với chế độ ăn kiêng gồm bắp cải đông lạnh và bột mốc, một kết cục bi thảm cho người đàn ông đã dành cả cuộc đời mình để kết thúc chính thứ có thể đã giết chết mình.

Trong những ngày đêm bất tận, nhóm đã chọn ra một số mẫu quan trọng nhất và đưa chúng ra khỏi thành phố vào vùng núi Ural. Họ làm việc bằng ánh sáng nhấp nháy để phân loại và lập danh mục các mẫu. Adolf hy vọng cuộc bao vây sẽ sớm kết thúc. Ông đã in giấy mời cho bữa tiệc chiến thắng của mình tại một khách sạn nổi tiếng trong thành phố. Ông đã làm việc để lấy những bức tranh nổi tiếng từ Bảo tàng Hermitage và sau đó tập hợp một đội đặc nhiệm S S đặc biệt, Russian Collector Commandos, để lấy hạt giống.

Alexander Stchukin, chuyên gia về đậu phộng, đã chết trên bàn làm việc với hàng nghìn quả hạch chưa được khai thác. Georgi Kriyer, chuyên gia về cây thuốc và Dmitri Ivanov, người thu mua lúa đã chết ngay sau đó. Có hàng ngàn gói gạo ăn được với Ivanov mà ông chưa đụng đến. Cuối cùng, tất cả chín nhà khoa học còn lại chết đói được bao quanh bởi các loài thực vật có thể ăn được để bảo tồn bộ sưu tập, được thúc đẩy bởi sự pha trộn giữa lòng yêu nước, nỗi sợ hãi và có thể là một số áp lực từ tấm gương của Stchukin. Cuộc bao vây kết thúc vào tháng 1 năm 1944. Adolf không bao giờ lấy được hạt giống hay thành phố của họ. Và khi bộ sưu tập được phát hiện, không một mẫu nào bị mất.

Những hạt giống mà các nhà khoa học đã lưu lại là cần thiết. Vào năm 1979, người ta đã báo cáo rằng 80% diện tích canh tác của Liên Xô được gieo bằng hạt giống từ bộ sưu tập của Vavilov. Sự hy sinh của họ thậm chí còn đến được các đồng minh của họ trên Đại Tây Dương. Ở tại Mỹ, nhiều loại cây trồng của chúng ta ngày nay được lai tạo với các mẫu mà các nhà khoa học đã lưu lại. Dữ liệu từ 115 chuyến thám hiểm của Vavilov đến 64 quốc gia trên khắp châu Âu, châu Á, Trung Đông, Bắc và Nam Mỹ vẫn được sử dụng cho đến ngày nay để theo dõi cách cây trồng phát triển từ cây dại và chúng tiếp tục thay đổi như thế nào cho đến ngày nay. Nhà di truyền học người Nga Ilya Zacharov, đã mô tả Vavilov là một người có năng lượng vô tận và hiệu quả không thể tin được. Nhà dân tộc học Gary Paul Nabhan, người đã viết tiểu sử về Vavilov, cho biết: Tất cả quan niệm của chúng tôi về sự đa dạng sinh học và sự đa dạng của các loại thực phẩm trên đĩa của chúng tôi để giúp chúng tôi khỏe mạnh đã nảy sinh từ tác phẩm của Vavilov 80 năm trước. Nếu công lý được thực hiện, ông ấy sẽ nổi tiếng như Darwin.

Vào năm 2010, khu đất mà Trạm thí nghiệm tọa lạc đang trong quá trình bán cho các nhà phát triển đất, những người dự định phá bỏ nó để xây dựng nhà riêng. Sẽ không thể di chuyển bộ sưu tập vì các quy định nông nghiệp và các vấn đề kỹ thuật khi nhổ hàng nghìn cây. Cuối năm đó, Tổng thống Nga Dmirty Medvedev đã tweet rằng họ đang xem xét kỹ lưỡng vấn đề. Thủ tướng Vladimir Putin phớt lờ sự phản đối kịch liệt của công chúng. Nhưng vào năm 2012, chính phủ Nga thông báo rằng họ sẽ có hành động chính thức để bảo vệ.

Mặc dù Lysenko vẫn đảm nhiệm vị trí của mình tại Viện Di truyền học cho đến năm 1965, ảnh hưởng của ông đối với hoạt động nông nghiệp của Liên Xô đã giảm sút sau cái chết của Stalin vào năm 1953. Lysenko vẫn giữ được vị trí của mình, với sự hỗ trợ của Nikita Khrushchev. Năm 1962, ba trong số các nhà vật lý Liên Xô lỗi lạc nhất là Yakov Zeldovich, Vitaly Ginzburg và Pyotr Kapitsa đã trình bày một trường hợp chống lại Lysenko, tuyên bố công trình của ông là khoa học giả. Họ cũng tố cáo việc Lysenko áp dụng quyền lực chính trị để bịt miệng phe đối lập và loại bỏ các đối thủ của ông trong cộng đồng khoa học. Những lời tố cáo này xảy ra trong một thời kỳ biến động cơ cấu trong chính quyền Xô Viết, trong đó các thể chế lớn đã bị thanh trừng khỏi những âm mưu chính trị và ý thức hệ nghiêm ngặt đã kiểm soát công việc của cộng đồng khoa học Liên Xô trong vài thập kỷ dưới thời Stalin.

Năm 1964, nhà vật lý Andrei Sakharov đã lên tiếng chống lại Lysenko trong Đại hội đồng của Viện Hàn lâm Khoa học Liên Xô: Ông ta phải chịu trách nhiệm về sự lạc hậu đáng xấu hổ của sinh học Liên Xô và đặc biệt là di truyền học, về việc phổ biến các quan điểm giả khoa học, về chủ nghĩa phiêu lưu, về sự xuống cấp của học tập và về sự phỉ báng, sa thải, bắt giữ, thậm chí là cái chết của nhiều nhà khoa học chân chính.

Báo chí Liên Xô nhanh chóng tràn ngập các bài báo chống phe Lysenko và lời kêu gọi khôi phục các phương pháp khoa học cho tất cả các lĩnh vực sinh học và khoa học nông nghiệp. Năm 1965, Lysenko bị cách chức giám đốc Viện Di truyền tại Viện Hàn lâm Khoa học và bị giới hạn ở một trang trại thử nghiệm ở Đồi Lenin của Moscow (bản thân Viện này đã sớm bị giải thể). Sau khi Khrushchev bị sa thải vào năm 1964, chủ tịch Viện Hàn lâm Khoa học tuyên bố rằng quyền miễn trừ của Lysenko đối với những lời chỉ trích đã chính thức chấm dứt. Một ủy ban chuyên gia đã được cử đến để điều tra các hồ sơ được lưu giữ tại trang trại thử nghiệm của Lysenko. Các phương pháp và ý tưởng bí mật của ông đã được tiết lộ. Vài tháng sau, một bài phê bình tàn khốc đối với Lysenko được công bố rộng rãi. Do đó, Lysenko ngay lập tức bị thất sủng. Sau khi sự độc quyền về sinh học và nông học của Lysenko chấm dứt, phải mất nhiều năm các ngành khoa học này mới phục hồi ở Nga. Lysenko qua đời tại Moscow vào năm 1976, và cuối cùng được an táng tại Nghĩa trang Kuntsevo, mặc dù chính phủ Liên Xô từ chối thông báo về cái chết của Lysenko trong hai ngày sau sự kiện và chỉ đưa ra một ghi chú nhỏ ở tờ Izvestia.

Ngày nay tại thành phố Saratov có một con phố mang tên Vavilov và một đài tưởng niệm mới được khánh thành vào năm 1997. Có một tượng đài khác gần lối vào nghĩa trang ở Saratov, nơi ông được chôn cất. Tác giả người Mỹ Elise Blackwell đã viết một câu chuyện hư cấu về cái chết của các nhà khoa học trong một cuốn tiểu thuyết có tên là Hunger . Ban nhạc The Decembeists cũng hát về cái chết của các nhà khoa học trong bài hát “When the War Came” của họ: Chúng tôi đã tuyên thệ với Vavilov / Chúng tôi sẽ không phản bội Solanum / Những mẫu cây họ cúc / Trước nỗi đau đói của chính chúng tôi.


 Tham khảo : https://campfirestoriespodcast.medium.com/the-heroic…

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s