Sử thi Odyssée thi hào Homère- Thiên trường ca bất tử nhân loại- Bài 14

THI  CA  KHÚC  XIV

BỌN  CẦ̀U  HÔN  ÂM  MƯU  PHỤC KÍCH  THẾ  VIỄN  MẠC

6._ulysse-reconnu-par-euryclee.jpg

Nhất Uyên Phạm Trọng Chánh

TÓM LƯỢC :  Bọn cầu hôn hay tin Télemaque đã ra đi Pylos và Lacédémone sau mười ngày vì Noémon đến hỏi thăm, chúng tức giận lo lắng bàn mưu phục kích đánh đắm con thuyền từ ngoài khơi. Quản gia Médon hay tin báo cho Pénelope hay, nàng rất lo lắng. Vú già Euryclée tỏ bày và khuyên nàng đi cầu nguyện. Thần nữ Athéné gửi hương hồn Iphthimé, chị ruột Pénélope đã mất về an ủi trấn an nàng. Bọn cầu hôn xuống thuyền ra đi phục kích.

 

Nói về tin bọn cầu hôn,                                                 5491

Nằm lỳ ăn vạ sảnh đường lầu trang.

Nơi sân Uy Lĩnh, ngang tàng,

Chơi trò ném dĩa lại sang ném sào.

Án Tinh Lộc ngồi bục cao,(Antinoos)

Âu Ri Mạc diện bảnh bao như thần.(Eurymaque)

Tranh nhau một lũ cầu hôn,

Áo quần diêm dúa, xạ hương, bạc vàng.

Phù Ninh công tử, Nô Anh Môn,(Phronios, Noémon)

Bổng tìm Tinh Lộc hỏi thăm đón chào :                        5500

Án Tinh Lộc có biết sao ?

Rằng Thế Viễn Mạc khi nào về đây ?

Cậu đi Phy Lô mười ngày,

Thuyền tôi cậu mượn mà nay đã tròn,

Tôi cần đi Âu Lịch bán buôn,

Tính mua một chục lừa con mang về.

Để mà dạy dỗ kéo xe.

Ngạc nhiên cả lũ lăm le hỏi dồn.

Bấy lâu không thấy mặt chàng,

Ngỡ rằng Viễn Mạc đã sang ông rồi,                              5510

Đồng quê cừu thỏ đùa vui,

Nào ngờ hắn dám ra khơi đi về.

Thành Phy Lô, vua Nê Lê,

Thành vua hùng mạnh hội thề cất binh.

Hẵn là quan trọng sự tình.

Chẳng còn là chuyện trẻ ranh trong nhà.

Án Tinh Lộc vội hỏi tra :

Nói tôi sự thật ngày mà hắn đi,

Đi từ hôm bữa nào đây ?

Chọn ai cầm lái, bao tay bạn chèo ?                              5520

Thanh niên An Thạch đi theo,

Hay là tôi tớ chăn heo, chăn cừu ?

Theo hắn cả thảy bao nhiêu ?

Hắn đà cưỡng bức hay chiêu mộ người ?

Hắn đà cầu khẩn nơi mi,

Hay mi tự ý theo lời cầu xin ?

Nô Anh Môn trả lời rằng :

Chính tôi tự ý nhiệt tâm mượn thuyền.

Với tôi cậu nói sự tình,

Một bầu nhiệt huyết khó lòng từ nan.                                       5530

Thanh niên An Thạch sẵn sàng,

Đi theo sôi nổi, chẳng màng sợ lo.

Xuống thuyền tôi thấy Mạnh Tô,(Mentor)

Hay là Thần hiện cơ hồ giống như.

Đứng điều khiển cuộc lãng du,

Mười ngày thuyền đã phiêu lưu chưa về.

Ấy mà thật lạ lùng chưa ?

Hôm qua tôi thấy cụ già Mạnh Tô.

Giữa ban ngày đứng hỏi chào,

Thế ai cầm lái  Phy Lô kia mà ?                                     5540

 

Nô Anh Môn dứt tiếng kêu ca,

Bước đi thoăn thoắt về nhà phụ thân.

Bọn cầu hôn đứng tần ngần,

Đang chơi, bỏ cuộc lầm bầm hỏi nhau ?

 

Án Tinh Lộc giọng lo âu,

Điên cuồng giận dữ, đỏ ao mặt mày,

Mắt như bốc lửa, như say :

Khốn thay thằng trẻ ranh này ra đi.

Ta đà cấm cản được chi,

Cả bầy cả lũ trong tay hắn rồi.                                                5550

Theo hắn một đám con trai,

Đủ lông, đủ cánh, coi ai ra gì ?

Họa nguy khởi xướng từ đây,

Nếu không diệt chúng để ngày lớn khôn.

Bọn ta ắt sẽ không còn,

Hãy mau chuẩn bị con thuyền ra khơi.

Thủy thủ lựa hai chục người,

Ta đi mai phục ở nơi hiểm nghèo,

Sa Mô vùng đá cheo leo.(Samos)

Thấy thuyền chúng đến, đánh tiêu chúng liền.               5560

Bọn cầu hôn thảy tán đồng,

Rồi cùng đứng dậy vào trong sảnh đường.

 

Nhã Lan chốn khuê phòng,

Lòng buồn vời vợi nhớ mong bóng chồng.

Tránh ra gặp bọn cầu hôn,

Nghe lời xàm xỡ nghe buồn mà thôi.

Quản gia Mê Đông nghe lời.(Médon)

Thầm thì bàn tán từ nơi sảnh đường.

Vội vàng thẳng đến phòng nàng,

Báo Nhã Lan được tỏ tường hiểm nguy.                        5570

Đến nơi ngưỡng cửa cho hay,

Nhã Lan nàng đã hỏi ngay chuyện nhà :

Mê Đông người đến tìm ta,

Phải chăng họ muốn hỏi qua việc cần ?

Phải chăng muốn thêm gia nhân ?

Ngày ngày cung phụng lo phần ăn chơi ?

Ta đà ngao ngán lắm rồi !

Bảo ngay với họ ngưng lời tán dương.

Bảo hôm nay buổi cuối cùng,

Là buổi ăn cuối ở trong cung này.                                 5580

Ăn lỳ, nói khoắc, rượu say,

Trăm người ai thấu ngày ngày ăn không.

Con ta Thế Viễn Mạc khôn ngoan,

Cũng không chịu thấu, bất bình chẳng ưa.

Khi người còn thuở ấu thơ,

Đã nghe dạy dỗ, chủ gia chân tình.

Uy Lĩnh cha của toàn dân,

Chưa hề làm một lỗi lầm với ai.

Trước sau cương quyết một lời,

Công minh phân xử, chẳng sai lệch gì.                          5590

Các vị vua khác trên đời,

Người thời ghét bỏ, người thời yêu thương,

Nhưng vua Uy Lĩnh khác thường,

Yêu người như thể yêu thân chẳng màng.

Người lầm lỗi biết ăn năn,

Thứ tha che chỡ, chẳng buồn giận ai !

Mê Đông khôn khéo đáp lời :

Xin thưa Hoàng hậu, lời ngài chẳng sai.

Hôm nay họa lớn nguy tai,

Bọn cầu hôn tính chặn mai phục thuyền.                       5600

Giết Thế Viễn Mạc với gươm đồng,

Khi cậu về đến qua hòn Sa Mô.

Mười hôm cậu đi Phy Lô,

Và La Môn nữa để chờ hỏi tin.

Những vị vua chiến đấu cùng,

Thành Troa thắng trận đã bao năm về.

Nghe lời nàng Nhã như mê,

Con tim nhức nhối, chân lê gối mòn.

Lặng yên, nấc nghẹn lệ tuôn,

Lời như uất hận bàng hoàng đớn đau.                                     5610

Giây lâu mới tỉnh hỏi mau :

Quản gia có biết vì sao cớ gì ?

Con ta ai rủ ra đi ?

Bạn thuyền có biết tên chi, mấy người ?

Con thuyền vượt biển ra khơi,

Ai người lèo lái, ai thời chỉ huy ?

Mê Đông khôn khéo đáp lời :

Tôi ngờ Thần dạy, cậu thời dám theo.

Cậu quyết vượt mọi hiểm nghèo,

Đến Phy Lô quyết lái chèo đi xa.                                    5620

Thế nào cũng được tin Vua.

Nói rồi ông lại lui ra sân ngoài.

Nhã Lan lo lắng khôn nguôi,

Chẳng còn hơi sức để ngồi ghế nhung..

Bệt ngay trước ngưỡng cửa phòng,

Thị tỳ già trẻ đến gần lăng xăng.

Nhã Lan ngồi rỉ rên than :

Người ơi có thấu kiếp thân đàn bà,

Thần Thiên Đình đã cho ta,

Khổ đau từ thuở sinh ra trên đời.                                   5630

Chồng ta anh dũng đâu rồi,

Chiến công vang dội đất trời phương nao.

Từ Hy La đến Đạt Gô,(Hellas, Argos)

Thương chàng một bậc anh hào Đa Niên.(Danaens)

Bây giờ con trai ta thương,

Cuốn theo chiều gió, lên đường chẳng hay.

Lòng ta, ôi đớn đau thay,

Không hay, không biết từ ngày con đi.

Cánh buồm đen quyết từ ly,

Hẵn là chuẩn bị chân tay lâu rồi.                                  5640

Sợ rằng ta cản ngăn thôi,

Bây giờ biển cả, đất trời ra sao ?

Các người hãy vội gọi mau

Già Đô Quốc quản lâu đài trước kia,(Dolios)

Để người báo với vương gia,

Lão Vương Lã Đạt để mà mưu toan,

Chắc người sáng suốt hãy còn,

Tìm ra mưu kế, để hòng cứu nguy.

Giống dòng Uy Lĩnh là đây,

Dốc toàn trí lực phen này hiểm nguy.                                      5650

O Khuê vú già tỏ bày :

Con ơi, cầm lấy gươm này giết ta,

Hay là tha kiếp sống thừa,

Chuyện này ta biết, ta đà dấu con.

Ngày đi Viễn Mạc mật tin,

Ta làm theo lệnh bảo mang những gì.

Rượu vang, khô thịt, bột  mì,

Thế Viễn Mạc bắt ta đi thề nguyền,

Rằng ta không nói với con,

Mười hai ngày chẳng, tính tròn ngày đi.                        5660

Sợ con thương nhớ sầu bi,

Héo hon dòng lệ trên mi u sầu.

Con ơi hãy bước xuống lầu,

Thay đồ, tắm rửa rồi cầu A Tê Nê.

Con gái Thần Dớt hiện về,

Cứu nguy, cứu nạn, liệu bề giúp ta.

Chớ nên phiền muộn vương gia,

Tuổi già sức yếu người đà nghỉ ngơi.

Các thần phúc đức độ người,

Độ triều Đạt Kinh Quốc chẳng nuôi hận nào.(Arcésios) 5670

Bao đời cửa rộng nhà cao,

Quê hương tươi tốt hoa màu ấm no.

Nhờ Thần phù hộ độ cho,

Các Thần sẽ cứu nạn to hiểm nghèo.

Nàng Nhã Lan dịu cơn sầu,

Lau dòng nước mắt,  lên lầu điểm trang.

Khuê phòng tắm rửa, xông hương,

Rồi mang giỏ lúa mì lên điện đình.

Hai hàng thị nữ theo chân,

Dâng hương phẩm vật Nữ Thần A Tê Nê.                     5680

Rồi nàng quỳ gối khấn thề :

Cầu xin Thần nữ hiện về giúp con.

Ái nữ Thần Dớt vạn năng,

Ngày xưa Uy Lĩnh đã từng cầu xin.

Lể nghi và vật hy sinh,

Thần đà phù hộ bao lần cứu nguy.

Con tôi gặp nạn hôm nay,

Bọn cầu hôn rắp mưu mai phục đường.

Cúi xin Thần nữ xót thương,

Chỉ đường tránh lối thoát vòng hiểm nguy.                    5690

Lời nàng nhạc điệu vút bay,

Nữ Thần đã thấu lời ai nguyện cầu.

Lời thanh tao vọng xuống lầu,

Bọn cầu hôn lại kháo nhau thầm thì :

Hoàng Hậu đang khẩn cầu đây,

Cầu Thần kén chọn, định ngày kết hôn.

Nàng nào biết được mưu toan,

Sửa soạn cái chết thằng con cứng đầu.

Thầm thì huyên náo, xì xào,

Chẳng ai còn biết thế nào xãy ra.                                  5700

Cướp lời Tinh Lộc hét la :

Điên khùng cả đám chớ mà nói to,

Kẻo mà bại lộ mưu cho,

Cả làng nước biết mặt mo lũ khùng.

Đứng lên chọn mặt thi hành,

Này đây hai chục đứa cùng theo ta.

Chỉ ngay một đám ba hoa,

Đầu trâu, mặt ngựa để ra xuống thuyền.

Thuyền đen đậu bến nước trong,

Cột buồm lại dựng, sẵn sàng đi chơi.                                      5710

Mái chèo dàn cột bên người,

Hai mươi thủy thủ ra khơi rộn ràng.

 

Lầu cao Nàng Nhã mơ màng,

Lòng sầu vời vợi, chẳng buồn uống ăn.

Nỗi lo trăm mối bên lòng,

Lo con về lọt trong lòng hiểm nguy,

Như con sư tử xa bầy,

Thợ săn đông đảo bao vây cánh rừng.

Thiếp trong lo lắng mông lung,

Quán Trí Thần nữ thương nàng khổ đau,                       5720

Gửi hồn Anh Thy thân yêu,(Iphthimé)

Chị nàng mất đã bao nhiêu năm rồi.

Con gái Anh Khoa Quốc hai người,(Icarios)

Chồng nàng Âu Minh Lộc sống nơi Khuê Thành(Eumélos, Phères)

Từ ngày hai ngã chia phân,

Chị em cách trở, trăm phần đớn đau,

Nhã Lan nức nở nghẹn ngào,

Thương chồng con nhớ biết bao sự tình.

Anh Thy hồn đến bên giường,

Dịu dàng như buổi yêu thương thuở nào :                     5730

Nhã Lan, thôi xót thương đau,

Thần cho cuộc sống biết bao phúc tình.

Để đời hạnh phúc an lành,

Chớ sầu, chớ khổ, chớ buồn mà chi !

Con em rồi sẽ về đây,

Cháu không làm lỗi điều gì Thần đâu,

Cháu còn số mệnh rất cao,

Tai qua nạn khỏi, ai nào tổn thương.

Nàng Nhã Lan trong mơ màng

Tủi mừng gặp chị, ngỡ ngàng giấc hoa:                          5740

Chị ơi sao chị biết nhà,

Từ khi từ giả mẹ cha theo chồng.

Chị em cách trở mênh mông,

Rồi khi chị mất, em buồn nhớ thương.

Bao giờ gặp lại chị em,

Chỉ còn hồn mộng ta tìm đến nhau.

Chị ơi, em khổ biết bao,

Con tim sầu héo, lòng nào thở than.                              5750

Lòng em đau khổ vô vàn,

Người chồng dũng mãnh trái tim anh hùng,

Đức tài kính phục toàn dân,

Vinh quang chiến thắng đất gần, trời xa,

Từ Đạt Gô đến Hy La,

Thần người yêu mến thương là biết bao,

Thành Troa ngựa gỗ mưu cao,

Vang tin chiến thắng, mà nào tin ai ?

Bây giờ con dại ra khơi,

Nổi trôi ai biết, đất trời ai hay ?                                     5760

Em đau xót dạ tim này,

Bao điều ác mộng hiểm nguy đang chờ.

Côn đồ mai phục đợi giờ,

Âm mưu giết chết trẻ thơ trở về.

Trước khi thuyền đến đất quê,

Em lo biết nấy, tái tê tâm bào.

Hương hồn chị đáp ngọt ngào :

Em ơi ! can đảm lên nào sợ chi,

Chớ nên lo lắng điều gì,

Quán Trí Thần nữ hộ trì con em.                                    5770

Từ khi cất bước lên thuyền,

Nữ Thần mầu nhiệm ở bên hành trình.

Biết bao người đã ước mong,

Nữ Thần trợ giúp thoát vòng nguy nan.

Nữ Thần thương xót lòng em,

Cho nên gửi chị đến tìm báo tin,

Cho em biết rõ sự tình,

Cho em tin tưởng an lành chớ lo.

Nàng Nhã Lan vẫn tò mò :

Chị ơi, chị hãy nói cho sự tình.                                                5780

Nếu chị được lệnh Nữ Thần,

Chị là tiên nữ hiển linh nơi nào ?

Biết chồng em ở phương nao ?

Dưới trời hay đã đi vào cõi âm ?

Hương hồn chị vọng u trầm :

Những điều biết khác chị không thể nào,

Nói ra tất cả được đâu,

Thiên cơ khả lậu, chị chào thương em.

Nói rồi hồn bỗng chập chờn,

Băng qua cánh cửa bay luồng ra đi.                               5790

Nhẹ nhàng như gió như mây,

Nàng đà tỉnh giấc lòng đầy tự tin.

Khuê phòng còn thoảng mùi hương,

Còn nghe lời chị yêu thương tâm tình.

Biết rằng trong giấc mộng lành,

Nữ Thần gửi đến trấn an tâm hồn.

 

Nói về chuyện bọn cầu hôn,

Lên thuyền đi đến đảo hòn ngoài khơi,

Đá đen lởm chởm sóng dồi,

Dấu thuyền mai phục đợi người đi qua.                         5800

Giữa đường An Thạch, Sa Moa,

Đảo ghềnh nhỏ bé đường qua các ghềnh.

Nơi đây dân tộc An Kinh,

Vẫn thường phục kích đánh thuyền tiến công.               5804

 

 

CHÚ THÍCH:

Samos: Con đường biển từ Ithaque ngang qua Samé có các đảo đá Samos, Astéri.

Thiên cơ khả lậu : Cơ trời không thể tiết lộ được.

Trong nguyên tác chương này phụ thuộc  Thi ca khúc XIII. Đoạn này khá dài lại nói về chuyện bọn cầu hôn và Pénelope ở Ithaque, trong khi Télemaque đang du hành, nên tôi tách thành một chương riêng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s