BẬT DẬY VÀ GIẾT LIỀN : Hồ Sơ Mật các Vụ Ám sát Có Mục Tiêu của Israel- Bài 10

Ronen Bergman

Trần Quang Nghĩa dịch

Chương 10 :  ‘Tôi không có vấn đề gì đối với bất cứ ai tôi giết

 

 “NGƯỜI ĐẸP SARAH ĐÃ rời khỏi tòa nhà và đang trên đường về nhà.”  Đây là thông điệp được truyền qua mạng vô tuyến của nhóm Lưỡi Lê tại Rome vào một đêm tháng 10 năm 1972. “Được rồi, di chuyển đi.  Chuẩn bị tham gia, ” Mike Harari từ trạm chỉ huy của mình ra lệnh.

 ” Người Đẹp Sarah” không phải là một phụ nữ, mà là mật danh của một người đàn ông cao, gầy, đeo kính cận với mái tóc đen óng ả và khuôn mặt rất biểu cảm.  Tên thật của anh ấy là Wael Zwaiter, là người Palestine làm việc bán thời gian tại đại sứ quán Libya ở Rome với vai trò phiên dịch.  Zwaiter đã dịch gần xong Nghìn lẻ một đêm từ tiếng Ả Rập sang tiếng Ý, và anh ấy đã dành buổi tối tại nhà của người bạn Janet Venn-Brown, một nghệ sĩ người Úc, thảo luận về một số điểm hay hơn trong việc thể hiện các mô tả đầy màu sắc của anh ấy trong  quyển sách.  Ở cửa, bà chủ của anh đưa cho Zwaiter một ổ bánh mì mà bà đã nướng cho anh ta.  Anh ấy bỏ nó vào phong bì, trong đó anh giữ bản thảo của mình.

 Sau khi rời đi, anh ta hướng đến căn hộ của mình ở số 4 Piazza Annibaliano.  Anh ta bắt hai chuyến xe buýt, và khi xuống chiếc thứ hai, anh đi vào một quán bar, lúc nào cũng cầm theo một phong bì trắng đựng những chương cuối cùng của bản dịch.

 Một đội giám sát Lưỡi Lê theo dõi Zwaiter suốt thời gian đó.  Mossad tin rằng anh ta không chỉ đơn thuần là một người phiên dịch – mà đây chỉ là một vỏ bọc  và rằng anh ta trên thực tế, là chỉ huy của các chiến dịch Tháng Chín Đen ở Rome.  Ý là một quốc gia đặc biệt yếu kém khi thực thi chống khủng bố, và Rome đã trở thành trung tâm của châu Âu trong hoạt động khủng bố của người Palestine vào thời điểm đó.  Mossad cho rằng Zwaiter chịu trách nhiệm thâm nhập nhân viên, vũ khí và lựa chọn mục tiêu.

 Mossad cũng nghi ngờ Zwaiter đã chủ mưu một nỗ lực vào tháng 9 để đặt một quả bom trên chuyến bay El Al từ Rome.  Các nhà chức trách Ý cũng nghi ngờ: Vào tháng 8, cảnh sát đã bắt giữ anh ta trong một thời gian ngắn vì liên quan đến các cuộc tấn công của Tháng Chín Đen nhằm vào các công ty dầu mỏ buôn bán với Israel.

 Zwaiter rời quán cà phê và về nhà.  Đội giám sát đã điện đàm cho hai đồng đội của họ, xác nhận rằng mục tiêu đang đến gần.  Zwaiter bước vào hành lang thiếu ánh sáng của tòa nhà căn hộ của mình và nhấn nút đi thang máy.  Anh không hề nhìn thấy hai tên sát thủ ẩn mình trong bóng tối bên dưới cầu thang cho đến khi quá muộn.  Họ rút súng lục Beretta với ống giảm thanh vặn vào nòng súng và bắn Zwaiter mười một phát.  Anh ta bị ném văng về phía sau do lực tác động của những viên đạn va vào một hàng cây trong chậu và ngã xuống đất, tay ôm chặt bản thảo Những đêm Ả Rập của mình.  Anh ta chết ở đó trên sàn nhà.

 Trong vòng vài giờ, tất cả mười bảy đặc vụ của Lưỡi Lê đã rời khỏi Ý và đang trên đường trở về Israel.  Không ai trong số họ bị bắt.  Cuộc hành quân đã diễn ra đúng như kế hoạch.

 Zwaiter chỉ là người đầu tiên trong danh sách rất dài những chiến binh và nhân viên PLO sắp chết.

 __

 SỰ THAY ĐỔI THÁI ĐỘ  của Golda Meir đối với các nước châu Âu thân thiện là tức thời và nghiêm khắc.  Sinh ra ở Kiev và lớn lên ở Milwaukee, bà nhìn thế giới theo những thuật ngữ đơn giản và đôi khi cứng nhắc: Mọi thứ là đen hoặc trắng, tốt hoặc xấu.  Trong tâm trí của Meir, có mối liên hệ trực tiếp giữa hành động của bọn khủng bố người Palestine và những hành động tàn bạo của Thế chiến thứ hai: “Những kẻ hãm hại người Do Thái trước sẽ làm hại các dân tộc khác sau đó;  đó là cách xảy ra với Hitler, và đó là cách xảy ra với bọn khủng bố Ả Rập, ”bà nói với chủ tờ The New York Times, Arthur Sulzberger, Sr.

Bà ấy tuyên bố một cách thẳng thừng rằng mình hiểu rất ít về các vấn đề quân sự và tình báo — vốn dựa vào Bộ trưởng Quốc phòng Moshe Dayan, Bộ trưởng Nội các Yisrael Galili, và Tổng trưởng Mossad Zvi Zamir — nhưng sau vụ tàn sát ở Munich, bà ấy hiểu rõ ràng rằng Israel không thể phụ thuộc vào các quốc gia khác để bảo vệ công dân của mình.  Thay vì nhượng bộ chủ quyền của bất kỳ quốc gia nào, Israel giờ đây sẽ giết người ở bất cứ nơi đâu và bất cứ khi nào họ đi đến kết luận rằng điều đó là cần thiết.

 Sự thay đổi chính sách này có ảnh hưởng đáng kể đến hoạt động của Caesarea.  Trước khi có vụ Munich, Meir đã giới hạn các vụ giết người nhằm vào các quốc gia “mục tiêu”, những quốc gia chính thức thù địch với Israel, chẳng hạn như Syria và Lebanon.  Nhưng rất khó cho các đặc nhiệm Caesarea giết bất cứ ai ở những quốc gia đó vì môi trường nhiều rủi ro.  Sử dụng súng hoặc súng bắn tỉa — các phương pháp yêu cầu tiếp cận sát với mục tiêu – đặc biệt đã thu hút sự chú ý nhanh chóng từ chính quyền địa phương, và ngay cả khi những kẻ giết người trốn thoát sạch sẽ khỏi hiện trường, các biện pháp kiểm soát biên giới nghiêm ngặt được kích hoạt bởi một vụ giết người cấp cao có thể sẽ được thực hiện trước khi sát thủ  có thể rời khỏi đất nước.  Một sát thủ Israel bị bắt tại một quốc gia mục tiêu có khả năng sẽ bị xử chết, và chỉ sau khi bị tra tấn dã man.  Việc giết người từ xa có thể an toàn hơn, nhưng chúng cũng kém hiệu quả hơn, dễ bị ảnh hưởng bởi nhiều biến số và tất cả đều có khả năng gây thương tật hoặc giết người vô tội.

 Hoạt động tại các quốc gia  gọi là cơ sở — những quốc gia có quan hệ hữu nghị, bao gồm cả Tây Âu — thuận tiện hơn nhiều.  Nhiều nhất, một sát thủ bị bắt sẽ phải ngồi tù.  Hơn nữa, bộ phận Vũ trụ (Tevel) của Mossad, chịu trách nhiệm liên lạc với các cơ quan tình báo nước ngoài, đã phát triển một mạng lưới quan hệ chặt chẽ với nhiều dịch vụ ở châu Âu, được gọi bằng biệt ngữ Mossad là “đệm mềm” vì họ có thể cung cấp liên hệ địa phương để giúp mọi việc suôn sẻ  trong trường hợp nảy sinh rắc rối — đôi khi để đổi lấy một ân huệ.  Điểm mấu chốt là ở châu Âu, giết một mục tiêu và bỏ trốn dễ dàng hơn rất nhiều.

 Và có rất nhiều muctiephải giết.  Danh sách tấn công đầu tiên bao gồm mười một cái tên: những tên khủng bố liên quan đến vụ thảm sát ở Munich.  Rõ ràng là tất cả họ đều tập trung ở các quốc gia Ả Rập hoặc Đông Âu, và sẽ rất khó để tiếp cận họ.  Tuy nhiên, trong khi chờ đợi, nhiều thông tin đã bắt đầu được tích lũy về những mục tiêu khác ít quan trọng hơn nhưng cư trú ở châu Âu.  Sau Munich, bất kỳ ai mà Mossad nghi ngờ có liên quan đến Tháng Chín Đen — trên thực tế, bất kỳ ai bị nghi ngờ thuộc PLO nói chung — đều trở thành mục tiêu hợp pháp.  Điều đó tạo nên một danh sách dài các mục tiêu.

“Chúng tôi muốn tạo ra một hiệu ứng ồn ào,” một nhân viên của Caesarea nói.  “Một vụ ám sát thực sự, từ cự ly gần, sẽ gợi lên sự sợ hãi và run rẩy, một hành động mà ngay cả khi Israel phủ nhận không liên quan gì thì rõ ràng là một ngón tay Israel đã bóp cò súng”.

Ngón tay đó sẽ thuộc về Lưỡi Lê.  Vào giữa tháng 9 năm 1972, Zvi Zamir xuất hiện tại trung tâm đào tạo của Lưỡi Lê.  “Israel sẽ không ngồi yên”, ông nói với các đặc nhiệm.  “Chúng ta sẽ tìm ra những tên đã làm điều này.  Bạn sẽ là cánh tay dài của Văn phòng ”.

 “Những lời đó,” một đặc vụ Caesarea có mật danh là Kurtz nói, “khơi dậy trong chúng tôi một cảm giác tự hào.”  Trong vòng một năm ở Munich, mười bốn chiến binh Palestine sẽ thiệt mạng.

__

 NGƯỜI LÃNH ĐẠO CÁC đội tấn công và chỉ huy một số hoạt động của nó là Nehemia Meiri, một người sống sót sau thảm họa Holocaust sinh ra trong một gia đình Do Thái truyền thống ở làng Demblin, miền nam Ba Lan.  Anh mười hai tuổi khi Gestapo vây bắt những người Do Thái trong làng  và đưa họ vào một khu rừng gần đó.  Người Do Thái được lệnh đào một cái hố và buộc phải xếp hàng dọc theo miệng hố.  Rồi, họ nâng súng máy.  Nehemia, vốn là một cậu bé tháo vát và mạnh mẽ, đã lao xuống hố chỉ trong tích tắc trước khi lệnh nổ súng được đưa ra.  Người Đức không để ý, và cậu nằm lặng lẽ giữa những thi thể người thân trong gia đình và hàng xóm cho đến khi cuộc giết chóc kết thúc.  Khi quân Đức đi hết, cậu bò ra khỏi hố chôn tập thể, người ướt  đẫm máu.

 Sau đó trong chiến tranh, sau khi Meiri bị bắt và lao động khổ sai tại một đường băng, anh đã cứu mạng một sĩ quan cấp cao của Không quân Đức, người đã đâm chiếc Messerschmitt của ông ta xuống đường băng.  Meiri leo lên chiếc máy bay đang bốc cháy và giải cứu viên phi công bất tỉnh, nhờ đó anh nhận được bảo trợ nhiều năm liền.  Sau chiến tranh, anh di cư đến Palestine trên con tàu di cư bất hợp pháp nổi tiếng Exodus.  Anh đã chiến đấu trong Cuộc Chiến  giành độc lập năm 1948, bị bắt làm tù binh, và một lần nữa sống sót một cách thần kỳ sau khi một tên lính Jordan bắt đầu đốn hạ tù binh.

Sau đó, anh tham gia Shin Bet, phục vụ cho đội vệ sĩ của Ben-Gurion.  Các đồng nghiệp và cấp trên của anh lưu ý rằng anh  rất lạnh lùng và không có chút e ngại khía cạnh đạo đức nào về việc giết bất cứ ai làm hại người Do Thái.

 “Nehemia (Meiri) thường thức dậy vào buổi sáng với một con dao giữa hai hàm răng,” một thành viên trong nhóm của anh nhớ lại.

 Meiri là một thành viên của Đội Chim nhóm hoạt động chung Mossad-Shin Bet.  Anh đã tham gia vào vụ bắt cóc Alexander Yisraeli, kẻ lừa đảo tìm cách  bán bí mật của Israel, và tham gia vào chiến dịch ám sát và đe dọa các nhà khoa học Đức Quốc xã đang chế tạo tên lửa cho Nasser.  Sau đó, anh được chuyển đến Caesarea và được cử về  đội thành lập Lưỡi Lê.  Eitan Haber, một trong những các nhà báo nổi tiếng nhất, người cũng từng là trưởng phòng của Yitzhak Rabin, cho biết ông đã từng khiển trách Zamir vì đã đưa Meiri vào Lưỡi Lê.  Haber nói, đó là hành vi trái đạo đức, “việc khai thác nỗi kinh hoàng Holocaust để tạo ra một cỗ máy giết người”.

Nhưng Meiri không gặp vấn đề gì khi ở Lưỡi Lê, và không có gì phải phàn nàn về những gì anh ấy đã làm khi phục vụ trong đơn vị.  Trong những năm qua, những người biết về cuộc sống bí mật của anh đã hỏi liệu anh có bao giờ bị ám ảnh bởi hình ảnh những kẻ mà anh đã giết hay không, hay liệu anh có gặp ác mộng về họ hay không.  “Tôi mơ về gia đình vào ban đêm,” Meiri trả lời.  “Tôi mơ về thung lũng tàn sát ở đó, bên cạnh Demblin ở Ba Lan;  Tôi mơ về Muselmänner [những tù nhân đói khát, ốm yếu] trong các trại tử thần.  Đó là những điều khiến tôi bận tâm.  Tôi không có vấn đề gì với bất cứ ai mà tôi đã giết.  Họ đáng bị một viên đạn vào ngực và hai viên vào đầu, mỗi một tên chúng nó ”.

 Meiri là một trong những sát thủ đã bắn chết Zwaiter ở Rome.  Hai tuần sau, mục tiêu tiếp theo được đánh dấu: Mahmoud Hamshari, được cho là nhân vật số hai trong Tháng Chín Đen.

Mossad đổ lỗi cho y về âm mưu sử dụng đường hàng không quốc tế để đặt bom kích hoạt bằng khí áp trên các máy bay bay từ châu Âu đến Israel.  Một quả bom như vậy đã phát nổ vào tháng 2 năm 1970, ngay sau khi cất cánh từ Frankfurt trên chuyến bay đến Vienna, nhưng phi công đã hạ cánh khẩn cấp.  Phi công của chuyến bay Swissair 330, từ Zurich đến Hồng Kông, dừng lại ở Tel Aviv, cũng cố gắng hạ cánh sau khi một quả bom nổ trong khoang hàng  nhưng đã rơi xuống một khu rừng.  Tất cả bốn mươi bảy hành khách và thành viên phi hành đoàn đều thiệt mạng.  Mossad cũng tin rằng Hamshari có liên quan đến một nỗ lực thất bại đối với âm mưu ám sát  Ben-Gurion trong chuyến thăm Đan Mạch vào tháng 5 năm 1969 và căn hộ của y ở Paris là kho vũ khí cho Tháng Chín Đen.

Các nhân viên của Lưỡi Lê theo dõi Hamshari ở Paris nhận thấy rằng y dành phần lớn thời gian cho vợ và con gái nhỏ ở nhà, phần còn lại gặp gỡ nhiều người, chủ yếu là ở những nơi công cộng đông đúc.

 Chung quanh có rất nhiều người vô tội đã đặt ra một vấn đề, mà Meir rất nhạy cảm.  Bà mời Harari đến nhà và pha cho ông một tách trà.  “Mike,” bà nói, “hãy chắc chắn rằng không có một sợi tóc nào rơi khỏi đầu một công dân Pháp.  Thậm chí không một sợi tóc.  Anh có hiểu tôi không?”

 Dù vừa mới sẵn sàng muốn giết người ở châu Âu, Meir vẫn hiểu rằng mình phải tuân theo một số quy trình nhất định.  Bà ấy cũng không thoải mái khi phải gánh trách nhiệm duy nhất là kết án tử hình một người đàn ông.  Bất cứ khi nào Zamir yêu cầu bà ấy ký một “Trang đỏ”, như lệnh giết được gọi vì màu của tờ giấy đánh lệnh là đỏ, bà sẽ triệu tập một nhóm các bộ trưởng được chọn trong nội các của mình  để thảo luận với mình — bao gồm cả bộ trưởng phụ trách các vấn đề tôn giáo của bà, Zerach Warhaftig, người sẽ xức dầu thánh cho mỗi sứ mệnh bằng một con dấu chấp thuận tôn giáo.

Giết Hamshari, sau đó, sẽ phải được thực hiện khi y ở một mình trong căn hộ của mình.  Meiri và Romi đã lập kế hoạch hoạt động, trong đó kêu gọi sự tham gia của một đơn vị bổ sung – một sự khác biệt với các giao thức thông thường của Caesarea, thường hoạt động như một đơn vị độc lập trong Mossad.

 Vào ngày 3 tháng 12, một nhóm từ Cầu Vồng (Keshet trong tiếng Do Thái, tên mới của Colossus, đơn vị chịu trách nhiệm cho việc thâm nhập bí mật) đã đột nhập vào căn hộ của Hamshari và chụp hàng chục bức ảnh, đặc biệt là khu vực làm việc của y.  Những bức ảnh đó sau đó được gửi về Israel và được Yaakov Rehavi, bộ phận kỹ thuật của Mossad, nghiên cứu.  Ông nhận thấy rằng chiếc điện thoại đặt trên một đế bằng đá cẩm thạch.  Ông và các nhân viên của mình đã tạo ra một cái đế  giống hệt, được nhồi chất nổ.

 Vào ngày 7 tháng 12, một người đàn ông tự giới thiệu mình là nhà báo người Ý tên là Carl, nhưng thực ra là Nehemia Meiri, đã gọi điện cho Hamshari và hẹn một cuộc phỏng vấn tại một quán cà phê gần nhà vào ngày hôm sau.  Khi cuộc phỏng vấn đang diễn ra, nhóm Cầu Vồng lại đột nhập để đổi đế điện thoại.  Một thời gian ngắn sau khi Hamshari trở về nhà, điện thoại của y đổ chuông.  “Đây có phải là ông Tiến sĩ Hamshari không?”  một giọng nói hỏi.  Khi lời khẳng định được đưa ra, một nút trên thiết bị nổ từ xa được nhấn và đế bằng đá cẩm thạch nổ tung.  Hamshari “gần như bị cắt làm đôi” bởi những mảnh đá cẩm thạch, theo Kurtz, người tham gia chiến dịch.  Y qua đời vài tuần sau đó tại một bệnh viện ở Paris.

NHÂN VIÊN CỦA MOSSAD VÀ AMAN điều phối các vụ giết người có mục tiêu dành nhiều thời gian suy nghĩ về tính đạo lý của mỗi vụ giết người.  Điều quan trọng là những hành vi đó phải được coi là hợp đạo đức, ít nhất là trong mắt của những sát thủ.  Thậm chí bốn mươi năm sau, Harari và các đặc nhiệm của ông đã mô tả niềm tin sâu sắc mà họ nắm giữ về cả mục tiêu và phương tiện.  “Ở Caesarea không có kẻ giết người bẩm sinh.  Họ là những người bình thường, như bạn và tôi, ”Harari nói với tôi.  “Nếu họ không đến Caesarea, bạn sẽ không thấy họ làm việc như những tên sát thủ theo hợp đồng trong thế giới ngầm.  Các chiến binh của tôi ở Caesarea đang làm nhiệm vụ cho nhà nước.  Họ biết rằng ai đó phải chết vì y đã giết người Do Thái và nếu để y tiếp tục sống, y sẽ giết nhiều người Do Thái hơn, và do đó họ làm điều đó như đang thi hành một bản án.  Không ai trong số họ nghi ngờ về việc liệu việc giết người có nên thực hiện hay không;  thậm chí không có một chút do dự nào. “

 Zamir, thủ lĩnh Mossad cũng biết rằng việc có Meir hậu thuẫn là điều quan trọng đối với các chiến binh.  Ông ta cũng biết tâm trí của thủ tướng suy nghĩ như thế nào, vì vậy ông luôn mang theo một hoặc hai đặc vụ Lưỡi Lê khi gặp bà. Một người trong số họ nói với bà rằng việc biết chỉ huy của mình, Meir, là “một người thuộc giới các giá trị đạo đức, với khả năng phán đoán tốt” là quan trọng với họ nhu thế nào”  Vì vậy, anh ta tiếp tục, những sát thủ “cảm thấy thoải mái hơn nhiều với mọi việc  họ đã làm, ngay cả đôi khi, có những dấu hỏi.”

 Meir rạng rỡ vì hạnh phúc.  “Tôi ngồi đối diện với họ,” bà ấy nói sau một cuộc gặp khác với các chiến binh Caesarea, “đầy kinh ngạc về lòng quả cảm, tính điềm tĩnh, khả năng thực thi và kiến ​​thức của họ.  Họ ngồi ngay vào hàm của kẻ thù… Tôi không thể giải thích với bản thân mình tại sao chúng tôi lại có phước lớn để được một đội  như thế ”.

Golda Meir trên trang bìa tuần báo Time

 Bất chấp sự ngưỡng mộ lẫn nhau, và niềm tin chung vào đạo lý trong  hành động của họ, thực tế vẫn có một số câu hỏi về động cơ đằng sau nhiều vụ giết người có mục tiêu sau vụ Munich, và liệu các mục tiêu có được chọn thích hợp hay không.

 “Một số người Ả Rập mà chúng tôi đã giết trong thời kỳ đó, chúng tôi không biết tại sao chúng tôi lại giết họ, và cho đến ngày nay họ cũng không biết tại sao họ chết,” một sĩ quan Caesarea nói.  “Zwaiter không liên quan gì đến việc giết các vận động viên, có lẽ ngoại trừ việc máy bay của họ bay qua Rome trên đường đến Munich.”

 Một quan chức hàng đầu của Mossad, người đã xem xét hồ sơ Zwaiter quá muộn sau nhiều năm đã thừa nhận rằng “đó là một sai lầm khủng khiếp”.  Thật vậy, người Palestine từ lâu đã khẳng định rằng Zwaiter là một trí thức ôn hòa, người ghê tởm bạo lực.  (Đúng ra, các tuyên bố tương tự đã được đưa ra gần như với mọi mục tiêu khác của Lưỡi Lê từ thời kỳ đó.)

 Nhưng đối với một số người, điều đó không thành vấn đề.  “Giả sử anh ta [Zwaiter] chỉ là đại diện của PLO ở Rome, về điều này thì không có gì bất đồng,” một sĩ quan AMAN xử lý việc xác định mục tiêu cho các đòn giáng trả của Mossad cho biết.  “Chúng tôi xem tổ chức như một thực thể, và chúng tôi không bao giờ chấp nhận sự phân biệt giữa những người hoạt động chính trị và những tên thi hành khủng bố.  Fatah là một tổ chức khủng bố giết người Do Thái.  Bất cứ ai từng là thành viên của một tổ chức như vậy đều phải biết rằng y là một mục tiêu hợp pháp ”.

Thật vậy, rất khó để xác định ngược lại liệu vụ giết người Zwaiter là một lỗi lầm hay một phần của một cách tiếp cận đã được, và cho đến ngày nay, vẫn được nhiều môn đồ trong giới tình báo Israel theo đuổi: Mọi thành viên của một tổ chức khủng bố, ngay cả khi chức năng của anh ta không liên quan trực tiếp đến  hành động khủng bố, là một mục tiêu hợp pháp.

Vấn đề cố hữu trong cách tiếp cận này là nó cho phép Mossad giết những mục tiêu mà họ có thể, không nhất thiết là những mục tiêu mà họ tin là nên làm.  Mặc dù Mossad coi chiến dịch giết người có mục tiêu là một thành công, nhưng vào đầu năm 1973,  đã rõ ràng là cỗ máy vẫn chưa chạm tới  được các cấp lãnh đạo cao nhất của PLO.  Những mục tiêu đó trú ẩn ở Beirut.  Đó là nơi Israel sẽ phải tấn công.  Và đó sẽ là một nhiệm vụ khó khăn hơn nhiều.

__

 VÀO NGÀY  9 THÁNG 10 NĂM 1972, một tin nhắn được mã hóa gửi đến căn cứ AMAN chịu trách nhiệm liên lạc với các điệp viên của Israel ở Trung Đông.  Căn cứ nằm trên sườn núi hướng ra biển và được bao quanh bởi các cồn cát, nằm ở một trong những cảnh quan đẹp nhất của Israel.  Hàng trăm binh sĩ đã được tuyển dụng ở đó để nhận, giải mã, mã hóa và truyền tải tài liệu tối mật.

 Thông báo đêm đó đọc, “Người mẫu yêu cầu họp khẩn cấp.”

 Người mẫu là mật danh của Clovis Francis, một trong những đặc vụ đắt giá nhất mà AMAN và Mossad từng điều hành ở Lebanon.  Ông là một người đàn ông Lebanon chỉn chu, xuất thân từ một gia đình Cơ đốc giáo giàu có, quen biết nhiều, và ông đã trung thành phục vụ Israel trong nhiều thập kỷ. Ông đã gửi tin nhắn mã hóa từ những năm 1940 bằng chim bồ câu.  Sử dụng một chiếc máy ảnh được lắp ở cửa xe hơi của mình, ông đã cung cấp cho tình báo Israel khoảng 100.000 bức ảnh trong nhiều năm, ghi lại mọi ngóc ngách của đất nước.  Ông đến thăm Israel định kỳ, đi du lịch bằng tàu ngầm hoặc tàu hải quân, để nói chuyện với các quan chức tình báo hàng đầu.  Nhưng ông ta không bao giờ yêu cầu được thanh toán.  Ông do thám, ông nói, bởi vì “Tôi tin vào một liên minh giữa Lebanon và Israel, và sau đó, bởi vì tôi thấy các hoạt động của người Palestine ở Lebanon là một mối nguy hiểm lớn cho đất nước tôi.”

 Ba ngày sau khi ông nhắn tin yêu cầu được gặp mặt, một chiếc xuồng cao su đã trượt đi trong đêm tối đến một bãi biển gần Tyre, miền nam Lebanon.  Người mẫu leo ​​lên và được đưa lên một chiếc tàu tên lửa, chạy đến Haifa.  Các sĩ quan hàng đầu của Đơn vị 504 đã đợi ở đó để nghe những gì ông ta muốn nói. Người mẫu đã không làm họ thất vọng.  Ông ta mang theo địa chỉ nhà của bốn quan chức PLO hàng đầu ở Beirut: Muhammad Youssef al-Najjar, người đứng đầu bộ máy tình báo của PLO, đã tham gia vào quá trình lập kế hoạch và phê duyệt cho hành động ở Munich;  Kamal Adwan, chịu trách nhiệm về các hoạt động bí mật của Fatah bên trong Israel, Bờ Tây và Dải Gaza;  Kamal Nasser, người phát ngôn của PLO;  và Abu Jihad, chỉ huy thứ hai của Arafat.  Ba người đầu tiên sống gần nhau trong hai tòa nhà cao tầng trên phố Verdun.

 Thông tin được chuyển cho Romi, sĩ quan tình báo của Caesarea, và anh ta đã triệu tập một loạt cuộc họp tại Trụ sở chính của Caesarea ở phố 2 Kaplan của Tel Aviv.  Ngoài những thông tin về nơi ở của những nhân vật PLO, lượng lớn thông tin tình báo cấp cao đã được tích lũy về các mục tiêu PLO bổ sung ở Lebanon— xưởng vũ khí, sở chỉ huy, văn phòng.  Harari nói mình tin rằng “sẽ mở một chiến dịch [giết người có mục tiêu] ở đây,” nhưng vẫn còn quá nhiều lỗ hổng trong thông tin để có thể tiếp tục.  “Đó là một quy tắc với tôi,” Harari nói, “rằng nếu không có thông tin tình báo thì sẽ không có hoạt động.  Chấm hết”

Để lấp đầy những khoảng trống thông tin đó, Caesarea quyết định cử một nữ đặc vụ đến Beirut.

Yael (chỉ có thể công khai tên gọi của cô) sinh ra ở Canada vào năm 1936 và lớn lên ở New Jersey trong một gia đình Do Thái không có mối liên hệ nào với Israel.  Sau đó, cô đã phát triển một mối quan hệ tình cảm đối với đất nước non trẻ và quyết định rằng “chủ nghĩa phục quốc Zionism thực sự đòi hỏi phải có dân aliyah (người Do Thái nhập cư vào Israel) đến Israel và từ bỏ cuộc sống tiện nghi ở Mỹ.”  Vào thời điểm đó, trước cuộc Chiến tranh Sáu Ngày, “Israel đã khơi dậy trong tôi sự đồng cảm với kẻ yếu.  Từ nhỏ,  những người dễ bị tổn thương, bị phân biệt đối xử đã thu hút tôi ”.  Sau khi nhập cư và lần đầu tiên tìm được công việc là một lập trình viên máy tính, cuối cùng cô đã được bộ phận nhân sự của Mossad tuyển dụng vào khóa đào tạo Caesarea lâu dài và khắt khe.  Theo thời gian, cô được biết đến như một đặc vụ đặc biệt tài năng và lạnh lùng, người sử dụng thần thái trầm lặng và vẻ ngoài hấp dẫn của mình như một vũ khí lợi hại.  Khi Harari gửi Yael đến Beirut, ông nói với cô ấy, “Với nữ tính, nét thanh tú và vẻ đẹp của cô, ai có thể nghi ngờ cô?”

Yael — mật danh Nielsen ở Mossad — và những người phụ trách đã tạo cho cô một vỏ bọc là một người đến Lebanon để viết một bộ phim truyền hình về cuộc đời của Lady Hester Stanhope, một phụ nữ Anh quý tộc, đã bất chấp những hạn chế bảo thủ của thế kỷ mười chín  để trở thành một nhà hoạt động chính trị và xã hội đột phá.  Stanhope đã đi du lịch nhiều nơi và dành những năm cuối đời ở Lebanon và Syria.

Yael đến Lebanon vào ngày 14 tháng 1 năm 1973. Cô nhận phòng tại khách sạn Le Bristol và sau đó vài ngày, thuê một căn hộ trong một tòa nhà sang trọng đối diện hoàn toàn với hai tòa nhà nơi ba mục tiêu đang cư ngụ.  Cô nhanh chóng kết bạn với cả dân địa phương và người nước ngoài ở Beirut, những người đã đồng ý giúp cô trong quá trình nghiên cứu bộ phim truyền hình về Quý bà Stanhope. Vỏ bọc  giúp cô tự do đi lại và tạo lý do chính đáng để đi du lịch hầu hết mọi nơi trên đất nước.

 Cô bắt đầu đi bộ xung quanh các khu vực hạ cánh tiềm năng và các tòa nhà mục tiêu, mang theo một chiếc túi xách với một máy ảnh bên trong, mà cô vận hành bằng cách nhấn một nút ở bên ngoài.  Yael sau đó đã viết trong một nhật ký: “Mọi chi tiết đều quan trọng. Mô tả các hoạt động ban ngày và ban đêm trong ba căn hộ, khi nào đèn bật và tắt, ai có thể được nhìn thấy qua cửa sổ vào thời điểm nào, thông tin chi tiết về xe của họ, ai đến gặp họ, liệu nơi đó có được canh gác hay không.”

 Với công việc trinh sát sâu rộng của Yael, Mossad giờ đã biết phải đánh ai và đánh chúng ở đâu, nhưng những chướng ngại vật khổng lồ vẫn còn đó.  Căn hộ  của các nhân vật đứng đầu PLO nằm trong các khu đông dân cư ở Beirut, vì vậy chất nổ không thể được sử dụng — khả năng giết chết thường dân vô tội là cao không thể chấp nhận được.  Đây sẽ phải là những cuộc tiếp cận gần gũi.  Tuy nhiên, vấn đề là Lebanon là một quốc gia mục tiêu, thù địch với Israel, nơi một sát thủ bị bắt chắc chắn sẽ phải đối mặt với tra tấn và cái chết.  Điều đó có nghĩa là các chiến binh Caesarea đã được gài ở Beirut chỉ được huấn luyện không phải để chiến đấu mà là theo dõi lâu dài, bao quát.  Còn  các chiến binh Lưỡi Lê, những người có thể giết sạch, thì lại thiếu  vỏ bọc thuyết phục để tiến vào một quốc gia mục tiêu và ở đó đủ lâu để thực hiện công việc.  Ngay cả khi họ đã làm vậy, việc nhanh chóng rời khỏi đất nước sau khi bắn trúng bảy mục tiêu PLO – ba người đàn ông và bốn cơ sở – hầu như là điều không thể.

 Romi và Harari đã đi đến một kết luận không thể tránh khỏi: Caesarea không thể tự mình thực hiện một sứ mệnh như vậy.  Chỉ có IDF mới có đủ lực lượng và nguồn lực cần thiết cho một nhóm đột kích thành công.  Đây là một đề xuất mới – cho đến thời điểm đó, Mossad và IDF chưa bao giờ hợp tác trong các hoạt động tấn công trên bộ.  Nó cũng mang một rủi ro đặc biệt.  Israel thường từ chối trách nhiệm về các vụ tấn công của Mossad, nhưng khi một lực lượng quân đội lớn bắt đầu giết người, ngay cả khi binh sĩ không mặc đồng phục, thì Israel sẽ không thể tuyên bố rằng họ không liên quan.

 Kế hoạch ban đầu của IDF là một mớ hỗn độn khó sử dụng và tốn thời gian, đòi hỏi một đội ngũ hàng trăm người  xông vào cả hai tòa nhà cao tầng và xua đuổi cư dân ra đường.  Một loại đội hình cảnh sát sẽ được tổ chức để xác định mục tiêu, kẻ nào sau đó sẽ bị giết.

 Trung tướng David Elazar, tham mưu trưởng của IDF, đã nghi ngờ nghiêm trọng về kế hoạch này.  Ông đã hỏi Ehud Barak, chỉ huy của Sayeret Matkal, Đơn vị Trinh sát của Bộ Tổng tham mưu của IDF, về một số ý tưởng mới.

 Sayeret Matkal được thành lập vào cuối những năm 1950 với mục đích tạo ra một lực lượng tinh nhuệ có khả năng thâm nhập bí mật vào lãnh thổ của đối phương, lực lượng này “sẽ được đào tạo để thực hiện các hoạt động tác chiến, phá hoại và thu thập [tình báo]”, theo cương lĩnh thành lập.  Cho đến những năm 1970, đơn vị chủ yếu chuyên thâm nhập sâu vào sau phòng tuyến địch để cài đặt thiết bị nghe và quan sát.  Nó đã và vẫn được coi là đơn vị tốt nhất trong IDF, luôn nhận được sự quan tâm của những tân binh, những người sau đó sẽ trải qua một khóa đào tạo kéo dài hai mươi tháng, được một số người cho là gian nan nhất trên thế giới.

 Ehud Barak, sĩ quan đầu tiên lớn lên trong Sayeret, trở thành chỉ huy của nó vào năm 1971. Sinh ra ở Kibbutz, thấp bé, nhưng cường tráng và quyết tâm, Barak thể hiện tất cả những phẩm chất đặc biệt mà đơn vị yêu cầu.  Ông cũng là một chính trị gia tài giỏi, biết cách đối phó với cấp trên, và ông có tham vọng vô biên trong khi luôn giữ được sự điềm tĩnh của mình.  Kể từ khi nắm quyền chỉ huy, Barak đã thúc đẩy Sayeret Matkal trở thành một phần lớn hơn trong các hoạt động của IDF, ngoài việc thu thập thông tin tình báo đằng sau phòng tuyến của kẻ thù.

Vì vậy, khi Elazar yêu cầu sự trợ giúp của ông trong việc lập kế hoạch cho các trận đánh Beirut, “một vẻ hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt của Barak, giống như vẻ mặt của một đầu bếp được yêu cầu nấu món ăn ruột của mình,” một trong những sĩ quan của ông ấy nói.  Barak xem xét thông tin tình báo thô sơ, các điểm định vị trên bản đồ Beirut, kế hoạch trăm người trước đó.  “Xếp ơi, điều này không tốt chút nào,” Barak nói với Elazar.  “Một lực lượng cỡ này tiến vào Beirut và có thể phải trải qua một thời gian dài ở đó, chờ cho đến khi  ‘đội hình cảnh sát ‘ hoàn thành xong việc sàng lọc, thế nào cũng sẽ tham gia trao đổi hỏa lực.  Có thể có nhiều thương vong chết người, về phía chúng ta và của họ.  Thường dân cũng vậy ”.

 Elazar hỏi anh ta, “Vây anh sẽ xử trí việc đó như thế nào?”

 Barak trả lời: “Một khi chúng ta chắc chắn ba mục tiêu đang ở nhà, chúng ta sẽ tiến vào thành phố với một lực lượng rất nhỏ, không quá mười lăm người, tới các căn hộ, đột nhập, bắn chúng và rút ra.  Tất cả trong vài phút.  Với kế hoạch và phương tiện phù hợp, cũng như huấn luyện thích hợp, chúng ta có thể ra rồi rút trước khi lực lượng địch bổ sung đến hiện trường.  Khi chúng nắm được điều gì đang xảy ra, thì chúng ta đã biến mất rồi.  Quan trọng nhất: duy trì yếu tố bất ngờ ”.

 Elazar mỉm cười và bật đèn xanh cho Barak bắt đầu lên kế hoạch.

_

 SỨ MẠNG MÙA XUÂN TUỔI TRẺ – Spring of Youth, mật danh  cuộc đột kích Beirut — được vạch ra vài ngày sau đó.  Đơn vị biệt kích hải quân, Đội tàu 13, sẽ đổ bộ nhóm đột kích xuống bãi biển, nơi các đặc nhiệm Caesarea chờ sẵn với các phương tiện được thuê.

 Nhóm Mossad sau đó sẽ xua quân đến phố Verdun, nơi họ sẽ bất ngờ  bắt các thủ lĩnh Fatah tại căn hộ của họ, giết chết họ, sau đó quay trở lại bãi biển và thoát về Israel.  Đồng thời, các đội biệt kích khác sẽ tấn công bốn mục tiêu khác nhau ở Lebanon.

 Rõ ràng là sau cuộc hành quân, rất khó để thực hiện một cuộc tấn công khác tương tự, và do đó lần này người Israel muốn đánh càng nhiều mục tiêu càng tốt.  Barak cho rằng mình có cảm giác là Elazar không tự tin  Sayeret sẽ thành công trong việc thanh toán các nhân vật cao cấp của PLO, nên ông ta muốn “phân tán rủi ro [thất bại] ra bằng các mục tiêu bổ sung.”

 Đây là một hoạt động phức tạp, liên quan đến sự phối hợp và tích hợp các đơn vị khác nhau, vì vậy Elazar đã tự mình giám sát một số buổi huấn luyện.  Ông lo ngại rằng một nhóm đàn ông di chuyển vào nửa đêm qua trung tâm thành phố Beirut có thể làm dấy lên nghi ngờ.  Ông gợi ý rằng một số nên mặc quần áo phụ nữ.  “Bằng cách này, bạn cũng sẽ có thể che giấu nhiều vũ khí hơn,” Elazar cười nói.

 Một số thành viên của Sayeret không thích chỉ huy của họ bắt  đơn vị dính líu vào  một hoạt động vượt ra ngoài thu thập thông tin tình báo.  Trước cuộc tập kích, một cuộc tranh cãi nội bộ đã nổ ra.  Hai trong số các sĩ quan của Barak, Amitai Nahmani và Amit Ben Horin, cả hai thành viên kibbutz của phong trào Hashomer Hatzair cánh tả, lập luận rằng đơn vị này chưa được đào tạo như một đội cảm tử và họ không có ý định trở thành sát thủ.  Barak cố gắng thuyết phục họ, nhưng họ yêu cầu gặp một người có thẩm quyền cao hơn.  Barak đã tổ chức một cuộc họp với tham mưu trưởng Elazar, người đã nói chuyện với họ về tầm quan trọng của cuộc chiến chống khủng bố và thực tế là máu Do Thái đã bị Fatah làm đổ ở Israel và nước ngoài.  Ông ấy nói rằng nhiệm vụ của họ là phải đáp trả “bằng sức mạnh và sự thanh lịch.”  Cả hai chấp nhận lời giải thích và được chỉ định vào đội dẫn đầu.

 Barak nói rằng ông coi cuộc tranh luận là “bằng chứng về sức mạnh của đơn vị.  Không chỉ quân nhân chuyên nghiệp cấp trên, mà  binh sĩ nào có ý kiến, có thắc mắc hoặc không hài lòng với việc thực hiện đơn thuần các mệnh lệnh cũng có thể yêu cầu được biết logic đằng sau nó. ”

 Trong khi Sayeret và đội biệt kích hải quân Đội tàu 13 đang tiến hành thực tập cuộc đổ bộ, Yael và Người mẫu tiếp tục thu thập thông tin tình báo.  Yael đã chọn một địa điểm thích hợp để đổ bộ — bãi biển riêng của Khách sạn Sands, được chọn vì chỉ dành riêng cho khách của khách sạn  và gần bãi đậu xe của khách sạn.  Sau đó cô đi lang thang qua những con phố gần đó, một người phụ nữ nhỏ nhắn mặc váy dài và đeo kính râm, tay mang túi xách.  Yael đã chụp ảnh toàn bộ tuyến đường của nhóm đột kích — bãi biển, những con đường họ lái xe qua, hộp nối dây điện thoại mà họ có thể phải cho nổ tung để không thể gọi tiếp viện, các tòa nhà trên phố Verdun, bảo vệ ở lối vào.

 Yael cũng thu thập thông tin chi tiết về đồn cảnh sát gần đó, chỉ  cách các tòa nhà chung cư sáu trăm bộ, và thời khóa  tuần tra của cảnh sát, thời gian họ đến hiện trường là bao lâu sau khi được gọi.

Trước khi báo cáo với tổng tham mưu trưởng là lực lượng đã sẵn sàng lên đường, Chuẩn tướng Emmanuel Shaked, chỉ huy bộ binh và lính dù và chỉ huy tổng quát của chiến dịch, nhất quyết gặp các nhân viên Caesarea, những người sẽ lái xe chở binh sĩ của ông từ bãi biển đến  mục tiêu và quay lại một lần nữa.  Zamir, Harari và Romi đến với đội Caesarea để gặp Elazar, Shaked và Barak tại cơ sở đào tạo Sayeret.

 Shaked mô tả cuộc họp là “không kém gì một thảm họa.”  Ông yêu cầu nhân viên Caesarea giới thiệu bản thân và mô tả kinh nghiệm chiến đấu trong quá khứ của họ.  “Lần cuối cùng bạn cầm súng trên tay và sử dụng nó là khi nào?”  ông ấy hỏi.  Trước sự kinh hoàng của ông, hầu hết họ đều chưa từng cầm vũ khí.  Chỉ một vài người trong số họ đã từng phục vụ trong IDF.  Những người đã được huấn luyện quân sự chỉ thực hiện ở mức tối thiểu tuyệt đối và không có bất kỳ loại kỹ năng chiến đấu nào.

 Shaked bùng nổ trong cơn giận dữ và quay sang Zamir, nói, “Hãy đưa những con chim sẻ của ông ra khỏi phòng.”  Shaked nói với Harari rằng mình “không chuẩn bị để tiến hành chiến dịch với những người này, những người chưa hề tham gia chiến đấu trong quân đội”.

 “Nếu họ là binh sĩ tác chiến, thì chúng tôi  cần gì IDF nữa,” Harari đáp trả trong giận dữ.  Elazar can thiệp và chấp nhận lời hứa của Zamir rằng “họ là những chiến binh có thứ bậc cao nhất trong đấu trường mà họ được yêu cầu hành động, tạo điều kiện cho những người lính IDF thực hiện nhiệm vụ của họ.”

 Vào ngày 6 tháng 4, sáu đặc nhiệm Caesarea đã bay đến Beirut từ nhiều sân bay châu Âu, mang theo hộ chiếu giả của Đức, Bỉ và Anh.  Họ nhận phòng riêng tại Khách sạn Sands, thuê những chiếc ô tô cỡ lớn do Mỹ sản xuất, và đậu chúng trong bãi đậu xe của khách sạn.

 Vào chiều ngày 9 tháng 4, các binh sĩ IDF đã lên xe buýt đến căn cứ Hải quân Israel ở Haifa.  Tại cuộc họp điều lệnh cuối cùng, Shaked nói với họ, “Các anh không bắn vào mục tiêu của mình rồi rời đi. Các anh chỉ rời khỏi căn hộ sau khi chắc chắn rằng chúng sẽ không tỉnh dậy nữa. “

 Vào lúc 4 giờ chiều, trên một vùng biển Địa Trung Hải tĩnh lặng, tám tàu ​​tên lửa của Israel đã ra khơi về phía bắc.  Cách Beirut 12 dặm, họ cắt động cơ và thả neo.  Vào lúc 5 giờ chiều, một trong những đặc vụ của Caesarea đã gặp Yael tại khách sạn Phoenicia.  Cô xác nhận rằng ba mục tiêu đang ở nhà.  Họ chia tay nhau, và người đặc nhiệm đã phát tin cho lực lượng đang chờ đợi: “Những con chim đang ở trong tổ của chúng.”

 Từ mép tàu, mười chín chiếc xuồng cao su hạ xuống, mỗi chiếc đều chất đầy quân: 21 từ Sayeret Matkal, 34  biệt kích hải quân, 20 binh sĩ thuộc đơn vị Trinh sát Nhảy dù.  Các đơn vị chiến đấu tinh nhuệ này được hỗ trợ bởi ba nghìn nhân viên bổ sung.  Đây là một trong những hoạt động giết người có mục tiêu lớn nhất trong thế kỷ XX, nếu không muốn nói là lớn nhất.  Harari, Zamir, Romi, Elazar và Bộ trưởng Quốc phòng Dayan đang ở trong một boongke bên dưới Kirya-Sarona, khu dân cư cũ Templer của Tel Aviv, nơi đặt bộ chỉ huy IDF, đang giám sát mọi hoạt động.  Cũng trong Bor – tiếng Do Thái có nghĩa là  boongke – là thủ lĩnh của AMAN, Eli Zeira.  Ông biết rằng mặc dù gần như toàn bộ Hải quân Israel đã được huy động, Mùa xuân Tuổi trẻ là “một chiến dịch  mà không có lựa chọn giải cứu nào”.

 Những chiếc xuồng cao su lướt về phía Beirut tràn ngập ánh sáng.  Khi họ đến bãi biển, những thủy thủ của Đội tàu 13 khiêng các thành viên của nhóm đột kích lên vùng đất khô ráo để họ không bị ướt và việc cải trang của họ không bị hư hỏng — hãy cẩn thận hơn với những người đóng giả nữ được trang điểm hơi nhiều.  Các đặc nhiệm Mossad đã chờ sẵn trong bãi đậu xe của khách sạn với các phương tiện.

 Barak, người ăn mặc giả phụ nữ, đang ngồi ở ghế trước của một trong ba chiếc ô tô.  “Đi!”  anh ta ra lệnh, nhưng không có gì xảy ra.  Người lái xe Mossad vã mồ hôi, toàn thân rùng mình.  Barak nghĩ rằng anh ta bị ốm hoặc bị thương.  Nhưng anh chỉ sợ hãi.  “Tôi chưa bao giờ đến bất cứ nơi nào có bắn nhau,” anh thừa nhận.  “Tôi đã trinh sát khu vực lần cuối.  Hai hiến binh  trang bị súng tiểu liên đang tuần tra trên đường phố gần các tòa nhà ”.  Barak và Muki Betser, một chiến binh lâu năm, trấn an người lái xe, nói dối rằng sẽ không có vụ nổ súng nào.

 “Đi!”  Barak lặp lại, quyết định không báo cáo về sự hiện diện của tên hiến binh cho Shaked, người đang ở lại trên thuyền tên lửa chỉ huy, sợ rằng ông ta sẽ bắt ngừng hoạt động.

Ba chiếc xe tiến vào khu phố Ramlet al-Bayda cao cấp của Beirut.  Cách mục tiêu hai dãy nhà, nhóm ra ngoài và bắt đầu đi bộ — một anh chàng và một chàng  giả gái, đi từng cặp.   Đã muộn, khoảng 11 giờ đêm, nhưng vẫn còn một vài người trên phố.  Có hai cảnh sát vũ trang đang đứng đó, buồn chán, hút thuốc.  Họ phớt lờ những cặp đôi đi ngang qua họ.

 Muki Betser choàng tay qua Barak, hai người họ chỉ là một cặp đôi khác đang lãng mạn đi dạo.  “Nó làm tôi nhớ đến Rome,” Betser thì thầm với Barak.

 Tại một  trong hai tòa nhà, al-Najjar đang ngủ.  Ở tòa nhà khác, trong những căn hộ riêng biệt, hai người còn lại, Adwan và Nasser, đang ngủ.  Tại lối vào của hai tòa nhà, các cặp đôi tách ra và lực lượng chia ra — ba đội cho mỗi mục tiêu trong số ba mục tiêu, và một đội khác, dưới sự chỉ huy của Barak, bao gồm cả một bác sĩ, che chắn đường phố.

 Những  bảo vệ PLO mà họ dự kiến đang trực trong hành lang khu chung cư lại đang say giấc trong xe. Không bị cản trở, những chiến binh bắt đầu leo ​​lên bậc thang, và cẩn thận đếm các bậc đầu cầu để tính số tầng tránh không đột nhập nhầm căn hộ.  Khi từng đội đã đạt được mục tiêu, họ vào vị trí và đặt các cục thuốc nổ nhỏ cạnh cửa, và mỗi người chỉ huy bấm ba lần vào mic đàm thoại của mình.  Khi Barak nghe thấy ba lần nhấp từ mỗi đội  trong số ba đội, ông ta đáp lại bằng năm lần nhấp, có nghĩa là “Thực hiện.”  Đồng thời, ông ra hiệu cho Shaked rằng các cuộc tấn công còn lại  ở nhiều nơi khác nhau ở Lebanon có thể bắt đầu.  Duy trì yếu tố bất ngờ đòi hỏi rằng các căn hộ phải được phá vỡ trước khi chúng  bắt đầu.

 Các vụ nổ nhỏ đã làm nổ tung ba cánh cửa.  Một người phụ nữ bị đánh thức bởi các bước chân đập thình thịch trên cầu thang, liền bước ra cửa nhìn trộm qua lỗ nhìn trên cửa, thì vụ nổ phá tung cửa nhà cô và khiến cô thiệt mạng.  Al-Najjar ra khỏi phòng ngủ của mình, nắm bắt được những gì đang xảy ra và cố gắng nhốt mình trong một căn phòng khác.  Betser ria súng máy vào cửa, giết chết y và vợ.  Mục tiêu thứ hai, Kamal Nasser, nấp dưới gầm giường và bắn súng lục, bắn trúng chân một người Israel.  Những sát thủ lật giường, nhìn thấy Nasser, và giết chết y bằng hai tràng súng tự động.

 Bên trong căn hộ thứ ba, Kamal Adwan bước ra khỏi cửa với khẩu súng AK-47 đã nạp đạn trên tay nhưng dường như rất bối rối khi thấy một người đàn ông và một phụ nữ đang đối mặt với mình.  Y do dự trong một giây.  Điều này  cũng đủ khiến y phải trả giá bằng mạng sống của mình khi những người Israel nổ một loạt đạn tiểu liên Uzi giấu dưới lớp quần áo của họ.

 Cùng lúc đó, một bảo vệ PLO, người được cho là đang bảo vệ các mục tiêu nhưng đã ngủ gật trên chiếc ô tô Renault Dauphine của mình, thức dậy và rút súng lục ra khỏi xe.  Barak và Amiram Levin, một sĩ quan cấp cao nhất của mình, đã bắn hắn  bằng khẩu súng ngắn giảm thanh của họ.  Một viên đạn bắn vào chiếc xe và làm bật còi xe.  Âm thanh đã đánh thức những người hàng xóm, họ liền gọi cảnh sát.  Betser nói: “Thêm bằng chứng cho thấy luôn có một số bất ngờ mới.  “Điều bất ngờ là điều được mong đợi nhất.”

 Cảnh sát từ nhà ga gần đó đã nhanh chóng tăng tốc về phía Phố Verdun, nơi các nhân viên Caesarea vẫn đang lục tung các căn hộ để lấy tài liệu.  Cuối cùng, các đội đột kích chạy xuống cầu thang, gần như bỏ lại một người đàn ông, Yonatan Netanyahu, anh trai của Benjamin, ở lại.  Bây giờ họ phải giao tranh với cảnh sát Beirut.  Levin đứng giữa phố, đầu vẫn đội tóc giả vàng hoe, vung khẩu  Uzi, phun đạn.  Barak đứng giữa đường, bắn vào cảnh sát.  Betser bắn vào chiếc xe Land Rover của cảnh sát và yểm trợ cho Levin.  Một chiếc xe jeep với 4 binh sĩ Lebanon cuộn mình lại lao rít lên xông vào hỏa lực đang giao tranh.  Binh sĩ Israel bắn nó, và Betser ném lựu đạn vào nó, giết chết ba người trên xe.  Người lái xe bị thương nhẹ.  Yael nhìn thấy y từ cửa sổ của cô, y ngồi trên vỉa hè, khóc nức nở hàng giờ trước khi được đưa đến bệnh viện.

 Nhóm ám sát đã chặn đứng cảnh sát, liền leo lên chen chúc trong chiếc xe thuê của họ và vội vã quay trở lại bãi biển.  Họ không quên rải những chiếc kiềng thép nhỏ sắc nhọn phía sau, để chọc thủng lốp xe cảnh sát đang đuổi theo.  Barak lên sóng, gọi biệt kích hải quân đến đón họ.  Bất chấp sự hỗn loạn, ông ấy vẫn bình tĩnh và có thể tách mình ra khỏi thời điểm này.  Ông nói: “Tôi nhớ mình đã kinh ngạc nhìn đường phố.  Tôi chưa từng đến những con phố tráng lệ như thế này, chưa từng thấy những tòa nhà chung cư xinh đẹp như thế này.  Đó là một tiêu chuẩn xây dựng mà chúng tôi không quen thấy ở Israel.”  Bộ tóc giả làm anh nóng bức, vì vậy anh mở cửa sổ và cảm thấy một làn gió mát nhẹ vuốt ve khuôn mặt của mình. Ông thoải mái.  Một người đàn ông nhảy lên lề đường, la lối quát bảo  xe chạy chậm lại.  “Bắn hắn đi, Muki,” ông nói với Betser.

“Anh ấy là nhân viên trạm xăng, không phải cảnh sát.”  Betser không bắn.

 Lực lượng đột kích thứ hai, lính Trinh sát Nhảy dù đang đánh vào một tòa nhà ở một khu phố Beirut khác, kém may mắn hơn.  Họ đã giết lực lượng bảo vệ ở lối vào của tòa nhà PFLP mà họ đang nhắm làm mục tiêu, nhưng họ không biết về một chốt bảo vệ thứ hai.  Một người Palestine đã nổ súng khiến 3 binh sĩ Israel bị thương nặng.  Hai người trong số họ đã được sơ tán đến một chiếc xe hơi đang chờ sẵn.  Người thứ ba, Yigal Pressler, bị trúng mười bốn viên đạn.  Một lính biệt kích hải quân nâng anh ta lên và chạy về phía chiếc xe, nhưng một tên PLFP, dường như tưởng rằng Pressler là người Palestine, đã cố gắng giải cứu anh ta, vật lộn với lính biệt kích.  Cả ba ngã xuống đất thành đống.  Một cánh tay của Pressler bị liệt, nhưng anh ta đã cố gắng dùng răng để lên đạn súng lục của mình.  Tên Palestine bỏ chạy.  Người lính biệt kích đuổi theo y,  và Pressler nghĩ rằng mình đã bị bỏ lại một mình.  Anh đang nghĩ đến việc cho tự nổ tung mình bằng một quả lựu đạn thì lính biệt kích quay lại và đón anh một lần nữa.  Không khí bùng nổ với tiếng súng và tiếng nổ và tiếng la hét.  Đèn bật sáng ở các tòa nhà lân cận.

 Thay vì rút lui ngay lập tức, chỉ huy của biệt đội, Amnon Lipkin- Shahak, với sự điềm tĩnh sẽ được tham mưu trưởng tuyên dương, đã ra lệnh cho người của mình ở lại và thực hiện nhiệm vụ của họ, gắn chất nổ vào tòa nhà.

 “Khoảnh khắc khó khăn nhất của tôi,” Lipkin-Shahak nói, “không phải trong trận chiến thực sự, mà là khi chúng tôi quay trở lại phương tiện.  Tôi rất ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng chiếc xe chở những người bị thương không có ở đó.”  Anh và người của anh, bao gồm cả Pressler đang bị thương nặng, bị mắc kẹt ở trung tâm của Beirut với chỉ hai chiếc xe.  Chiếc thứ ba, do một đặc nhiệm Caesarea lái và chở hai trong số những người bị thương nặng, đã biến mất.  Bộ đàm không hoạt động.  Tìm kiếm vội vã không tìm thấy gì.

 “Điều đó rất đáng lo ngại,” Lipkin-Shahak nói.  Anh không muốn rút lui mà không biết những người bị thương của mình đang ở đâu, nhưng anh không có lựa chọn nào khác.  Anh ra lệnh mọi người lên hai chiếc xe và tiến ra bãi biển.  Ngay sau khi họ lên đường, họ nghe thấy một tiếng nổ lớn và mục kích tòa nhà mục tiêu của họ sụp đổ.  Sau đó, họ được biết rằng khoảng 35 nhà hoạt động PFLP đã bị chôn vùi trong đống đổ nát.

 Khi đến bãi biển, họ thấy đặc nhiệm Caesarea đang ngồi trong xe của anh ta, hai đồng đội  ở băng ghế sau, một người đã chết vì mất máu.  Người lái xe ướt đẫm mồ hôi, hút thuốc với những ngón tay run rẩy.  “Tôi hỏi anh ấy chuyện gì đã xảy ra,” Lipkin-Shahak nói, “tại sao anh ấy không đợi chúng tôi, tại sao anh ấy không đợi bác sĩ của đơn vị chữa trị cho những người bị thương.  Anh ấy hơi bối rối, nhưng nếu tôi hiểu đúng lời anh ấy, thì anh nói đã nghe thấy tiếng súng ở đầu cuộc đột kích và nghĩ rằng chúng tôi sẽ không thể sống sót, vì vậy anh ấy quyết định ra ngoài và đi đến bãi biển ”.

 Binh sĩ của Lipkin-Shahak đã rất tức giận.  “Thật là sai lầm khi để những người không có kinh nghiệm chiến đấu tham gia vào việc này,” một người trong số họ nói.  “Gã Caesarea đó thấy rằng chúng tôi gặp khó khăn và bị sốc đạn.  Anh ta đã bỏ chạy ”.

 Toàn đội lên xuồng trở về tàu tên lửa.  Một người khác trong số những người bị thương đã chết khi phẫu thuật trên tàu.  Hai trong số  lính dù không thể kiềm chế bản thân và bắt đầu quát tháo với đặc nhiệm Caesarea rằng anh ta phải chịu trách nhiệm cho cái chết của hai đồng đội của họ.  Anh ta hét lại.  Một người lính tát anh ta, anh ta đáp trả bằng một cú đấm, và một cuộc hỗn chiến nổ ra trên boong cho đến khi những người khác tách họ ra.

 Nhưng đến rạng sáng, tất cả những chiến binh đã trở lại Israel.  Khi Barak về đến nhà, vợ ông, Nava, vẫn đang ngủ.  Ông đặt túi quần áo của mình xuống và nằm xuống bên cạnh cô, kiệt sức, vẫn mang đôi ủng của mình.  Tỉnh dậy vào buổi sáng, cô sửng sốt khi nhìn thấy chồng mình đang ngủ say bên cạnh, gương mặt trang điểm với dấu son đỏ tươi trên môi.

 Sáng hôm sau ở Beirut, xung quanh là đống đổ nát của đêm hôm trước, không ai chú ý đến một phụ nữ gầy gò đến bưu điện trên đường Madame Curie.  Yael đã viết một lá thư cho nhân viên phụ trách hồ sơ của cô thể hiện nỗi đau của mình về những gì đã nhìn thấy từ cửa sổ căn hộ của cô.

Emile thân mến,

 Tôi vẫn còn run từ đêm qua den giờ.  Đột nhiên vào giữa đêm, tôi bị đánh thức bởi một âm thanh của nhiều tiếng nổ rất lớn…. Tôi hoảng sợ – quân Israel đang tấn công!… Thật là kinh khủng…. Buổi sáng hôm nay tất cả chỉ như một giấc mơ tồi tệ.  Nhưng không phải vậy.  Những người Israel khủng khiếp đó đã thực sự ở đây… Lần đầu tiên tôi có thể hiểu tại sao lại có nhiều sự căm ghét đối với đất nước đó và đối với người Do Thái… Thực sự đây là một khu dân cư tốt đẹp, yên bình với những người dân hiền lành, rất tốt bụng.

 Yael nói với “Emile” rằng cô muốn đến gặp anh trong một kỳ nghỉ để bình tĩnh lại và rằng “Tôi nhớ bạn (nhiều hơn tôi tưởng).”  Bằng mực vô hình, cô ấy nói thêm, “Đêm qua đúng là một buổi biểu diễn tuyệt vời.  Bỏ mũ ra! ”

Để tránh bị nghi ngờ, Yael vẫn ở lại Beirut một tuần nữa, bất chấp nỗi sợ hãi gia tăng rằng mình có thể bị lộ do các biện pháp an ninh nghiêm ngặt được áp dụng sau cuộc đột kích.  “Khi máy bay cất cánh khỏi mặt đất, tôi mới nhẹ nhõm trên ghế của mình.  Tôi cảm thấy căng thẳng khi ghì chặt nhân vật vỏ bọc của mình sát vào mọi cơ quan trong cơ thể và tâm hồn tôi dần dần yếu đi, xé nát tôi từng mảnh.  Khi hạ cánh xuống Heathrow, cánh tay của tôi mềm nhũn và rất khó để rời khỏi chỗ ngồi.  Tôi phải mất thêm vài giây trước khi có thể rời máy bay ”.

 Trở lại Israel, Mùa xuân Tuổi trẻ được coi là một thành công rực rỡ.  Tất cả các mục tiêu đã đạt được.  Ba quan chức cấp cao nhất của PLO đã bị giết, cùng với khoảng năm mươi người khác, gần như tất cả đều là thành viên PLO.  Salah Khalaf (Abu Iyad), chỉ huy tối cao của Tháng Chín Đen, đã thoát chết một cách tình cờ vì ngay trước cuộc đột kích,  y đã rời khỏi một căn hộ được nhắm mục tiêu, nơi y thường lui tới. Bốn tòa nhà và xưởng sản xuất vũ khí đã bị phá hủy.  Việc thu giữ một số lượng lớn tài liệu từ căn hộ của Adwan được người Palestine coi là một thảm họa.  Chúng cung cấp cho Shin Bet thông tin chi tiết về các tổ PLO trong các vùng lãnh thổ bị chiếm đóng và dẫn đến một số vụ bắt giữ, phá hủy mạng lưới Fatah ở đó một cách hiệu quả.

 Vì thành công này, Israel không chú ý đến hành vi thiếu chuyên nghiệp của hai tài xế Mossad, cả hai đều là thành viên của đơn vị Caesarea ưu tú của Harari, và việc họ đã ngăn cản việc điều trị y tế cho hai binh sĩ khiến họ phải chết vì vết thương,  và có thể đã gây ra một thảm họa lớn hơn nữa.

 Cuộc hành quân khiến Lebanon bị sốc.  Chính phủ Lebanon đã từ chức vì bất lực trước “sự xâm lược của Israel”.  Thế giới Ả Rập náo động, và ở Ai Cập, nhật báo hàng đầu Al-Ahram nhận xét rằng mục tiêu của hoạt động này là “làm cho trái tim người Ả Rập cảm nhận Israel đang kiểm soát khu vực.”  Nhờ Mùa xuân Tuổi trẻ, huyền thoại rằng Mossad có thể tấn công bất cứ nơi nào và bất cứ lúc nào bắt đầu được tín tưởng trong thế giới Ả Rập.

Mike Harari, người điều hành  Caesarea 15 năm  và có tầm ảnh hưởng nhất đối với việc giết người có mục tiêu và hoạt động phá hoại, trong thời gian chuẩn bị Chiến dịch Mùa xuân Tuổi trẻ.

Lệnh hoạt động cấp cho Chiến dịch Mùa xuân Tuổi trẻ, 1973.

Các cảnh giám sát chụp tòa nhà của nơi Kamal Adwan, một trong thủ lĩnh hàng đầu của PLO, sống, do chiến binh Yael của Mossad chụp.

Căn phòng và thi thể  của Adwan sau vụ ám sát.

Đám tang của Adwan

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s