BẬT DẬY VÀ GIẾT LIỀN : Hồ Sơ Mật các Vụ Ám sát Có Mục Tiêu của Israel- Bài 15

Ronen Bergman

Trần Quang Nghĩa dịch

 CHƯƠNG 15 : “ABU NIDAL, ABU SHMIDAL”

MỖI MÙA XUÂN Ở LONDON, công ty De La Rue, một công ty in ấn tiền tệ có hệ thống an ninh chặt chẽ, đặt trụ sở tại Anh, tổ chức một bữa chiêu đãi dành cho các nhà ngoại giao và giám đốc điều hành doanh nghiệp trong thành phố. Năm 1982, buổi tiệc được tổ chức vào đêm ngày 3 tháng 6 tại khách sạn Dorchester sang trọng. Tám mươi bốn đại sứ và CEO từ khắp nơi trên thế giới đã tán gẫu, kết nối mạng và trao đổi với nhau những câu chuyện phiếm.

Khi buổi tiệc kết thúc, ngay sau 10 giờ tối, và các vị khách bắt đầu tản ra về, đại sứ của Israel tại Vương quốc Anh, Shlomo Argov, dừng lại ở sảnh khách sạn để trò chuyện với một nhà ngoại giao khác. Họ thảo luận về những món quà mà quốc gia họ sẽ tặng cho đứa con đầu lòng của Thái tử Charles và Công nương Diana, đứa bé sẽ chào đời sau hai tuần nữa. Sau đó, ngay tại lối ra, Argov bắt tay ông trùm báo chí Robert Maxwell và cảm ơn ông vì thái độ thân thiện của tờ báo đối với Israel.

Đơn vị bảo vệ VIP của Shin Bet không được phép hoạt động ở Vương quốc Anh, vì vậy Argov được bảo vệ bởi một vệ sĩ người Anh, Thám tử Colin Simpson. Hai người đàn ông bước ra khỏi khách sạn và nhanh chóng đi bộ ba mươi bộ đến một chiếc Volvo sứ quán có bọc thép. Simpson mở cửa sau cho Argov.

Không ai trong số họ nhìn thấy tên sát thủ trên vỉa hè cho đến khi quá muộn.

 Hussein Ghassan Said là một thành viên của tổ bí mật thuộc tổ chức  khủng bố Abu Nidal. Anh và hai đồng đội đã chờ đợi, quan sát cửa trước của Khách sạn Dorchester trong một giờ rưỡi. “Một ngày trước chiến dịch,” Said nói, “Russan, chỉ huy của chúng tôi, đã đến gặp tôi và nói với tôi rằng ngày mai sẽ là một ngày tuyệt vời đối với đất nước Palestine, rằng chúng ta sẽ giết một tên Zionist quan trọng.”

Mang theo một khẩu súng tiểu liên thu nhỏ WZ-63 do Ba Lan sản xuất, y tiếp cận Argov từ phía sau. “Tôi đến gần ông ta,” y nói, “và ông ta bắt đầu lên xe. Tôi lấy vũ khí ra khỏi túi và cầm nó bằng cả hai tay, như đã được dạy. Người đàn ông kia đã mở cửa cho ông ta. Tôi tiến lại gần hơn, cho đến khi chỉ còn cách vài mét, và tôi đã bắn vào người anh ta, một phát vào đầu ”.

Simpson đẩy Argov lên xe và bảo tài xế lái xe đến bệnh viện. Đại sứ bị thương nặng. Sau đó, Simpson đuổi theo Said, đang chạy khỏi Công viên Lane về phía một chiếc ô tô có hai người bạn đang đợi y. Sau đó, thám tử đã làm chứng rằng ở góc phố South Street, cách Dorchester vài dãy phố, Said đã quay người lại và bắn vào anh ta. Nhưng y bắn trượt, và viên đạn trúng vào một chiếc xe hơi của một thành viên hoàng gia, những mảnh kính vỡ văng tung toé lên người. Gần như cùng lúc đó, Simpson bắn khẩu súng lục .38 của mình, trúng cổ Said ngay dưới tai phải, khiến y gục xuống. “Tôi bắt đầu chạy về phía chiếc xe,” Said nói. “Vũ khí của tôi bị kẹt. Đột nhiên tôi cảm thấy một cú đánh khủng khiếp vào cổ và tôi ngã xuống đất ”.

Những tên đồng hành của Said đã bị bắt bốn mươi phút sau khi vụ việc xảy ra. Tình báo Anh có một điệp viên hai mang bên trong phòng giam Abu Nidal, nhưng họ đã bỏ sót thông tin của y về kế hoạch ám sát đã lên kế hoạch và nhận ra quá muộn những gì đang xảy ra.

Argov sống sót nhưng bị liệt và mắc các chứng bệnh nghiêm trọng dẫn đến cái chết của ông vào năm 2003. Không lâu sau vụ ám sát, tình báo Israel biết được rằng Abu Nidal, kẻ thù không đội trời chung của Arafat, tên thật là Sabri al-Banna, “đã ra lệnh tấn công thay mặt cho Barzan al-Tikriti, người đứng đầu cơ quan tình báo Iraq,” Yigal Simon, cựu chỉ huy Đơn vị 504, người lúc đó đang phục vụ tại trạm London của Mossad cho biết.

Người anh em cùng cha khác mẹ của Barzan, Saddam Hussein chuyên quyền ở Iraq, hy vọng rằng vụ ám sát sẽ dẫn đến một cuộc đụng độ quân sự quy mô lớn giữa Syria với PLO và Israel, ba đối thủ Trung Đông cay đắng của ông, và thậm chí có thể lôi kéo đối thủ lớn nhất của tất cả: Iran.

Khi điều đó xảy ra, Saddam và nhóm diều hâu của Sharon có cùng sở thích. Tại cuộc họp của nội các Israel vào sáng ngày 4 tháng 6 năm 1982, Thủ tướng Begin tuyên bố rằng “một cuộc tấn công vào một đại sứ tương đương với một cuộc tấn công vào Nhà nước Israel, và chúng ta sẽ đáp trả.” Ông ta sẽ không lắng nghe nhân viên tình báo của riêng mình, những người đã cố gắng nói với ông ta rằng PLO đã xử sự đúng mực trong một năm, kể từ lệnh ngừng bắn do Mỹ khởi xướng vào mùa hè trước, và Argov đã bị bắn bởi một thành viên của một nhóm Palestine bên lề, bất đồng chính kiến, chính họ cũng muốn loại bỏ Arafat. “Tất cả đều là PLO,” Begin tuyên bố. Tham mưu trưởng Eitan tỏ ra kém tinh tế hơn: “Abu Nidal, Abu Shmidal. Chúng ta đều phải đánh PLO. “

Nội các đã thông qua một cuộc không kích quy mô lớn vào các căn cứ Beirut và PLO. Rõ ràng, Arafat không thể để chuyện này trôi qua mà không phản ứng lại. Ngay sau đó, 29 cộng đồng phía bắc Israel đã phải hứng chịu trận địa pháo hạng nặng của PLO.

Tại London, Said bị kết án ba mươi năm tù. Trong các cuộc phỏng vấn và gửi thư qua điện thoại, anh ta nói rằng anh ta không tin rằng phát súng của mình đã khơi mào cho cuộc chiến của Israel ở Lebanon. “Dù sao thì điều đó cũng sẽ xảy ra,” anh nói. “Nó có thể đã ảnh hưởng đến thời gian của cuộc xâm lược, nhưng Raful và Sharon muốn chinh phục Lebanon trong bất kỳ trường hợp nào. Họ sử dụng những gì tôi đã làm như một cái cớ. “

Anh ấy có lẽ đã đúng. Trong mọi trường hợp, cuộc chiến ở Lebanon vẫn tiếp diễn.

__

ARIEL SHARON TRÌNH BÀY với Nội các Israel kế hoạch trả thù cho vụ bắn Argov và bịt miệng lực lượng PLO vào ngày 5 tháng 6. Ông gọi đó là Chiến dịch Hòa bình cho Galilee, một cái tên được đặt ra để tạo ấn tượng rằng đây là một sứ mệnh tự bảo vệ gần như miễn cưỡng. Ông Sharon nói với nội các sẽ là một cuộc tấn công hạn chế, chỉ nhằm mục đích loại bỏ mối đe dọa từ pháo binh PLO gây ra cho các cộng đồng Israel. IDF sẽ tiến vào Lebanon không quá bốn mươi km, tầm bắn của những khẩu súng lớn nhất của PLO vào thời điểm đó.

Bộ trưởng duy nhất phản đối kế hoạch này là Mordechai Zippori, hiện giữ chức bộ trưởng truyền thông. Ông ta nghi ngờ rằng Sharon có những mục tiêu lớn hơn nhiều. Với nền tảng quân sự của mình, Zippori cũng hiểu rằng một lực lượng có chiều sâu như vậy, dọc theo sườn của lực lượng Syria ở Lebanon, tất yếu sẽ dẫn đến một cuộc đụng độ giữa lực lượng Israel và Syria. Nhưng Begin bác bỏ sự phản đối của Zippori và tuyên bố, “Tôi đã nói rằng chúng ta sẽ không tấn công người Syria.”

Tuy nhiên, những nghi ngờ của Zippori lại một lần nữa hoàn toàn chính đáng. Đây thực sự chỉ là bước khởi đầu trong kế hoạch thực sự của Sharon. Cùng với tham mưu trưởng của mình, Eitan, ông ta có một chương trình nghị sự bí mật còn hoành tráng hơn nhiều: Ông ta dự định sử dụng xe tăng của IDF để tái sinh toàn bộ Trung Đông. Trong tầm nhìn của ông, các lực lượng Israel và các đồng minh Phalange của họ sẽ đánh chiếm Lebanon từ biên giới đến Beirut, tiêu diệt tất cả lực lượng PLO và gây thiệt hại nghiêm trọng cho các đơn vị Syria được triển khai ở đó.

Chiếm thủ đô, người Israel sẽ dựng  thủ lĩnh của Phalange, Bashir Gemayel, làm tổng thống, do đó biến Lebanon thành một đồng minh đáng tin cậy. Tiếp theo, Gemayel sẽ trục xuất người Palestine đến Jordan, nơi họ chiếm đa số có thể thành lập một nhà nước Palestine thay cho Vương quốc Hashemite. Sharon tính toán rằng điều này sẽ loại bỏ yêu cầu của người Palestine về một nhà nước ở Judea và Samaria – Bờ Tây – do đó sẽ trở thành một phần của Israel.

Trong kế hoạch viển vông đó, còn một yếu tố then chốt nữa: giết Yasser Arafat. Sharon tin rằng trong cuộc chiến chống lại một tổ chức khủng bố, các biểu hiệu và biểu tượng cũng quan trọng như quân số.  Để gửi một tín hiệu, đánh tan tinh thần của người Palestine, ông ta và Eitan quyết tâm đến Beirut, tìm hang ổ của Arafat và giết ông ta.

Vì mục tiêu này, một đội đặc nhiệm đã được thành lập, với mật danh là Cá Muối. Sharon đã chỉ định hai chuyên gia của mình về các hoạt động đặc biệt – Meir Dagan và Rafi Eitan – điều hành nó. “Tôi nghĩ rằng việc đánh ông ta sẽ thay đổi mọi thứ,” Dagan nói. “Arafat không chỉ là một nhà lãnh đạo Palestine, mà còn là một người cha lập quốc của đất nước Palestine. Giết ông ta sẽ xổ lồng  một phần lớn các xung đột nội bộ bên trong PLO và cản trở đáng kể khả năng đưa ra bất kỳ quyết định chiến lược nào của họ từ đó trở đi”.

Thủ lĩnh AMAN, Thiếu tướng Yehoshua Saguy và người đứng đầu Mossad, Yitzhak Hofi, trước đây là một tướng IDF, đều kiên quyết phản đối việc xâm lược Lebanon, bởi vì họ biết rằng đằng sau lời hứa của Sharon và Eitan về “một cuộc xâm lược không quá bốn mươi km” có một kế hoạch ẩn giấu khác sẽ đặt Israel vào một tình huống nguy hại. “Tôi biết cả hai,” Hofi nói, “và tôi biết rằng họ vẫn chưa từ bỏ tham vọng của mình và bằng cách nào đó họ sẽ cố gắng đạt được những gì họ hằng mong muốn” —để tiếp cận Beirut và giết Arafat. Hofi cảnh báo Begin rằng một cuộc xâm lược Lebanon “sẽ là Chiến tranh Yom Kippur của Likud,” đảng của Begin — một thảm họa cho nhà nước và cho chính sự nghiệp của ông, giống như cuộc xung đột năm 1973 đã chấm dứt quyền bá chủ của Đảng Lao động.

Nhưng Begin bác bỏ sự phản đối của các tổ chức tình báo, và vào ngày 6 tháng 6, IDF đã tràn vào Lebanon.

Một lực lượng gồm 76.000 quân, 800 xe tăng và 1.500 xe chở quân bọc thép tiến về phía bắc trên ba trục, với lực lượng thứ tư đổ bộ từ biển.

Sự khởi đầu đầy hứa hẹn, theo quan điểm của Sharon. Các lực lượng Israel đã đạt được hầu hết các mục tiêu của họ, nhờ vào hỏa lực vượt trội mà còn nhờ vào thông tin tình báo hàng đầu mà AMAN và Mossad đã cung cấp cho họ sau khi thâm nhập sâu vào PLO đã bị tàn phá nặng nề. Lực lượng dân quân thậm chí còn tệ hơn AMAN đã dự đoán. Hầu hết các chỉ huy cấp cao đều bỏ trốn, để người của họ ở lại bị tiêu diệt.

Đúng như Zippori đã dự đoán, người Syria đã đáp trả hành động khiêu khích trắng trợn của Israel. Eitan, vốn vào năm 1973 lực lượng gần như bị quân Syria tràn ngập trên Cao nguyên Golan, giờ có dịp tận dụng cơ hội để trả thù và ra lệnh phản công. Người Syria cũng bị khô héo dưới hỏa lực của Israel.

Nhưng cùng với những chiến thắng quân sự, các bộ trưởng trong nội các Israel rất nhanh chóng nhận ra rằng “cuộc tấn công dài bốn mươi km” chống lại PLO mà họ đã hứa đang trở thành một điều gì đó hoàn toàn khác. Sharon ra lệnh cho IDF tiếp tục tiến lên, tuyên bố rằng điều này là cần thiết vì nhiều lý do chiến dịch khác nhau. Trước uy tín và cá tính khống chế của ông, các bộ trưởng hầu như không dám đưa ra phản đối nào.

“Tôi nhanh chóng nhận ra rằng kế hoạch dài bốn mươi km đã tan biến và IDF đang thâm nhập sâu hơn vào Lebanon,” tùy viên quân sự của Begin, Chuẩn tướng Azriel Nevo cho biết. “Sharon đã nói dối và đánh lừa Begin và nội các. Sự vĩ đại của Sharon là ông biết cách mô tả một cách sinh động nhất lý do tại sao cần phải tiến thêm vài km nữa, vì nếu không sáng mai Quân đội Syria sẽ ngồi trên một ngọn đồi nào đó và gây nguy hiểm cho quân đội của chúng ta. Đó là cách ông ta xoay xở để rút được giấy ủy quyền từ nội các cho cuộc xâm lược đang lén lút. “

Vào ngày 25 tháng 6, IDF đã hoàn thành việc bao vây Beirut, vượt xa phạm vi đã được thỏa thuận và bắt đầu một cuộc vây hãm và bắn phá dữ dội vào các khu vực phía tây của thành phố.

Sharon đã hy vọng rằng các Phalangist thuộc Cơ đốc Maronite sẽ giúp chống lại PLO, đóng vai trò là nguồn cung cấp đại bác cho Israel, đặc biệt là ở những khu vực đông dân cư. Phalange cũng có những ý tưởng tương tự, nhưng hoàn toàn ngược lại: rằng người Israel sẽ chiến đấu để thiết lập quyền bá chủ của họ ở Lebanon. “Mossad, đang quản lý mối liên hệ với Phalange, đã hoàn toàn sai lầm trong cách đọc tình hình ở Lebanon cũng như khả năng và ý định của những người theo đạo Cơ đốc. Họ lừa phỉnh chúng ta, ”Nevo nói.

Các nhà lãnh đạo của Phalange kêu gọi người Israel chinh phục ngày càng nhiều lãnh thổ, hứa hẹn hỗ trợ quân sự không bao giờ thành hiện thực. Trong cuộc họp với tham mưu trưởng Eitan vào ngày 16 tháng 6, thủ lĩnh Phalange Bashir Gemayel đã cầu xin IDF chinh phục Beirut. “Tuyên bố của bạn rằng bạn sẽ không vào Beirut,” Gemayel nói, “không giúp ích gì, bởi vì nó sẽ  củng cố tinh thần chiến đấu của người Palestine và người Hồi giáo và cản trở tiến trình chính trị”. Đồng thời, Gemayel có lời khuyên về cách đối xử với xứ sở Lebanon: “Bạn phải tiếp tục việc không kích, vì pháo kích không có tác dụng gì, vì bọn chúng đã quen với chúng rồi ”.

Cùng với nhau, Sharon, Eitan và Phalange đang âm mưu bí mật làm thế nào để chiếm được Beirut trong một chiến dịch kết hợp có mật danh là Tia Lửa. Trong cuộc họp tại nhà của Sharon vào ngày 1 tháng 8, với sự tham dự của những người đứng đầu IDF và Mossad, Sharon đã hỏi Gemayel, “Ông có thể cắt nước một lần nữa không?” phản ánh mong muốn của ông ta là gây áp lực càng nhiều càng tốt để khiến PLO và Syria rút lui.

Gemayel nói, “Chúng tôi có thể, với sự yểm trợ của bạn.”

“Được rồi,” Sharon nói. “Nhưng chúng ta phải mở nước vào thứ hai, khi [Ngoại trưởng Hoa Kỳ George] Shultz gặp [Ngoại trưởng Israel Yitzhak] Shamir. “

Các bộ trưởng nội các của Israel sau đó chỉ được nghe về mệnh lệnh của Sharon, lần đầu tiên trong lịch sử của Israel, chinh phục thủ đô của một quốc gia có chủ quyền khác. Thật vậy, trong suốt cuộc chiến, Sharon không ngừng đảm bảo với nội các, Knesset và quốc gia rằng “không có ý định tiến vào Beirut,” lặp lại lời hứa này nhiều lần. Nhưng mệnh lệnh mà Sharon đưa ra cho IDF là hoàn toàn rõ ràng: “Chúng ta phải kết liễu phần phía nam” của Beirut, nơi đặt các trại tị nạn và căn cứ của PLO, ông nói trong cuộc họp tại văn phòng của mình vào ngày 11 tháng 7, “để phá hủy bất cứ thứ gì có thể bị phá hủy… san bằng nó tận mặt đất. ”

__

CUỘC XÂM LƯỢC  ĐẠI QUY MÔ Lebanon và cuộc vây hãm Beirut sẽ trở thành vũng lầy đối với Israel, một cuộc chiếm đóng sẽ kéo dài — ít nhất là ở phía nam — trong mười tám năm nữa.

Cả thế giới, ngay cả Tổng thống Ronald Reagan, người có mối quan hệ tốt đẹp với Begin cũng ra mặt chống lại Israel. “Ngài đang gây ra một vụ thảm sát ở Beirut,” Reagan nói trong một cuộc điện thoại giận dữ với Begin. “Làm ơn, thưa Tổng thống,” Begin đáp lại, không kém phần tức giận, “Đừng dạy tôi về nạn thảm sát. Tôi và mọi người của tôi biết rất rõ ‘holocaust’ nghĩa là gì ”.

Mossad đã cố gắng cân bằng bức tranh bằng cách rò rỉ cho tờ  Người quan sát London các tài liệu có mục đích cho thấy PLO có kho vũ khí dự trữ cho 100.000 người, thực tế là kho dự trữ khẩn cấp của Liên Xô ở Trung Đông. Họ cũng tuyên bố rằng Liên Xô có ý định cử binh lính Cuba đến để chiến đấu cùng với người Palestine, chinh phục Galilee, phá hủy các khu định cư của người Do Thái và thành lập một nhà nước độc lập ở đó. Có thể nghi ngờ rằng những câu chuyện này cho dù  chứa đựng một phần sự thật, chúng chắc chắn không thể xoay chuyển dư luận thế giới theo hướng có lợi cho Israel. Xung đột Trung Đông một lần nữa được coi là câu chuyện của David và Goliath – nhưng với Israel là kẻ khổng lồ hùng mạnh và tàn bạo, còn người Palestine là kẻ yếu kém đáng thương.

Toàn bộ mức độ lừa dối mà Sharon gây ra chống lại chính phủ và công chúng Israel chỉ dần dần lộ ra. Nhưng số lượng thương vong ngày càng tăng của Israel, các mục tiêu không rõ ràng và dao động, và những câu chuyện về sự tàn phá và đau khổ ở Lebanon do các binh sĩ mang về nhà bắt đầu khơi dậy các cuộc biểu tình và phản đối.

Tham mưu trưởng của Sharon, Eitan, nhận ra rằng hầu hết các động thái của IDF ở Lebanon đang được thực hiện mà không có sự chấp thuận của nội các, vì vậy ông ta cố tình vắng mặt trong các cuộc họp của cơ quan đó, tuyên bố rằng mình đang ở cùng các lực lượng chiến đấu. Ông để lại công việc ngăn chặn và che giấu cho Sharon, người chỉ đơn giản là phớt lờ mọi sự chống đối và tiến lên phía trước. (“Gã không dừng khi đèn đỏ” là một bài hát được viết về ông ấy bởi nhạc sĩ nhạc rock hàng đầu của Israel, Shalom Hanoch.)

Không rõ chính xác Begin đã biết bao nhiêu về kế hoạch phức tạp của Sharon. Theo thời gian, Sharon sẽ đâm đơn kiện một nhà báo đã viết rằng ông đã nói dối và che giấu thông tin với Begin. Sharon thua kiện.

Về kế hoạch loại bỏ Yasser Arafat, không có bản ghi đầy đủ các phiên họp nội các hoặc các cuộc họp của Sharon với Begin, vì vậy không thể nói chính xác những gì Begin và bộ trưởng khác của ông ta biết, nếu có, về Chiến dịch Cá Muối.

Tuy nhiên, bất cứ điều gì Begin có thể biết về các chi tiết cụ thể, ông ta không giấu giếm ý kiến ​​của mình về nhu cầu lớn hơn để xử lý Arafat. Trong một bức thư gửi cho Reagan vào ngày 2 tháng 8, Begin viết rằng ông cảm thấy như thể “Tôi đã gửi một đội quân đến Berlin để quét sạch Hitler trong boongke.” Trong một bài phát biểu tại Knesset cùng tuần, ông lại gọi Arafat là “kẻ đáng khinh bỉ với bộ lông trên mặt, kẻ giết con chúng ta”.

Lực lượng đặc nhiệm Cá Muối, do Meir Dagan và Rafi Eitan thành lập, tiếp tục hoạt động bên ngoài bộ chỉ huy chiến tranh rộng hơn, và được biên chế hầu hết bởi các binh sĩ Sayeret Matkal do chỉ huy trưởng sắp mãn nhiệm của đơn vị đó, Trung tá Uzi Dayan chỉ huy. Tuy nhiên, nhiệm vụ của nó rất phức tạp do thực tế của chiến tranh đô thị. Đội không thể chỉ đơn giản cử một trung đội binh lính xông qua Beirut để giết một người đàn ông, một chiến thuật có thể gây ra sự tàn phá không thể tưởng tượng được. Dayan nói: “Vì vậy, nhiệm vụ chính là xác định vị trí của Cá Muối và đưa hắn ta vào tầm ngắm của lực lượng không quân. “Nhưng không gây ra quá nhiều thiệt hại ngoài dự kiến.”

Đại tá Yossi Langotsky, một trong những cha đẻ của đơn vị công nghệ của AMAN, đã được triệu tập đến Beirut vào tháng 6 để khai thác tất cả các hệ thống liên lạc của PLO. Nhờ các cuộc gọi bị chặn lại, được kiểm tra chéo với các quan sát nằm sâu bí mật do quân Sayeret thực hiện và thông tin từ các đặc vụ Mossad, các đội Cá Muối có rất nhiều thông tin về những nơi ẩn náu mà Arafat sử dụng.

Tuy nhiên, “đó là một nhiệm vụ rất phức tạp,” Dayan nói. “Chúng tôi đã phải đối chiếu thông tin từ nhiều nguồn khác nhau, để hiểu tòa nhà hoặc hang động nào là phù hợp, xác định chính xác nó trên bản đồ, thu hẹp nó xuống tọa độ mười con số, để truyền cho lực lượng không quân, cho họ  đủ thời gian để đưa một chiếc máy bay lên không trung và ném bom nó ”.

Những ngày đêm dài ở sở chỉ huy Cá Muối hầu hết là những khoảng thời gian khó chịu khi Arafat trốn thoát hết lần này đến lần khác. Langotsky và Dayan sẽ theo dõi các vệ sĩ sắp xếp việc di chuyển Ararat đến một địa điểm vào thời gian nhất định và nhanh chóng cung cấp cho lực lượng không quân tọa độ. Thậm chí, có lần họ còn nghe thấy tiếng của chính Arafat trên điện thoại và gửi một cặp máy bay chiến đấu ném bom tấn công tòa nhà, nhưng Arafat đã rời đi “không quá 30 giây trước đó”, theo Dayan.

Nhà lãnh đạo Palestine hiểu rằng không phải ngẫu nhiên mà bom liên tục rơi xuống những nơi ông vừa đi vào hoặc vừa đi ra. Ông ta nói với người của mình rằng Sharon, ở Beirut, đang hành động như một “con sói bị thương” và muốn giết mình để trả thù cho cách mà cuộc chiến đang kéo dài. Arafat bắt đầu thực hiện nhiều biện pháp phòng ngừa hơn, sắp xếp nhiều cuộc họp cùng lúc ở nhiều nơi khác nhau. Ông ta phát tán thông tin sai lệch cho các trợ lý của mình, nghi ngờ rằng một trong số họ có thể là đặc vụ của Mossad, và ông ta luôn di chuyển  mọi lúc.

Moshe Yaalon, một nhân viên của Cá Muối cho biết: “Arafat tiếp tục phá vỡ thói quen của mình. “Không có khuôn mẫu thường xuyên trong hành vi của ông, không có gì có thể cho phép chuẩn bị một cuộc đột kích bằng đường bộ vào boongke hoặc một ngôi nhà.”

Đội tác vụ ngày càng trở nên tuyệt vọng, đã đưa ra vô số ý tưởng. Vào ngày 3 tháng 7, biên tập viên tạp chí cánh tả người Israel Uri Avnery đã vượt qua chiến tuyến ở Beirut để phỏng vấn Arafat (cùng với phóng viên Sarit Yishai và nhiếp ảnh gia Anat Saragusti) ở trung tâm thành phố. Cuộc họp đã gây tranh cãi lớn ở Israel. Arafat được coi là kẻ thù tồi tệ nhất của đất nước và đây là lần đầu tiên ông gặp một người Israel. “Mục tiêu của tôi là bắt đầu mở đường dẫn tới hòa bình giữa Israel và Palestine bằng cách thay đổi cách suy nghĩ của người Israel,” Avnery nói. Đội đặc nhiệm Cá Muối không đặc biệt ngưỡng mộ sáng kiến ​​này (“Tôi thậm chí không muốn đề cập đến suy nghĩ của mình về Avnery và hành động thái quá của anh ta,” Yaalon nói) nhưng quyết định tận dụng cơ hội để theo dõi ba người Israel và để họ dẫn dắt một nhóm sát thủ đến thẳng Arafat.

Giữa các thành viên của đội Cá Muối, một cuộc thảo luận đã diễn ra về việc liệu có được phép gây nguy hiểm đến tính mạng của người Israel, hoặc thậm chí có thể giết họ trong khi thực hiện sứ mệnh của mình hay không. Avner Azoulai, đại diện của Mossad trong diễn đàn Cá Muối, tóm tắt kết quả của cuộc tranh luận này: “Nếu các điều kiện phù hợp từ khía cạnh hoạt động, có thể cho rằng cả Arafat và ba người Do Thái thân yêu này sẽ không còn sống. ”

Nhưng Arafat thận trọng nghi ngờ rằng Mossad có thể đang theo dõi Avnery và hai nhà báo đi theo anh ta. Các vệ sĩ của Arafat đã thực hiện các biện pháp đối phó lừa đảo nghiêm ngặt, và đội Cá Muối đã mất dấu trong các con hẻm ở phía nam Beirut.

Khi nhiều ngày trôi qua, và thực tế của một cuộc nội chiến hỗn loạn, đang kéo dài không còn phù hợp với kế hoạch quá tham vọng của Sharon và Eitan nhằm tái cấu trúc toàn bộ khu vực của hành tinh, hai con diều hâu gây áp lực ngày càng tăng lên không quân và các đội Cá Muối để lấy mạng Arafat. “Ngay từ khi bắt đầu cuộc vây hãm Beirut, vấn đề giết Arafat đã có tầm quan trọng rất lớn. Cảm giác rằng đó là một điều gì  mang tính  cá nhân đối với Sharon, Thiếu tướng David Ivri, khi đó là một chỉ huy lực lượng không quân, nói. “Thỉnh thoảng, những người từ Mossad hoặc AMAN sẽ xuất hiện tại Canary” – sở chỉ huy không quân, trong boongke ngầm sâu bên dưới Tel Aviv – “và nói với chúng tôi rằng Arafat đã ở đây hoặc ở đó. Sharon hoặc Raful sẽ ra lệnh cho chúng tôi đánh bom những nơi đó ngay lập tức ”.

“Tôi nghĩ rằng điều đó thật lộn xộn, với nguy cơ gây hại cho dân thường,” Ivri tiếp tục. “Tôi đã không sẵn sàng để chấp nhận một bữa tiệc ném bom như vậy nếu không nhận được lệnh bằng văn bản từ bộ phận hành quân của bộ tổng tham mưu. Tôi hy vọng rằng việc đặt vấn đề vào một khuôn khổ chia sẻ thông tin và ra quyết định có tổ chức sẽ dẫn đến phán đoán tốt hơn. Trên thực tế, nhiều mệnh lệnh không bao giờ được viết thành văn bản. Chúng vừa biến mất đâu đó trên đường đi ”.

Uzi Dayan cũng có những hoài nghi tương tự. “Arafat đã được cứu bởi hai thứ,” ông nói . “Vận may không cùng tận của ông ấy và tôi. Tôi nghĩ Arafat là một mục tiêu hợp pháp, nhưng tôi không nghĩ rằng việc bắn trúng mục tiêu là hợp lý. Nếu tôi thấy rằng nó dẫn đến việc giết hại dân thường trên quy mô lớn, ngay cả khi chúng tôi biết Arafat ở đó, tôi không đồng ý đánh bom nơi đó ”.

Dayan tiếp tục: “Raful đã nhiều lần nổi cơn thịnh nộ. Ông ấy gọi tôi dậy và nói, ‘Tôi hiểu rằng anh có thông tin về những nơi như vậy và như vậy. Tại sao máy bay không bay?’ Tôi trả lời rằng điều đó là không thể vì có rất nhiều người xung quanh. Raful nói, ‘Quên chuyện đó đi. Tôi sẽ chịu trách nhiệm về nó.’ Tôi đã không sẵn sàng để cho phép nó. Raful không thể dạy tôi đạo đức của chiến tranh. “

Rafael Eitan nhắc nhở Dayan rằng ông ta không có quyền quyết định xem có nên thả bom hay không. Nhưng như Dayan giải thích, “Tất cả những gì tôi phải làm là báo cáo khi mục tiêu đã chín muồi theo quan điểm tình báo. Vì vậy, kể từ thời điểm đó, mỗi khi chúng tôi biết rằng ném bom sẽ dẫn đến thương vong lớn cho dân thường, chúng tôi báo cáo rằng mục tiêu chưa chín muồi từ góc độ tình báo.”

Vào tối ngày 4 tháng 8, Eitan yêu cầu người đứng đầu bộ phận tác chiến của lực lượng không quân, Aviem Sella, đến gặp mình. Hai người có một mối quan hệ thân thiết, và Eitan có một mục tiêu mềm mại cho Sella, một sĩ quan có nhiều triển vọng được coi là một chỉ huy tiềm năng của lực lượng không quân.

Eitan chào Sella và nói với anh ấy rằng ngày hôm sau anh ấy sẽ không làm việc ở Canary như thường lệ mà sẽ “đi du lịch”.

“Có phải giống như chuyến đi vừa rồi của chúng ta cùng nhau?” Sella hỏi, ám chỉ đến chuyến thăm Beirut vào tháng 5, để chuẩn bị cho cuộc xâm lược và chiến dịch ám sát Arafat.

“Cũng  giống như vậy,” Eitan trả lời. “Nhưng từ trên cao. Gặp tôi vào sáng mai tại Hatzor [một căn cứ không quân ở phía nam]. Anh sẽ lái máy bay, còn tôi sẽ điều hướng và vận hành các hệ thống chiến đấu. Chúng ta sẽ đánh bom Beirut.” Mục tiêu là một tòa nhà nơi Arafat được cho là sẽ có mặt vào sáng mai, theo thông tin mà Chiến dịch Cá Muối có được.

Sella biết rằng Eitan có bằng phi công lái máy bay hạng nhẹ, nhưng anh vẫn cho rằng mình nghe lầm. “Nó hoàn toàn điên rồ,” anh nói. “Tôi đã bị sốc. Nếu ai đó nói với tôi rằng tham mưu trưởng, người không thực sự là một phi công, đang đưa người đứng đầu bộ phận tác chiến của lực lượng không quân nghỉ việc điều hành chiến tranh trong khi họ ném bom Beirut cho vui, tôi hẳn  sẽ không bao giờ tin điều ấy”

Nhưng tham mưu trưởng Eita bị ám ảnh về việc giết Arafat. Ngày hôm sau, cả hai gặp nhau tại Hatzor. Họ là một phần của bộ tứ Phantoms trong một cuộc thám hiểm đánh bom khu văn phòng al-Sana’i, ở phía tây Beirut, nơi Arafat được cho là đang tham dự một cuộc họp. “Raful thao tác đại khái ; tôi nghĩ ông ấy hơi lo lắng. Tôi lo nhiệm vụ lái. Ông vận hành  hệ thống bom đạn mà theo tiêu chuẩn ngày nay là khá sơ khai. Chúng tôi bay qua mục tiêu hai đợt và ném bom, và sau đó một đợt  khác để xem liệu chúng tôi có đánh trúng mục tiêu hay không. Raful rất hồ hởi, và chúng tôi bay về Israel”.

Arafat một lần nữa được cứu sống bởi một phép màu: Những quả bom đã phá hủy một phần của tòa nhà ngay trước khi ông ta đến. Sella từ Hatzor trở về Tel Aviv để quản lý các hoạt động của lực lượng không quân, và Eitan đi trực thăng đến Beirut. “Vào buổi tối,” Sella nhớ lại, “tôi đã nhìn thấy ông ấy trên TV, được phỏng vấn ở ngoại ô Beirut. Ông ta tuyên bố rằng Israel đang hạn chế ném bom các mục tiêu trong khu vực dân cư xung quanh – đó chính xác là những gì ông ta đã tự làm vào sáng hôm đó. “

__

VẤN ĐỀ VỚI CHIẾN DỊCH CÁ MUỐI, đối với Sharon và Israel, là cả thế giới đang theo dõi. Với mỗi vụ ám sát thất bại, Israel ngày càng trông giống như một cường quốc quân sự đang chế ngự một quốc gia có chủ quyền trong một nhiệm vụ đơn lẻ nhằm giết một con người duy nhất. Arafat, thay vì được coi là một tên khủng bố khát máu, giờ đây đã trở thành thủ lĩnh bị săn đuổi của một quốc gia tị nạn bị chà đạp bởi cỗ máy chiến tranh Israel. Sharon đã đạt được hoàn toàn ngược lại với những gì ông ta muốn.

Mục tiêu chính của nó bây giờ là một đối tượng đáng thương cảm trên toàn cầu, cuộc xâm lược chìm sâu hơn vào một đầm lầy của tai họa quân sư. Thế bế tắc  phải được phá bỏ, một nửa thắng lợi coi như đã vớt vát. Vào ngày 1 tháng 8, IDF bắt đầu gây áp lực nặng nề lên lực lượng PLO tại Beirut (Chiến dịch King Kong), bằng một cuộc pháo kích kéo dài bảy mươi hai giờ liên tục nhằm thuyết phục Arafat rút khỏi Lebanon. Không quân Israel đã thực hiện hơn một trăm cuộc xuất kích trong khoảng thời gian 10 giờ. Các cuộc tấn công từ trên không, đất liền và biển cũng tiếp tục sau đó và đạt đến đỉnh điểm vào ngày 12 tháng 8, được gọi là Thứ Năm Đen vì sự tàn phá khủng khiếp gây ra.

Áp lực đã có kết quả. Vào ngày 13 tháng 8, với sự trung gian của người Mỹ, Arafat đồng ý sơ tán khỏi Beirut cùng với lực lượng của mình. Uzi Dayan rời thành phố và rời đội Cá Muối dưới sự chỉ huy của Yaalon, với nhiều cảm xúc lẫn lộn. “Tôi đã không dành phần đời còn lại của mình để than khóc, nhưng tôi nghĩ sau đó và đến ngày hôm nay tôi vẫn tin rằng thật đáng tiếc khi nhiệm vụ đã không được thực hiện,” ông nói. “Mặt khác, chiến tranh là một thảm kịch gây thương đau theo quan điểm nhân đạo. Chúng tôi nhìn người dân Lebanon xung quanh chúng tôi, cảnh nghèo đói, và tàn phá do chiến tranh gây ra. Giữa chúng tôi, giữa các lực lượng chiến đấu, đã có một cuộc tranh cãi lớn. Tôi biết có bè bạn, đồng đội thực sự tin rằng ai đó nên đi giết Sharon, nhất là những người thực sự đã mưu tính ám sát ông ta, để cứu Nhà nước Israel. Tôi đã ủng hộ cuộc chiến ngay từ đầu, nhưng tôi cũng hiểu rằng có sự bế tắc, rằng cuộc chiến sẽ không đi đến đâu. Sharon và Raful đã lừa dối mọi người. Tôi rời Beirut với cảm giác vô cùng nhẹ nhõm ”.

Ngày 21/8, lực lượng PLO đã sơ tán Beirut bằng đường biển. Mối quan hệ của Israel với Hoa Kỳ rất căng thẳng, sau cuộc xâm lược Liban và cuộc bao vây Beirut. Thủ tướng Begin năng nổ mọi chuyện để xoa dịu tình hình. Khi mà thỏa thuận sơ tán đã được ký kết, ông hứa với nhà hòa giải người Mỹ, Philip Habib, rằng sẽ không gây tổn hại gì cho lực lượng di tản. Giữ lời hứa này là điều quan trọng đối với Begin, và ông kiên quyết chỉ thị cho Sharon từ bỏ mọi kế hoạch khai thác việc rút quân như một cách để trả thù Arafat.

Đội Cá Muối vẫn ở Beirut và vào ngày 30 tháng 8 đã lên các vị trí, cùng với các sĩ quan Shin Bet và Mossad, trên các mái nhà liền kề của công ty dầu khí quốc gia Lebanon, nhìn ra cảng. “Từ xa, chúng tôi đã thấy một đoàn xe lớn,” một trong những đặc vụ của Shin Bet nhớ lại. “Đột nhiên, chúng tôi nhìn thấy khăn trùm đầu kaffiyeh nổi tiếng trên đầu của kẻ bị truy nã nổi tiếng số một bước ra từ một trong những chiếc ô tô. Ông ấy đứng giữa một đám đông người, như thể bị một bầy ong vây quanh ”.

Lúc đó thật dễ dàng để giết ông ta.  Yaalon nói: “Chúng tôi cách đó 180 mét. Ở cự ly đó, với khẩu súng bắn tỉa mà đội chúng tôi đang cầm, thật khó để bắn trượt.” Những người khác ở đó nhớ rằng Arafat đã lọt vào tầm ngắm của ít nhất năm tay súng bắn tỉa cùng một lúc.

Một trong các chỉ huy đã liên lạc vô tuyến với tham mưu trưởng Eitan trong boongke chỉ huy ở Tel Aviv, cập nhật cho ông ta thời điểm Arafat  ở trong tầm bắn “Chúng tôi có thể làm được. Chúng tôi có ông ta trong tầm ngắm của chúng tôi. Chúng tôi được ủy quyền không? ” Eitan trì hoãn, và viên sĩ quan tiếp tục: “Ông ấy chuẩn bị vào trong, trong mười, chín giây nữa— vui lòng ủy quyền cho chúng tôi — tám, bảy…”

Cuối cùng, Eitan trả lời bằng giọng mũi, rõ ràng là thất vọng: “Không,” ông nói. “Tôi nhắc lại: không. Không có ủy quyền nào cả ”.

Hai mươi bốn giờ sau, Begin đưa cho Habib một bức ảnh chụp Arafat trên dấu chữ thập trong ống ngắm của một khẩu súng bắn tỉa để chứng minh rằng, dù có cơ hội, Israel đã kiên quyết giữ lời. Lúc đó Arafat đã ở Athens, trên đường đến điểm dừng tiếp theo của PLO tại Tunis. Mục tiêu của Begin là “quét sạch Hitler trong boong-ke của hắn,” như ông ta đã tuyên bố với Reagan, trở thành việc chứng kiến ​​Hitler được không vận ra khỏi Berlin.

Yasser Arafat với nhà báo Uri Avnery trong cuộc phỏng vấn trong thời gian vây hãm Beirut

Yasser Arafat đang rời Beirut.  Ảnh này được một tay bắn tỉa của đơn vị biệt kích Sayeret Matkal chụp được rồi chuyển nhà hòa giải Philip Habib để chứng tỏ rằng Israel có thể giết Arafat nếu muốn

Advertisement

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s