Putin có thể giành chiến thắng trong cuộc chiến thông tin bên ngoài Hoa Kỳ và Châu Âu

Cù Tuấn dịch từ tạp chí Time.
Vladimir Putin có thua trong cuộc chiến thông tin với Ukraine?

Vâng, nó phụ thuộc vào người mà bạn hỏi.

Đo lường những thứ như vậy chưa bao giờ dễ dàng, nhưng đây là một vài con số.

Trong khi 141 quốc gia tại Liên Hợp Quốc đã bỏ phiếu để lên án hành động xâm lược của Nga, thì số quốc gia châu Phi, Trung Đông và Nam Mỹ đồng ý áp đặt các biện pháp trừng phạt đối với Nga là 0.

Tuần trước, Tổng thống Joe Biden đã chủ trì một hội nghị thượng đỉnh với tám quốc gia thuộc Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á, và gây sức ép để họ chỉ trích Nga. Phản ứng của họ là im lặng.

Khi Liên bang Nga công bố danh sách chính thức về các quốc gia “không thân thiện”, không có quốc gia nào từ Châu Phi, Châu Á hoặc Nam Mỹ lọt vào danh sách. Và cả Ấn Độ hay Trung Quốc – hai quốc gia đông dân nhất thế giới – cũng vậy. Cả hai đều đã khá thân thiện với Putin.

Đúng, Putin đang thua trong cuộc chiến thông tin ở châu Âu và châu Mỹ, nhưng ông ấy đang thắng ở những nơi khác.

Theo Economist Intelligence Unit, 2/3 dân số thế giới sống ở các quốc gia tỏ ra trung lập về cuộc chiến hoặc ủng hộ Nga. Trong khi Trung Quốc là đồng minh của Nga, các quốc gia không liên kết lớn nhất – Brazil, Nam Phi, Ả Rập Saudi, Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất – đã bỏ phiếu chống lại Nga tại LHQ, nhưng kiên quyết từ chối chỉ trích Putin.

Một phần lý do cho điều này là 2/3 thế giới không nhìn thấy cuộc chiến mà chúng ta đang chứng kiến. Đó là do sự phân chia của internet mà Nga phải chịu một phần trách nhiệm. Ngày nay, có ba internet khác nhau. Có internet của Mỹ và phương Tây mà chúng ta coi là internet. Có Internet không tự do ở những nơi như Nga, Thổ Nhĩ Kỳ và Ấn Độ, nơi nội dung bị hạn chế và bị theo dõi. Và sau đó là Internet Trung Quốc – được kiểm duyệt và hoàn toàn không tự do. Internet Trung Quốc — được 1/5 người dùng Internet trên thế giới sử dụng — là nơi thân Nga. Trên mạng internet không tự do của Thổ Nhĩ Kỳ và Ấn Độ và những nước còn lại, họ nhận được nhiều thông tin về cuộc chiến từ các phương tiện truyền thông nhà nước Nga. Họ không nhìn thấy lời kêu gọi hàng đêm của Zelensky đối với các nước dân chủ. Họ đang nhìn thấy hình ảnh những người lính Nga cao quý. Hai trong số các thẻ bắt đầu bằng # phổ biến nhất trên internet Ấn Độ là # IStandWithPutin và # IStandWithRussia.

Trong vài tuần đầu tiên sau cuộc xâm lược của Nga, đã có rất nhiều câu chuyện ở Mỹ và các phương tiện truyền thông phương Tây về việc Ukraine đã chiến thắng như thế nào trong cuộc chiến thông tin với Nga. Các bài phát biểu hàng đêm đầy cảm hứng của Zelensky; xe tăng Nga bị phá hủy trên Instagram và TikTok; những người có ảnh hưởng trên mạng xã hội Ukraine chỉ trích cuộc xâm lược của Putin. Người Ukraine nhanh nhẹn, hiện đại, chân thực và có một câu chuyện ấn tượng để kể.

Ngược lại, các nỗ lực đưa tin của Nga là từ trên xuống, vụng về và chậm chạp – giống như đội quân xâm lược của họ. Vào năm 2014, khi Nga sáp nhập Crimea, Internet Research Agency, trạng trại troll khét tiếng của Nga, hầu như vẫn chưa được biết đến. Nhưng việc sử dụng các nhân vật giả, các trang web giả mạo và các bài đăng trên blog, và các chương trình độc hại, dường như là hiện trạng của nghệ thuật thông tin sai lệch.

Hồi đó, Nga có lợi thế về sự bất ngờ – hãy nhớ quân đội Nga ở Crimea lần đầu tiên được mô tả là “những người lính nhỏ màu xanh lá cây”? Các báo cáo về cáo buộc quấy rối người nói tiếng Nga ở Crimea? Có rất ít mối liên hệ giữa sự phát tán thông tin sai lệch này với một trang trại troll của Nga trong một tòa nhà không nổi bật. Lúc đó là thời điểm hai năm trước cuộc bầu cử Mỹ năm 2016 và rất lâu trước khi báo cáo của Mueller nêu chi tiết những nỗ lực của Nga nhằm can thiệp vào cuộc bầu cử đó.

Lần này, Putin đã truyền tải thông điệp về nỗ lực của mình trong nhiều tuần và nhiều tháng. Ông ấy có hơn 100.000 quân ở biên giới Ukraine nhưng không thể hoặc sẽ không giải thích được họ đang làm gì ở đó. Người Nga là những người đi tiên phong trong cái gọi là chiến tranh hỗn hợp – hỗn hợp giữa chiến tranh thông tin và chiến tranh động – nhưng bộ máy quân sự của Nga dường như không có kế hoạch tác chiến bằng meme hay thậm chí là cách thức cuộc chiến sẽ được phổ biến trên mạng xã hội.

Việc truyền bá thông tin của Nga rất phức tạp vào năm 2014, nhưng chúng không trở nên tốt hơn. Những nước khác thì đã phát triển mạnh khả năng này. Trở lại năm 2014, mạng xã hội hồi đó vẫn hầu hết dùng text. Ngày nay là thời đại của video thời gian thực. Zelensky hiểu điều này; Putin thì không.

Khi tôi làm việc trong Bộ Ngoại giao của chính quyền Obama, tôi đã đến thăm Ukraine vào năm 2015 để giúp họ phổ cập thông điệp. Khi tôi gặp quyền Bộ trưởng thông tin khi đó, câu hỏi đầu tiên mà ông ấy hỏi tôi là, Họp báo là gì? Họ gần như mù tịt. Nhưng trong vài năm sau đó, sự tài trợ của Mỹ và châu Âu cho các tổ chức kiểm tra tin tức và đào tạo trên mạng xã hội đã giúp khởi động quá trình chuyển đổi của họ.

Giờ đây, với những người có ảnh hưởng trên TikTok và nhiều kênh trên Telegram, họ đã cập nhật rất nhiều vào thời điểm hiện tại. Chính phủ Ukraina thậm chí còn tung ra một đội quân CNTT tình nguyện do nhà nước tài trợ để thực hiện các cuộc tấn công mạng vào các mục tiêu của Nga. Trong những ngày đầu của cuộc chiến, họ đã kêu gọi các tình nguyện viên trên ứng dụng nhắn tin Telegram — vốn là chiến trường kỹ thuật số chính của cuộc chiến. Có đến nửa triệu người đã trả lời. Họ đã tạo ra một nền tảng mã nguồn mở cho các hacker mũ trắng chống lại người Nga. Họ đã đóng cửa Russia Today trong một ngày sau cuộc xâm lược. Sự việc giống như những người tình nguyện chiến đấu cho phe cộng hòa trong Nội chiến Tây Ban Nha, nhưng chuyển sang dùng máy tính xách tay thay vì súng trường.

Tuy nhiên, mặc dù thông điệp của Nga còn rườm rà và cũ kỹ, nhưng đừng quên, chúng ta không phải là mục tiêu chính. Putin có nhiều khán giả khắp nơi, nhưng khán giả quan trọng nhất – và đáng tin cậy nhất – là khán giả trong nước Nga. Theo công ty chống chủ nghĩa cực đoan Miburo, 85% người Nga lấy phần lớn thông tin của họ từ các phương tiện truyền thông nhà nước Nga. Ở đó, họ nhận được một lượng thông tin ổn định kể về bọn phát xít ở Ukraine, tuyên bố rằng Ukraine không phải là một quốc gia thực sự, lo ngại rằng Ukraine đang âm mưu diệt chủng người Nga, và sự chuyên nghiệp và hào phóng của quân đội Nga. Đó là một công thức đơn giản: Truyền thông nhà nước Nga là một hình chiếu về cách mà Putin đang nhìn thế giới. Theo Trung tâm Levada ở Nga, một trong số ít tổ chức thăm dò ý kiến ​​độc lập của quốc gia này, hơn một nửa số người Nga coi NATO và Mỹ là nguyên nhân của cuộc chiến. Chỉ có 7% đổ lỗi cho Điện Kremlin.

Như thể sự tuyên truyền không ngừng nghỉ này của nhà nước Nga vẫn còn chưa đủ, Nga đang khiến khán giả trong nước của mình chống lại các bài tường thuật của phương Tây và quốc tế về Ukraine, bằng cách tạo ra một loạt các chương trình và tổ chức xác minh thực tế giả để phá hoại trước bất kỳ tin tức nào mâu thuẫn với lời kể của Putin. Kênh nhà nước lớn nhất của Nga, Channel One, đã tạo một chương trình có tên “AntiFake” phản bác lại những gì họ cho là những câu chuyện sai sự thật về cuộc chiến ở Ukraine. Chương trình này sử dụng tất cả các hình thức kiểm tra thực tế — thống kê, phân tích pháp y, video đen trắng để chứng minh rằng các tuyên bố về hành vi tàn bạo của Nga là bịa đặt và dàn dựng. Bộ Ngoại giao Nga đăng bài “Your Daily #Fake“, trong đó có các video ngắn trình bày các tuyên bố của phương Tây về cuộc xâm lược. Có một kênh của Nga trên Telegram — nơi đang diễn ra rất nhiều cuộc chiến kỹ thuật số vì sự thật — được gọi là “War on Fakes” cho biết kênh này đang vạch trần “cuộc chiến thông tin chống lại Nga”.

Nền tảng mã hóa Telegram đã trở thành chiến trường quan trọng nhất trong cuộc chiến thông tin ở Ukraine. Đây là kênh tin tức tức thời về chiến tranh – được cả người Ukraine và người Nga sử dụng. Zelensky có một kênh trên Telegram, nơi ông nói chuyện trực tiếp với người dân Nga bằng tiếng Nga. Nga đã tạo ra hàng chục kênh trên Telegram. Một lý do khiến cuộc chiến thông tin ngày nay được che giấu nhiều hơn là bởi vì phần lớn nó nằm trên Telegram – một nền tảng được mã hóa và không truyền trực tiếp, chứ không phải là Twitter hay Facebook.

Một lý do khác khiến cuộc chiến thông tin ngày càng khó chứng kiến ​​là do các nền tảng đã từ bỏ trung lập và đứng về một phía. Facebook, YouTube, Twitter và Google về cơ bản đã chặn tin nhắn của Nga. YouTube đã công bố chặn toàn cầu các phương tiện truyền thông nhà nước của Nga và xóa hơn 1000 kênh và 15.000 video. Facebook đã hạn chế quyền truy cập vào các hãng tin chính thức của Nga – Russia Today và Sputnik – ở Liên minh châu Âu, đồng thời cấm các phương tiện truyền thông nhà nước Nga chạy quảng cáo. Netflix đã tạm ngừng dịch vụ của mình ở Nga. Nga là lãnh thổ mới cho các nền tảng luôn muốn có vẻ phi chính trị. Đáp lại, các tòa án Nga đã tuyên bố Facebook là một tổ chức cực đoan.

Zelensky có thể là bá chủ trên TikTok và là người đấu tranh cho nền dân chủ Ukraine, nhưng ông đã thực hiện một số hành động phi dân chủ một cách rõ ràng ở quê nhà. Vào tháng 3, Zelensky đã cấm 11 đảng chính trị Ukraine vì có liên hệ với Nga. Hầu hết các đảng này đều có quy mô nhỏ, nhưng một đảng tên là “Nền tảng đối lập vì sự sống”, có 44 ghế trong quốc hội Ukraine với 450 ghế và là đảng đối lập lớn nhất của Ukraine. Nó được một nhà tài phiệt Ukraine thân Nga có quan hệ mật thiết với Putin lãnh đạo. Cũng trong tháng đó, với lý do an ninh quốc gia, Zelensky đã chấm dứt hiệu quả việc phát sóng truyền hình độc lập ở Ukraine bằng cách hợp nhất tất cả các kênh truyền hình quốc gia thành một kênh nhà nước duy nhất. Điều này không được đưa tin nhiều ở phương Tây, nhưng nó là tin tức rầm rộ ở Nga và Trung Quốc. Cựu tổng thống Nga Dmitry Medvedev đã đăng những điều sau đây trên kênh Telegram của mình: “Tổng thống dân chủ nhất của Ukraine hiện đại đã tiến thêm một bước nữa đối với ý tưởng dân chủ của phương Tây… Ông ấy cấm hoàn toàn bất kỳ hoạt động nào của các đảng đối lập ở Ukraine. Tốt lắm!”

Đối với khán giả toàn cầu, Hoa Kỳ và Liên minh Châu Âu đã mắc phải sai lầm chiến thuật khi miêu tả cuộc chiến như là phương Tây chống lại Nga, hay thậm chí là của phe Dân chủ chống phe Chuyên quyền. Meme này có hiệu quả ở Mỹ và Châu Âu, nhưng kém hiệu quả hơn ở các quốc gia đang phát triển và không liên kết. Ở châu Phi, phần lớn châu Á, và Trung Đông, phương Tây là những người thực dân không cho phép dân chủ được nảy nở ở những vùng đất mà họ cai trị. Một cách tốt hơn để vận động các quốc gia này chống lại Nga là mô tả chiến tranh là sự vi phạm cơ bản, bất hợp pháp chủ quyền của Ukraine, khi một đế quốc Nga đang cố gắng mở rộng một cách thô bạo biên giới của nước này, điều mà họ có thể liên quan đến. Những quốc gia không liên kết này không lưu ý đến lời kêu gọi thường xuyên của Mỹ về “thế giới tự do”. Những gì họ muốn, là một số công nhận từ Mỹ và phương Tây rằng ít nhất họ sẽ nhận được sự ủng hộ nhiệt tình nếu biên giới của họ bị xâm phạm. Đại sứ Kenya tại Liên Hợp Quốc đã khiển trách Nga mà không đề cập đến dân chủ hay chế độ chuyên quyền — hoặc Putin về vấn đề đó. “Kenya, và hầu hết mọi quốc gia châu Phi, được sinh ra do sự kết thúc của các đế chế. Biên giới của chúng tôi không phải do chúng tôi vẽ. Chúng được vẽ ở các ngôi nhà cao tầng xa xôi tại London, Paris và Lisbon.” Ông gợi ý rằng, Nga chỉ đơn giản là cố gắng chiếm lại một thuộc địa hiện đã giành độc lập.

Ngay cả khi chúng ta phóng đại chuyên môn của Ukraine trên chiến trường thông tin và hạ thấp mức độ ảnh hưởng của Nga, tôi nghĩ rằng đôi khi chúng ta đang tự lừa dối mình bằng cách nói về chiến tranh thông tin như là một cuộc chiến thực sự đang diễn ra. Đúng, có một cuộc chiến thông tin ở Ukraine, nhưng nó không phải là cuộc chiến thực sự. Chiến tranh là nơi mọi người đang chết mỗi ngày và nhà cửa và trường học đang bị ném bom bừa bãi. Chiến thắng và thất bại trong cuộc chiến thông tin là một cách nhìn đơn giản hóa quá mức. Theo một số cách, nó làm chúng ta không thấy sự kinh hoàng thực sự của cuộc xung đột này. Không, một cỗ xe tăng không thể ngăn cản một meme, nhưng một meme chắc chắn không thể ngăn một cỗ xe tăng. Meme trên Internet có thể làm tổn thương cái tôi của con người, nhưng chúng không giết họ. Bạn có thể giành chiến thắng trong cuộc chiến thông tin và thua cuộc chiến thực sự. Những người đấu tranh cho tự do cộng hòa đã giành chiến thắng trong cuộc chiến thông tin trong Nội chiến Tây Ban Nha vào những năm 1930, nhưng Franco đã giành chiến thắng trong cuộc chiến thực sự. Hãy hy vọng đó không phải là những gì sẽ xảy ra ở Ukraine.


Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s