Những đóng góp của phi công nước ngoài trong trận chiến nước Anh

30

Có 574 phi công đến từ các quốc gia khác ngoài Vương quốc Anh, đã bay ít nhất một chuyến xuất kích trong khoảng thời gian từ ngày 10/7 đến ngày 31/10/1940, cùng với 2.353 phi công Anh. Những con số này hơi khác so với những người tham gia có tên được khắc trên Đài tưởng niệm Trận chiến của Anh ở London, được công bố vào ngày 18/9/2005.

Tất cả các phi công, không phân biệt quốc tịch, đã bay cùng các đơn vị Anh trong Trận chiến được gọi chung là “Số ít” (The Few), một cụm từ do Winston Churchill đặt ra.

Chính phủ Úc, Canada, New Zealand và Vương quốc Anh, theo một thỏa thuận được ký kết vào tháng 12/1939, đã lập ra Kế hoạch Huấn luyện Không quân Khối thịnh vượng chung Anh (BCATP), còn được gọi là Đề án Huấn luyện Không quân Đế chế. Kế hoạch này có ba tác dụng chính: thứ nhất, các cơ sở đào tạo phi hành đoàn quân sự chung được thiết lập ở mỗi quốc gia thành viên, cũng như ở Nam Rhodesia.

Thứ hai, các lực lượng không quân này cũng hình thành một nhóm nhân viên phi hành đoàn và nhân viên mặt đất chung, những người này được chuyển đến các đơn vị tùy theo nhu cầu hoạt động và không phân biệt quốc tịch.

Thứ ba, theo Điều 15 của hiệp định, Không quân Hoàng gia Úc (RAAF), Không quân Hoàng gia Canada (RCAF) và Không quân Hoàng gia New Zealand (RNZAF) thành lập các phi đội phục vụ dưới sự kiểm soát hoạt động của RAF (Không quân hoàng gia Anh). Những cái được gọi là “Phi đội Điều 15” này được đánh số hiệu để tránh nhầm lẫn với các đơn vị RAF.

1/ Khi chiến tranh bắt đầu, khoảng 450 phi công Úc đang phục vụ trong RAF. Úc là một trong những quốc gia đầu tiên tuyên chiến với Đức và Lực lượng Không quân Hoàng gia Úc (RAAF) là một trong những lực lượng không quân lâu đời nhất thế giới, được thành lập vào năm 1921, tiền thân là Quân đoàn bay Úc đã phục vụ trong Chiến tranh thế giới thứ nhất, ở Trung Đông và Châu Âu, nhưng đã bị giải tán vào năm 1919. Theo Chương trình Huấn luyện Không quân Đế chế (EATS), tổng cộng 37.000 phi công đã được đào tạo ở Úc trong giai đoạn 1939–45.

Tuy nhiên, họ đến châu Âu chậm do ba yếu tố: thứ nhất, việc thiết lập quy trình đào tạo được mở rộng quy mô có nghĩa là các phi hành đoàn đầu tiên được RAAF đào tạo trong chiến tranh sẽ không tốt nghiệp cho đến tháng 11/1940. Thứ hai, học thuyết RAAF nhấn mạnh vai trò hợp tác quân đội và tuần tra hàng hải.

Thứ ba, các nhà chức trách Australia đặc biệt chú trọng đến một điều khoản của EATS, các phi công phải phục vụ cùng các đơn vị từ lực lượng không quân của họ, bất cứ khi nào có thể. Tuy nhiên, hơn 30 người Úc đã phục vụ trong Trận chiến. Người đạt thành tích cao nhất của Úc trong Trận chiến là Trung úy Pat Hughes, thuộc Phi đội số 234 RAF, người đã tiêu diệt được 14 máy bay trước khi hy sinh vào ngày 7/9/1940.

2/ Khi bắt đầu chiến tranh, hòn đảo Barbados nhỏ bé ở Caribbe là thuộc địa của vương quốc Anh. Aubrey “Sinbad” de Lisle Inniss (1916–2003) là người duy nhất phục vụ trong Trận chiến. Inniss sinh ra ở Barbados trong một gia đình người Anh và gia nhập RAF năm 1939. Trong Trận chiến, ông đã lái máy bay chiến đấu ban đêm Bristol Blenheim IF với Phi đội số 236 RAF và chịu trách nhiệm bắn hạ một chiếc Heinkel He 111 vào tháng 9/1940. Inniss, người đã trở thành át chủ bài trong thời gian phục vụ chiến tranh sau đó, sống sót sau cuộc chiến và nghỉ hưu vào năm 1957.

3/ Vào thời điểm Bỉ bị xâm lược vào tháng 5 năm 1940, họ chỉ có một lực lượng không quân nhỏ được gọi là Aéronautique militaire (AéMI). Mặc dù đóng rất ít vai trò trong chiến dịch ở Bỉ, một số phi công Bỉ đã thành công trong việc đến được Anh sau khi đất nước đầu hàng. Một số lượng đáng kể người Bỉ cũng đã trải qua khóa huấn luyện bay ở Pháp và mặc dù chính phủ Bỉ miễn cưỡng ở Bordeaux, 124 người đã đến được Anh vào tháng 8/1940 nhưng rất ít người có thể tham gia Trận chiến. Kể từ tháng 12/2014, RAF chính thức công nhận 30 người Bỉ đã tham gia Trận chiến (trong đó 18 người hy sinh sau cuộc chiến) mặc dù tượng đài Trận chiến nước Anh (xây dựng năm 2005) chỉ công nhận có 28 người. Vào thời điểm diễn ra trận chiến, các phi công Bỉ phục vụ trong các đơn vị của Anh và không có phi đội riêng. Vào mùa hè năm 1940, một nửa phi công của Phi đội số 609 RAF là người Bỉ. Các phi đội 235 và 236 của Bộ Tư lệnh Duyên hải RAF cũng có số lượng phi công Bỉ tương ứng là 8 và 6. Trong quá trình chiến đấu, các phi công Bỉ đã bắn rơi 21 máy bay Đức. Năm 1942, hai phi đội toàn người Bỉ được thành lập và tổng cộng 1.200 người Bỉ đã phục vụ trong RAF trong suốt cuộc chiến.

4/ Nhiều người Canada đã phục vụ trong các phi đội máy bay chiến đấu đã đánh lui Không quân Đức vào mùa hè năm 1940. Trên thực tế, mặc dù RAF chỉ công nhận 83 phi công Canada đã bay trên các chiến đấu cơ trong Trận chiến, RCAF tuyên bố con số thực tế là hơn 100, và có 53 phi công hy sinh trong cuộc chiến. Phần lớn sự nhầm lẫn này có thể là do thực tế là ngoài các thành viên RCAF bay trong các đơn vị RCAF, còn có các thành viên RCAF trong các đơn vị RAF cũng như người Canada là thành viên của RAF, không phải phục vụ cho RCAF. 200 phi công Canada khác đã chiến đấu trong Bộ Tư lệnh Máy bay ném bom RAF và Bộ Chỉ huy Duyên hải RAF trong thời kỳ này và khoảng 2.000 người Canada phục vụ như phi hành đoàn mặt đất.

Trong số này, 26 phi công thuộc Phi đội số 1 RCAF. Phi đội đến Anh ngay sau sự kiện Dunkirk với 27 sĩ quan và 314 nhân viên mặt đất. Phi đội này sau đó được đánh số lại là Phi đội RCAF số 401 “City of Westmount”, phù hợp với Điều 15 của Kế hoạch Huấn luyện Không quân Khối thịnh vượng chung Anh. Họ là đơn vị máy bay chiến đấu duy nhất của lực lượng không quân Khối thịnh vượng chung tham chiến trong Trận chiến nước Anh.

Phi đội số 1 đã có một khởi đầu không tốt trong hoạt động với Bộ chỉ huy Máy bay chiến đấu, khi vào ngày 24/8/1940, hai trong số các máy bay Hurricanes đã nhầm chuyến bay của máy bay ném bom Bristol Blenheims với chiếc Junkers Ju 88, bắn rơi một chiếc. Phi đội số 1 trở thành đơn vị RCAF đầu tiên giao chiến với máy bay địch khi họ gặp đội hình máy bay ném bom của Đức ở miền nam nước Anh vào ngày 26/8/1940. Đến giữa tháng 10, phi đội đã tuyên bố 31 máy bay địch bị phá hủy.

Những người Canada khác nằm rải rác trong các phi đội của RAF, và vào ngày thứ hai của Trận chiến, ngày 11/7, Canada đã chịu thương vong đầu tiên của máy bay chiến đấu. Trong một cuộc tấn công của Không quân Đức nhằm vào căn cứ hải quân Royal Navy Dockyard tại Cảng Portland, phi công D. A. Hewitt ở Saint John, New Brunswick, đang bay một chiếc Hurricane cùng với Phi đội số 501 RAF, tấn công một máy bay ném bom Dornier Do 17 và bị trúng đạn. Máy bay của anh lao xuống biển. Một phi công Canada khác, Richard Howley, hy sinh sau đó 8 ngày.

Các phi công Canada phân tán bao gồm một người bay với Phi đội số 303 (Ba Lan). Tổng cộng 12 phi công Canada trong Lực lượng Không quân Hoàng gia, bao gồm cả Willie McKnight đã bay cùng Phi đội số 242 RAF vào nhiều thời điểm khác nhau trong Trận chiến. Vào ngày 30/8, dưới sự chỉ huy của Phi đội trưởng Douglas Bader, chín máy bay của Phi đội 242 đã gặp 100 máy bay địch trên bầu trời Essex. Tấn công từ trên cao, phi đội đã giành được 12 chiến thắng mà không bị tổn thất.

Người dân Canada cũng chia sẻ trong việc đẩy lùi cuộc tấn công lớn cuối cùng vào ban ngày của Không quân Đức. Vào ngày 27/9, Phi đội 303 và Phi đội RCAF số 1, tấn công đợt máy bay ném bom đầu tiên của đối phương. Bảy máy bay đã bị phá hủy, một chiếc có thể bị phá hủy và bảy chiếc bị hư hại. Người đạt thành tích cao nhất cho Canada trong Trận chiến là Trung tá H. C. Upton của Phi đội số 43 RAF, người đã tuyên bố bắn rơi 11 máy bay.

5/ Nhiều phi công Tiệp Khắc đã chạy sang Pháp sau khi Đức chiếm đóng đất nước của họ vào tháng 3/1939 và đã tham gia chiến đấu trong Trận chiến nước Pháp, thu được nhiều kinh nghiệm chiến đấu quan trọng. Sự sụp đổ nhanh chóng của Pháp đã khiến các binh sĩ và phi công Tiệp Khắc đến Anh, nơi họ thành lập các phi đội của riêng mình. Gần 90 phi công Tiệp Khắc bay trong Trận chiến, với các Phi đội số 310 và 312 (Tiệp Khắc) được thành lập vào mùa hè năm 1940. Một số người Séc cũng phục vụ trong các phi đội Chỉ huy Máy bay Chiến đấu khác. Cả hai phi đội Tiệp Khắc đều được trang bị máy bay Hurricanes.

Các máy bay chiến đấu của Tiệp Khắc nổi tiếng về khả năng không chiến tích cực cũng như kỹ năng và lòng dũng cảm. Cùng với các phi công Tiệp Khắc phục vụ trong các đơn vị RAF khác, có tổng cộng 84 – 86 người Séc và 2 người Slovakia – đã phục vụ. Họ tiêu diệt 60 máy bay và 9 phi công hy sinh. Át chủ bài hàng đầu của Tiệp Khắc là Trung sĩJosef František, bay cùng Phi đội số 303 (Ba Lan), người đã tuyên bố 17 lần bắn hạ máy bay, khiến anh trở thành phi công không phải người Anh có điểm số cao nhất trong Trận chiến.

Lực lượng Tiệp Khắc được tài trợ bởi chính phủ Tiệp Khắc lưu vong thông qua khoản vay của Vương quốc Anh (hiệp định tài chính Czechoslovak-Anh).

6/ Quân tình nguyện Pháp và Lực lượng Pháp tự do phục vụ trong Phi đội 245 và 615. 13 phi công được công nhận.

7/ Nhà nước Tự do Ireland (chính thức được gọi là Ireland từ năm 1937) ly khai khỏi sự cai trị của Anh vào năm 1922 sau một cuộc chiến tranh giành độc lập kéo dài hai năm. Mối quan hệ giữa hai nước vẫn căng thẳng vào năm 1940. Ireland vẫn trung lập trong suốt thời gian diễn ra Chiến tranh thế giới thứ hai.

Tuy nhiên, nhiều công dân Ireland đã nhập ngũ vào quân đội Anh, và mười phi công từ nước này đã chiến đấu trong RAF. Một trong số họ, Brendan “Paddy” Finucane đã trở thành quân át chủ bài, tiêu diệt tổng cộng 32 máy bay địch trước khi hy sinh vào năm 1942. Người con cả trong số 5 người con, Finucane lớn lên ở County Dublin, cùng gia đình chuyển đến Anh năm 1936 và gia nhập Lực lượng Không quân Hoàng gia ở tuổi 17. Finucane bắt đầu hoạt động vào tháng 7/1940 và bắn rơi chiếc Bf 109 đầu tiên của mình vào ngày 12/8. Trong khoảng thời gian 51 ngày vào năm 1941, Finucane bắn rơi 16 máy bay chiến đấu Messerschmitt Bf 109 khi đang bay cùng một phi đội Australia. Finucane trở thành Chỉ huy trẻ nhất trong RAF ở tuổi 21. Anh bị bắn hạ vào ngày 15 tháng 7 năm 1942.

8/ Năm 1940, Jamaica là thuộc địa của vương quốc Anh. Người Jamaica duy nhất được công nhận là Herbert Capstick, một Sĩ quan gốc Anh, sinh ra ở Jamaica vào năm 1920. Capstick phục vụ trong Phi đội số 236 RAF của Bộ Tư lệnh Duyên hải. Hải đội được trang bị máy bay Bristol Blenheims và tham gia các hoạt động chống tàu ngầm ở eo biển Manche. Anh sống sót sau chiến tranh và trở về sống ở Jamaica.

9/ Newfoundland là một lãnh thổ riêng biệt trong Đế quốc Anh vào thời điểm diễn ra trận chiến. Sĩ quan Richard Alexander Howley được công nhận là người Newfoundland duy nhất phục vụ trong RAF. Howley phục vụ trong Phi đội số 141 RAF, phục vụ ở vị trí xạ thủ tháp pháo máy bay đánh chặn Boulton Paul Defiant. Anh bị bắn hạ tại Dover vào ngày 19/7/1940 và mất tích.

10/ New Zealand là một trong những quốc gia đầu tiên tuyên chiến với Đức. Lực lượng Không quân Hoàng gia New Zealand (RNZAF) được thành lập như một dịch vụ riêng biệt vào năm 1937, nhưng có số lượng ít hơn 1.200 nhân viên vào tháng 9/1939. Chương trình Huấn luyện Không quân đã dẫn đến khoảng 100 phi công RNZAF được gửi đến châu Âu vào thời điểm diễn ra trận chiến. New Zealand không đòi hỏi các phi hành đoàn của mình phục vụ trong các phi đội RNZAF, do đó đẩy nhanh tốc độ đưa họ vào phục vụ. Tỷ lệ hàng năm có 1.500 phi công được huấn luyện đầy đủ đã đạt được vào tháng 1/1941.

Người New Zealand nổi bật nhất trong trận chiến là Phó Thống chế Không quân Keith Park, một người đạt thành tích cao trong Chiến tranh thế giới thứ nhất và là thành viên của RAF kể từ khi thành lập. Vào thời điểm đó, ông là sĩ quan không quân chỉ huy Tập đoàn quân số 11, bảo vệ London và đông nam nước Anh.

RAF công nhận phi hành đoàn 135 từ New Zealand đã phục vụ trong trận chiến. Một số người New Zealand đã trở thành át chủ bài, bao gồm Sĩ quan Colin Falkland Grey (Phi đội số 54) 14 lần bắn rơi, Sĩ quan Brian Carbury (Phi đội số 603) 14 lần và Sĩ quan Alan Christopher Deere (Phi đội số 54) 12 lần. Carbury đã bắn rơi chiếc máy bay Đức đầu tiên trên lãnh thổ Anh kể từ năm 1918, và cũng là một trong hai phi công xuất sắc nhất trong một ngày của trận chiến.

11/ Năm 1940, Bắc Rhodesia (ngày nay là Zambia) là một vùng bảo hộ của Anh ở Nam Phi. Một người được công nhận là người tham gia Trận chiến nước Anh, sĩ quan John Ellacombe sinh năm 1920 tại Livingstone và được đào tạo tại Nam Phi. Ông gia nhập RAF vào năm 1939 và phục vụ trong Phi đội số 151. Trong Trận chiến, Ellacombe đã bắn rơi một số máy bay ném bom của Đức và chính ông cũng bị bắn rơi hai lần. Ông có một sự nghiệp thành công trong RAF sau năm 1940, nghỉ hưu với tư cách Nhân viên điều hành Hàng không vào năm 1973. Ông mất năm 2014.

12/ Sau khi Đức xâm lược Ba Lan, nhiều phi công Ba Lan đã được sơ tán và tìm đường đến Pháp và Anh. Trong cuộc xâm lược của Đức vào Pháp vào tháng 5/1940, trong số 1.600 phi công Ba Lan, người ta ước tính chỉ có khoảng 150 người tham gia chiến đấu tích cực. Đến tháng 6/1940, người Ba Lan có hơn 85.000 người ở Pháp, bao gồm cả phi công và lính mặt đất. Nhiều người trong số này đã trốn sang Anh vào khoảng thời gian nước Pháp sụp đổ.

Vào giữa năm 1940, khoảng 35.000 phi công, binh lính và thủy thủ Ba Lan đã đến Anh, trở thành lực lượng quân sự nước ngoài lớn nhất ở nước này sau Pháp, cũng như trở thành lực lượng quân đội Ba Lan lớn nhất từng được thành lập ở nước ngoài, khoảng 8.500 người này là phi công. Nhiều người là thành viên của Lực lượng Không quân Ba Lan đã chiến đấu với Không quân Đức. Tuy nhiên, Bộ Không quân và RAF đã đánh giá thấp giá trị tiềm năng của họ trong cuộc chiến chống lại Không quân Đức, vì họ cảm thấy rằng trận thua Ba Lan trên sân nhà là do sự kém cỏi và thiếu huấn luyện. Hầu hết những người Ba Lan ban đầu được đưa vào các phi đội máy bay ném bom hoặc Lực lượng Dự bị Tình nguyện RAF.

Một trong những rào cản lớn nhất mà người Ba Lan phải đối mặt là ngôn ngữ. Thực tế là phần lớn người Ba Lan không thể nói tiếng Anh khiến họ trở nên không đáng tin cậy trong trận chiến trong mắt các chỉ huy của Anh. Một trong những chỉ huy tuyên bố rằng ông ta sẽ không để “mọi người xung quanh bầu trời cho đến khi họ hiểu những gì họ được yêu cầu.” Người Ba Lan phải trải qua khóa đào tạo tiếng Anh trước khi đa số họ có thể hành động. Vào ngày 11/6/1940, Chính phủ lưu vong Ba Lan ký một thỏa thuận với Chính phủ Anh để thành lập Lực lượng Không quân Ba Lan tại Vương quốc Anh.

Cuối cùng, vào tháng 7/1940, RAF thông báo rằng họ sẽ thành lập hai phi đội máy bay chiến đấu Ba Lan: Phi đội số 302 và Phi đội số 303 bao gồm các phi công Ba Lan và nhân viên mặt đất, mặc dù chỉ huy chuyến bay và sĩ quan chỉ huy của họ là người Anh. Hai phi đội máy bay chiến đấu đã bắt đầu hoạt động vào tháng 8, với 89 phi công người Ba Lan. 50 người Ba Lan khác đã tham gia trận chiến, trong các phi đội của RAF.

Các phi công Ba Lan là một trong những người giàu kinh nghiệm nhất trong trận chiến, hầu hết đã có hàng trăm giờ kinh nghiệm bay trước chiến tranh và đã từng chiến đấu tại Ba Lan hoặc Pháp. Các phi công Ba Lan đã được đào tạo bài bản về bay theo đội hình và đã học hỏi kinh nghiệm chiến đấu để khai hỏa từ cự ly gần. Để so sánh, một phi công người Ba Lan đã gọi các cuộc tấn công bay theo đội hình gần và các cuộc tấn công bố trí được thực hành trong RAF là “đơn giản là tự sát”. 147 phi công Ba Lan đã bắn rơi 201 máy bay. Phi đội số 303 tuyên bố số người hy sinh cao nhất, 126, trong số bất kỳ phi đội Hurricane nào tham gia vào trận chiến của Anh

Witold Urbanowicz của Phi đội 303 là người đạt thành tích cao với 15 lần. Antoni Głowacki là một trong hai phi công của Đồng minh trong trận chiến bắn rơi năm máy bay Đức trong một ngày, vào ngày 24/8 – người còn lại là Brian Carbury, người New Zealand. Stanisław Skalski với 4 lần. Với kinh nghiệm chiến đấu của mình, các phi công Ba Lan có thể biết rằng cách nhanh nhất và hiệu quả nhất để tiêu diệt máy bay đối phương là khai hỏa từ cự ly gần, điều này thường khiến các đối tác Anh của họ ngạc nhiên: Sau khi bắn một loạt ngắn ở cự ly 150 đến 200 thước, chỉ để đánh lừa kẻ thù, người Ba Lan sẽ gần như không còn điểm trống. Đó là nơi họ thực hiện công việc thực sự của mình. Khi họ lao vào máy bay ném bom và máy bay chiến đấu của đối phương, họ đến gần đến mức bạn sẽ nghĩ rằng họ sẽ va chạm. Tổng cộng, 30 phi công Ba Lan đã hy sinh trong trận chiến.

Các chiến thuật tầm gần được người Ba Lan sử dụng đã dẫn đến những gợi ý về sự liều lĩnh, nhưng có rất ít bằng chứng cho quan điểm này. Ví dụ, tỷ lệ tử vong ở Phi đội số 303 thấp hơn tỷ lệ trung bình của các phi đội RAF khác, mặc dù phi đội này là phi đội Hurricane có điểm số cao nhất trong trận chiến. Đài tưởng niệm Chiến tranh Ba Lan của phi đội RAF Northolt được dành tặng vào năm 1948, để tưởng nhớ sự đóng góp của Ba Lan.

12/ Nam Phi: Một trong những át chủ bài hàng đầu của RAF, và là một trong những phi công đạt điểm cao nhất trong Trận chiến là Adolph “Sailor” Malan, một phi công của RAF từ năm 1936, người đã chỉ huy Phi đội số 74 RAF. Dưới sự lãnh đạo của ông, họ đã trở thành một trong những đơn vị tốt nhất của RAF. Malan tuyên bố hai chiến thắng đầu tiên của mình trước Dunkirk vào ngày 21/5/1940, và đã tuyên bố thêm năm chiến thắng nữa vào thời điểm Trận chiến nước Anh. Trong khoảng thời gian từ ngày 19/7 đến ngày 22/10, ông đã bắn rơi sáu máy bay Đức. “Mười quy tắc chiến đấu trên không” của ông đã được in và dán trong các phòng của phi hành đoàn trên khắp Bộ Tư lệnh Chiến đấu. Ông là một phần của một nhóm khoảng 25 phi công từ Nam Phi tham gia Trận chiến, tám hoặc chín người trong số họ (tùy thuộc vào các nguồn) đã hy sinh.

Các phi công đáng chú ý khác bao gồm Albert “Zulu” Lewis, người đã mở tài khoản tại Pháp vào tháng 5 với Phi đội số 85, bắn hạ 3 chiếc Messerschmitt Bf 109. Vào tháng 9, ông phục vụ trong Phi đội số 249 dưới sự chỉ huy của Phi đội trưởng (sau này là Nguyên soái Không quân) Sir John Grandy, tại North Weald. Lewis bay ba, bốn và năm lần một ngày và ngày 15/9/1940 bắn hạ một chiếc He 111, và chia sẻ việc phá hủy một chiếc khác. Vào ngày 18/9, bắn hạ chiếc máy bay địch thứ 12 của mình. Đến ngày 27/9, Lewis đã có 18 chiến thắng. Ông bị bắn hạ và bị bỏng nặng vào ngày 28/9. Lewis đã bỏ lỡ phần còn lại của Trận chiến và quá trình hồi phục thể lực bay mất hơn ba tháng. Basil Gerald “Stapme” Stapleton đã sống sót sau một vụ tai nạn vào ngày 7/9 khi cố gắng ngăn chặn máy bay ném bom tới London. Cả hai người sau này đều chỉ huy các phi đội của RAF.
Sĩ quan cao cấp nhất gốc Nam Phi trong Trận chiến là Phó Nguyên soái Không quân Sir Christopher J. Quintin-Brand, Sĩ quan Không quân Chỉ huy Nhóm 10 RAF bao phủ Tây Nam; là một sĩ quan RAF lâu năm, ông đã gia nhập RFC vào năm 1916.

13/ Nam Rhodesia (ngày nay là Zimbabwe) là thuộc địa tự quản của Anh ở Nam Phi vào thời điểm diễn ra Trận chiến. Ba phi công sinh ra ở Nam Rhodesia đã tham gia Trận chiến: Phi đội trưởng Caesar Hull, Sĩ quan John Chomley và Trung úy John Holderness. Trong số này, Hull và Chomley đã hy sinh. Hull, quân chủ lực của RAF đạt thành tích cao nhất trong Chiến dịch Na Uy hồi đầu năm 1940, đã hy sinh trong một trận không chiến ở phía nam London vào ngày 7/9/1940, một tuần sau khi nắm quyền chỉ huy Phi đội số 43 RAF. Chomley mất tích khi hoạt động vào ngày 12/8/1940 và không bao giờ được tìm thấy.

14/ RAF công nhận bảy nhân viên phi hành đoàn đến từ Hoa Kỳ đã tham gia Trận chiến nước Anh. Công dân Hoa Kỳ bị cấm phục vụ theo các Đạo luật Trung lập khác nhau của Hoa Kỳ; nếu một công dân Mỹ bất chấp luật lệ trung lập nghiêm ngặt, sẽ có nguy cơ bị mất quyền công dân và bị bỏ tù. Người ta tin rằng bốn người Mỹ khác đã đánh lừa chính quyền Anh về nguồn gốc của họ, họ tự xưng là người Canada hoặc các quốc tịch khác.

William Meade Fiske có lẽ là phi công Mỹ nổi tiếng nhất trong Trận chiến nước Anh, mặc dù anh ta đã đóng giả là một người Canada vào thời điểm đó. Fiske đã tham gia hoạt động cùng Phi đội số 601 RAF và tuyên bố bắn hạ 1 máy bay. Anh ta bị rơi vào ngày 16/8/1940 va hy sinh ngày hôm sau. Những phi công hy sinh khác gồm có: Alexander Roman Zatonski, Phi đội số 79 RAF, Andrew Beck Mamedoff, Phi đội số 609 RAF, Arthur Gerald Donahue, Phi đội số 64 RAF, Carl Raymond Davis, Phi đội số 601 RAF, De Peyster Douw Brown, Phi đội số 401 RCAF, Eugene Quimby Tobin, Phi đội 609 RAF, John Kenneth Haviland, Phi đội số 152 RAF, Phillip Howard Leckrone, Phi đội 616 RAF, Vernon Charles Keough, Phi đội số 609 RAF, William Meade Fiske, Phi đội số 601 RAF.

15/ Vào cuối bộ phim Trận chiến nước Anh năm 1969, một danh sách được hiển thị có chứa quốc tịch của các phi công đã bay cho RAF. Trong danh sách này có một người duy nhất từ ​​Israel, George Goodman, sinh ra ở Haifa vào năm 1920 và đó là thời điểm Palestine do quân đội Anh quản lý. Goodman là công dân Anh và Israel chưa trở thành một quốc gia độc lập cho đến tháng 5/1948. Trong một số danh sách, ông thậm chí còn được ghi là người Palestine.

@Sergei Alpha

Link:

https://en.m.wikipedia.org/…/Non-British_personnel_in… 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s