Người Thổ Nhĩ Kỳ trong chiến tranh Triều Tiên

15

Vào ngày 29/6/1950, Cộng hòa Thổ Nhĩ Kỳ đã đáp lại Nghị quyết 83 của Liên hợp quốc yêu cầu viện trợ quân sự cho Hàn Quốc, sau cuộc tấn công của Triều Tiên vào ngày 25/6.

Điện tín nêu rõ: Thổ Nhĩ Kỳ sẵn sàng đáp ứng các trách nhiệm của mình. Vào ngày 25/7/1950, Thổ Nhĩ Kỳ quyết định cử một lữ đoàn, bao gồm ba tiểu đoàn bộ binh, một tiểu đoàn pháo binh và các đơn vị phụ trợ, tham gia chiến đấu dưới sự chỉ huy của Liên Hợp Quốc chống lại Triều Tiên và sau đó là Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Thổ Nhĩ Kỳ là quốc gia thứ hai trả lời lời kêu gọi của Liên Hợp Quốc, sau Hoa Kỳ. Kết thúc cuộc chiến, có ba lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ khác nhau đã phục vụ trong Chiến tranh Triều Tiên. Các nhà sử học quân sự cho rằng lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ là một trong những lực lượng chiến đấu anh hùng và đạo đức nhất trong chiến tranh.

Nòng cốt của Lữ đoàn số 1 Thổ Nhĩ Kỳ là Trung đoàn bộ binh 241 đóng tại Ayaş, được bổ sung thêm quân tình nguyện để nâng lên cấp lữ đoàn. Chuẩn tướng Tahsin Yazıcı, một cựu binh trong Chiến dịch Gallipoli, chỉ huy Lữ đoàn 1. Lữ đoàn 1 của Thổ Nhĩ Kỳ bao gồm ba tiểu đoàn, do Thiếu tá Imadettin Kuranel, Thiếu tá Mithat Ulunu và Thiếu tá Lutfu Bilgon chỉ huy.

Bộ Tư lệnh Lực lượng Vũ trang Thổ Nhĩ Kỳ (TAFC) là một đội tác chiến cấp trung đoàn với ba tiểu đoàn bộ binh, cùng với pháo binh và công binh yểm trợ. Đây là đơn vị cấp lữ đoàn duy nhất gắn bó lâu dài với một sư đoàn của Hoa Kỳ trong suốt Chiến tranh Triều Tiên.

Chuẩn tướng Tahsin Yazici được đánh giá cao trong quân đội Thổ Nhĩ Kỳ. Ông đã chấp nhận hạ một cấp bậc để chỉ huy đội quân Thổ Nhĩ Kỳ đầu tiên trong Chiến tranh Triều Tiên. Mặc dù có sự khác biệt về văn hóa và tôn giáo giữa quân đội Thổ Nhĩ Kỳ và quân đội Hoa Kỳ, nhưng cả hai đều là những lực lượng có kỷ luật và có khả năng thích ứng.

Tuy nhiên, có một rào cản ngôn ngữ khó vượt qua hơn. Tướng Yazici không nói được tiếng Anh, và người Mỹ đã bỏ qua khó khăn mà rào cản ngôn ngữ sẽ xuất hiện. Lữ đoàn đã phục vụ trong một năm. Trong thời gian phục vụ của Lữ đoàn 3 vào năm 1953, Hiệp định đình chiến Triều Tiên đã được ký kết. Sau đó, Thổ Nhĩ Kỳ tiếp tục duy trì lực lượng ở cấp lữ đoàn trong bảy năm nữa, phù hợp với các thỏa thuận của Liên Hợp Quốc. Kenan Evren, Tổng thống thứ bảy của Cộng hòa Thổ Nhĩ Kỳ, đã phục vụ trong Lữ đoàn từ năm 1958 đến năm 1959.

Nhóm tiền phương của Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ đến Pusan ​​vào ngày 12/10/1950. Nhóm chính quy đến 5 ngày sau, ngày 17/10 từ cảng Iskenderun, phía đông Địa Trung Hải, Thổ Nhĩ Kỳ, và lữ đoàn đã tiến vào gần Taegu để trải qua quá trình huấn luyện và tiếp nhận vào Sư đoàn 25 Bộ binh Hoa Kỳ. T

ổng tư lệnh Lực lượng Liên hợp quốc, Tướng Douglas MacArthur, đã mô tả đóng góp của Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ trong cuộc chiến như sau: Tình hình quân sự ở Hàn Quốc đang được toàn bộ công chúng Mỹ quan tâm. Nhưng trong những ngày quan ngại này, chủ nghĩa anh hùng của người Thổ Nhĩ Kỳ đã thể hiện và mang lại hy vọng cho đất nước Mỹ về lòng dũng cảm. Công chúng Mỹ hoàn toàn đánh giá cao giá trị mà Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ mang lại và biết rằng nhờ họ mà Tập đoàn Quân số 8 có thể rút lui mà không bị xáo trộn. Công chúng Mỹ hiểu rằng Lực lượng Liên hợp quốc tại Hàn Quốc đã được cứu thoát khỏi vòng vây và không rơi vào tay những người cộng sản nhờ chủ nghĩa anh hùng của người Thổ Nhĩ Kỳ.

Tuy nhiên có môt sự cố nhầm lẫn như sau: Vào ngày 26/11/1950, một nhóm binh sĩ ROK (Hàn Quốc) đang rút lui thuộc Sư đoàn 6 và 7 từ Tokchon đã bị tấn công bởi một tiểu đoàn của Thổ Nhĩ Kỳ, những người đầu tiên đến Wawon, sau khi người Thổ Nhĩ Kỳ nhầm người Triều Tiên với người Trung Quốc. 125 người Hàn Quốc đã bị bắt làm tù binh và một số bị giết bởi người Thổ Nhĩ Kỳ.

Do thông tin tình báo sai lầm, người Thổ Nhĩ Kỳ đã mong đợi một cuộc chạm trán với quân Trung Quốc ở đâu đó trên đường. Sự kiện này đã được báo chí Mỹ và châu Âu đưa tin sai như một chiến thắng của Thổ Nhĩ Kỳ trước người Trung Quốc và ngay cả sau khi tin tức tiết lộ về sự thật cho người Mỹ, giới truyền thông vẫn không nỗ lực sửa chữa câu chuyện.

Ngày hôm sau, ngày 27/11, phía đông Wawon, binh lính Thổ Nhĩ Kỳ bị phục kích bởi người Trung Quốc và chịu một thất bại nặng nề, với thương vong nặng nề của quân Thổ. Những người sống sót xuất hiện trong khu vực của Bộ binh số 38 Hoa Kỳ ở phía bắc và tây bắc của Wawon vào ngày hôm sau.

Quân Thổ đã mất hầu hết trang thiết bị, phương tiện, pháo binh và chịu thương vong lên tới 1.000 thương vong sau khi giao tranh với lực lượng Trung Quốc với quân số vượt trội xung quanh khu vực Kaechon và Kunu-ri, và đường Tokchon-Kunu-ri. Mặc dù Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ đã bị cắt đứt khi bị các trung đoàn Trung Quốc bao vây, nhưng họ vẫn có thể chọc thủng và tái gia nhập Sư đoàn 2 Bộ binh Hoa Kỳ.

Sự chậm trễ tiến công của quân đội Trung Quốc sau khi gặp phải sự kháng cự nặng nề của Thổ Nhĩ Kỳ, đã giúp các lực lượng của Liên Hợp Quốc rút lui mà không bị thương vong nhiều và tập hợp lại vào cuối tháng 12. Sau trận Wawon, người Thổ Nhĩ Kỳ được cử đến hỗ trợ Quân đoàn II ROK của Hàn Quốc. Cuối tháng 12, Tướng Tahsin Yazici và 15 sĩ quan Thổ Nhĩ Kỳ và binh lính thuộc quyền chỉ huy của ông đã được Tướng Walton Walker tặng huy chương Ngôi sao Bạc và Ngôi sao Đồng vì lòng dũng cảm chống lại người Trung Quốc trong Trận Wawon.

Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ trước đây chưa từng tham chiến ở nước ngoài. Họ đã tham gia một trận cận chiến dữ dội với quân Trung Quốc trong trận Wawon vào ngày 28/11 và sự sống sót của Tập đoàn quân số 8 Hoa Kỳ được các chỉ huy Liên hợp quốc cho là do Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ đã giữ quân Trung Quốc trong ba ngày. Vào ngày 29/11, người Thổ Nhĩ Kỳ bị người Trung Quốc đánh bật khỏi Sinnim-ni và buộc phải rút lui trong tình trạng hỗn loạn hoàn toàn đến Pyongmyong-ni và Kunu-ri.

Tướng chỉ huy Tahsin Yazıcı của Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ đã nói trong trận chiến Wawon: Tại sao phải rút lui? Chúng ta đang giết người Trung Quốc!. Việc Trung Quốc đánh bại quân Thổ tại Pongmyong-ni đã dẫn đến sự tàn phá vì việc quân Thổ rút lui làm lộ cánh phải của quân đoàn 38 bộ binh Mỹ, và hàng loạt quân Thổ rút lui hỗn loạn đã ngăn không cho Tiểu đoàn 1 vào thế chỗ ở sườn bộ binh 38 sau đó.

Đại tá George B. Peploe chỉ huy họ yểm trợ bên sườn bị lộ. Trên thực tế, Tập đoàn quân số 8 bị bỏ lại hoàn toàn không được bảo vệ bên cánh phải do sự rút lui của quân Thổ Nhĩ Kỳ, mô tả họ là quân xanh được đánh giá tâng bốc quá cao, phá vỡ và nghe lén bất chấp cả các nguồn tin của Trung Quốc và Mỹ đều nêu rõ.

Đại tá Mỹ Paul Freeman, nói rằng người Thổ Nhĩ Kỳ đã “xem xét tình hình”, “và họ không có hứng thú với điều đó, và họ đang chạy về mọi hướng, nhưng Freeman hài lòng rút lui. Tuy nhiên, sử gia Bevin Alexander lưu ý rằng do Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ là lực lượng duy nhất của Liên Hợp Quốc hiện diện giữa Wawon và Kunu-ri, nên Trung Quốc không thể chiếm được Kunu -ri trước Sư đoàn bộ binh số 2 của Hoa Kỳ có nghĩa là quân Thổ đã hoàn thành sứ mệnh ban đầu của họ và giúp quân đoàn IX của Hoa Kỳ rút lui thành công.

Các nguồn tin Trung Quốc cũng lưu ý rằng sự kháng cự từ lực lượng nhỏ hơn nhiều của Thổ Nhĩ Kỳ đến mức bất ngờ, Sư đoàn 340 Trung đoàn phải được gọi tăng cường cho sư đoàn 342 đang bế tắc.

Trận đánh tốn kém nhất của lữ đoàn là Kunu-ri, diễn ra vào cuối năm 1950. Trên thực tế, một loạt bốn cuộc chạm trán kéo dài từ ngày 26/11 đến ngày 6/12/1950, Trận Wawon vào ngày 28/11, Sinnim-ni ngày 28-29/11, Hẻm núi Kunuri ngày 29–30/11 và Hẻm núi Sunchon vào ngày 30/11/1950.

Lữ đoàn mất hơn 15% nhân lực và 70% trang thiết bị tại Kunuri, với 218 người chết và 455 người bị thương, và gần 100 người bị bắt làm tù binh. Cùng với phần còn lại của lực lượng Liên Hợp Quốc, Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ được mệnh danh là một trong những đơn vị cần “nghỉ ngơi và tái trang bị” sau khi kiệt sức vì giao tranh vào tháng 11/1950.

Sau trận chiến Kumyangjang-Ni, ngày 25-26/1/1951, trong đó Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ đã đẩy lui một lực lượng Trung Quốc gấp ba lần, mặc dù lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ đã bị tiêu diệt bởi các cuộc tấn công kiên quyết lặp đi lặp lại của người Triều Tiên và Trung Quốc. Tổng thống Harry Truman đã ký Giấy chứng nhận Đơn vị Xuất sắc vào ngày 11/7/1951. Lữ đoàn cũng được trao Giấy chứng nhận Đơn vị Tổng thống từ Tổng thống Hàn Quốc.

Tổn thất chung cho Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ tại Hàn Quốc là 721 người thiệt mạng, 2.111 người bị thương và 168 người mất tích. Phi công Thổ Nhĩ Kỳ duy nhất, Muzaffer Erdönmez, người đã lái chiếc B-26 của Hoa Kỳ và bị bắn hạ khi ném bom đường ray. Tổng cộng có 14.936 người phục vụ trong lữ đoàn từ năm 1950 đến năm 1953 với khoảng 5.455 binh sĩ ở Hàn Quốc. Nghĩa trang Tưởng niệm Liên hợp quốc ở Busan, Hàn Quốc là nơi chôn cất 462 người trong số những người thương vong. Hai đài tưởng niệm các binh sĩ Thổ Nhĩ Kỳ ở nghĩa trang.

Năm 1954, một bộ phim Thổ Nhĩ Kỳ mang tên chiến dịch của Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ (Şimal Yıldızı), ca ngợi những chiến công của đơn vị đã được phát hành. Bộ phim Thổ Nhĩ Kỳ năm 2017 Ayla: Con gái của Chiến tranh dựa trên câu chuyện có thật về một cậu bé mồ côi trong chiến tranh được một trung sĩ trong Lữ đoàn Thổ Nhĩ Kỳ chăm sóc sức khỏe sau khi cận kề cái chết. Anh không thể đưa cô trở lại Thổ Nhĩ Kỳ vào cuối chiến tranh, và họ có cuộc đoàn tụ sau 60 năm.

Link: https://en.m.wikipedia.org/wiki/Turkish_Brigade

Sevgei Alpha / Nghiên Cứu Lịch Sử

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s